Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

**Tám**

Sau tôi dọn tới ở chung với Trình Dữ.

Trình giúp chúng tôi chuyển đồ, khuân vác lải nhải chửi bới.

người quá đáng thôi, coi tao là công cụ hình người à?”

Trình Dữ lờ tịt nó, xách chiếc vali cuối của tôi mang vào phòng ngủ.

Trình ghé sát tôi, thầm: “Anh tao đối với khác bọt thật đấy.”

“Hửm?”

“Hồi trước bao giờ chủ động dò hỏi chuyện của con gái. Nhưng có một , hỏi tao dạo này có người yêu chưa.”

Tôi sững người: “Khi nào vậy?”

“Mùa đông năm ba đại học.” Trình đáp, “Chắc cỡ ngay sau đầu tiên tới ký túc xá.”

Tim tôi khẽ run lên.

ra là từ sớm như vậy.

trả lời sao?”

“Tao bảo không có,” Trình nhún vai, “Rồi không hỏi lại .”

“Rồi sao ?”

“Rồi thỉnh thoảng lại hỏi vài . cách một khoảng thời gian lại hỏi. Tao còn thấy lạ, tự dưng nhớ thương chuyện có bạn gái hay chưa làm .”

Trình nhìn tôi, mắt phức tạp.

“Bây giờ tao hiểu.”

Tôi cúi đầu, trong dâng lên cảm giác chua xót mềm mại.

ra anh không phải luôn đứng đợi.

Anh cách một thời gian lại xác nhận một , xác nhận tôi vẫn độc thân, rồi lại tiếp tục chờ đợi.

Chờ những năm.

nghĩ miên man, Trình Dữ từ phòng ngủ bước ra, đến bên cạnh tôi.

“Sao ?” Anh nhìn tôi.

Tôi lắc đầu.

Nhưng có vẻ anh nhìn thấu , vươn ôm lấy eo tôi, kéo tôi vào .

Trình ở cạnh lườm đến nổ mắt: “Rồi rồi, tao lượn đây, không cản trở người âu yếm .”

Nó xách túi đi thẳng.

Cửa đóng, Trình Dữ cúi xuống nhìn tôi.

“Nó nói với em vậy?”

“Bảo là anh đã âm mưu ngấp nghé em từ hồi năm ba.”

Anh khựng lại một thoáng, vành có vẻ ửng đỏ.

“Ồ.”

‘ồ’ thôi á?”

Anh cúi đầu nhìn tôi, trong mắt vương nụ cười.

“Chứ sao? Bắt anh phải thừa nhận à?”

anh có thừa nhận không?”

Anh im lặng một lúc.

Rồi anh cúi đầu, phả hơi thở bên tôi.

“Anh thừa nhận.”

Giọng anh trầm ấm, mang chút khàn khàn.

“Từ cái ngày em nhoài người trên cửa sổ nhìn anh, anh đã ngấp nghé em rồi.”

Tim tôi hẫng đi một nhịp.

Vòng anh siết chặt hơn, nhốt tôi gọn trong lồng ngực.

là không ngờ, ngấp nghé một cái lại mất luôn năm.”

Tôi ngước lên, nhìn sâu vào mắt anh.

Anh cũng nhìn tôi, mắt thâm trầm, chăm chú.

Sự chăm chú ấy khiến tôi cảm thấy năm dường như hề dài đằng đẵng chút nào.

“Trình Dữ.” Tôi gọi.

“Hửm?”

“Em cũng nhớ thương anh năm trời.”

Anh sững lại một giây, rồi bật cười.

Nụ cười rất nhẹ, rất trầm, vô đẹp đẽ.

là hòa nhé.” Anh nói.

Và rồi, anh cúi đầu hôn tôi.

**Chín**

Từ lúc yêu , tôi phát hiện ra vô số điều trước kia chưa từng biết về Trình Dữ.

Ví dụ như anh ấy cực kỳ hay ghen.

Có một Trình đăng vòng bạn bè, là ảnh tôi chụp chung với một nam đồng nghiệp ở công ty nó.

Đồng nghiệp nam kia khoác vai tôi, cười tươi rói.

Trình Dữ xem xong, nói một lời.

Nhưng đêm hôm , anh “hành hạ” tôi rất lâu.

Đến cuối tôi không chịu nổi , hỏi anh bị làm sao.

Anh hậm hực cất giọng: “Sau này đừng để cậu ta khoác vai em .”

Tôi ngớ người, rồi không nhịn phì cười.

“Anh ghen à?”

Anh không thốt một lời.

Tôi rướn người tới, thơm anh một cái.

“Đấy là người yêu con bạn em, người ta sắp cưới đến nơi rồi.”

Anh khựng lại, bắt đầu đỏ lựng.

“Ồ.”

“Lại ‘ồ’ thôi á?”

Anh nhìn tôi, mắt từ từ thâm sâu.

Rồi anh xoay người đè tôi xuống.

sau nhớ nói thẳng từ đầu.”

Tôi cười né tránh anh, nhưng không thoát nổi.

Rồi tôi lại bị anh “hành hạ” thêm một trận tơi bời.

Nhưng cũng không lâu lắm.

Vì có vẻ như tâm trạng anh đã tốt lên nhiều rồi.

**Mười**

Quen nửa năm, tôi dẫn anh về ra mắt mẹ.

Mẹ tôi liếc thấy anh, mắt đã sáng rực lên.

“Cháu là Trình Dữ đúng không? Tiểu Niệm nhắc tới cháu suốt.”

Trình Dữ cười lịch sự, quay sang liếc tôi một cái.

Tim tôi giật thót.

Tôi nhắc tới anh suốt lúc nào?

Sao tôi không biết?

Lúc ăn cơm, tôi hỏi han công việc anh ra sao, gia đình nào, tương lai có dự định .

Anh đều đối đáp trôi chảy, không kiêu ngạo không nịnh bợ, rất chừng mực.

tôi gật gù hài .

Ăn xong, mẹ kéo tôi ra một góc.

“Cậu này đấy,” mẹ bảo, “Lo mà nắm cho chặt vào.”

Tôi dở khóc dở cười.

“Mẹ, tụi con quen nửa năm.”

“Nửa năm làm sao? Mẹ với quen có ba tháng là cưới rồi.”

Tôi cạn lời.

Nhưng tôi cũng nói thêm .

Vì tôi biết, tôi cũng muốn nắm anh đi đến cuối con đường.

Từ năm ba đại học, tôi đã ấp ủ ước muốn rồi.

là trước kia không dám viển vông.

Sau , tôi đến gặp mẹ anh.

Mẹ anh cũng là một người sởi lởi, kéo tôi hỏi han ân cần.

“Tiểu Niệm à, thằng Dữ nhà bác ít nói, nhiều lúc không giỏi thể hiện, cháu chịu khó thông cảm cho nó nhé.”

Tôi gật gật đầu.

Nhưng trong bụng thầm nghĩ, thực ra anh ấy giỏi thể hiện lắm.

Đặc biệt là vào những lúc nhạy cảm.

Mẹ anh kể tiếp: “Hồi trước nó chằng chịu tìm bạn gái, bác rầu nát cả ruột, tưởng nó có vấn đề cơ. Giờ biết là nó chờ cháu, bác cũng an tâm rồi.”

tôi lại đỏ lựng.

Sao ai cũng nói câu này vậy.

Trình Dữ đứng cạnh nghe chuyện, vẻ mặt bình thản vô , nhưng tôi thừa biết anh cũng đỏ ửng.

Bởi vì anh lẳng lặng nắm lấy tôi, ngón khẽ gãi gãi vào bàn tôi.

Tôi ngước lên nhìn anh, anh cũng cúi xuống nhìn tôi.

mắt chạm , cả bật cười.

**Mười Một**

Có một đêm, đứa tôi cuộn tròn trên sofa xem phim.

Là một bộ phim cũ, kể về cặp đôi từ lúc quen đến lúc bên trọn đời.

Tôi xem, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

“Trình Dữ.”

“Hửm?”

“Nếu hôm em không gọi cuộc điện thoại , anh sẽ đợi đến bao giờ?”

Anh im lặng một lúc.

“Không biết.”

“Không biết á?”

“Chắc đợi mãi thôi.” Anh nói, giọng rất điềm tĩnh, “Dù sao cũng đợi năm rồi, đợi thêm vài năm cũng sao.”

Tôi thấy sống mũi cay cay.

“Lỡ em mãi mãi không mở miệng sao?”

Anh cúi xuống nhìn tôi, mắt xa xăm.

anh cũng chịu thôi.”

Tôi nhìn anh, hốc mắt nong nóng.

“Đồ ngốc.”

Anh khẽ cười, cúi xuống hôn lên mắt tôi.

“Đúng rồi, anh là đồ ngốc.”

“Ngốc nghếch chờ đợi năm.”

“Không ngốc,” tôi bảo, “Anh đợi rồi mà.”

Anh khựng lại, rồi mỉm cười.

Nụ cười rất nhẹ, rất trầm, nhưng trong mắt lại rực rỡ sáng.

“Đúng,” anh đáp, “Anh đợi rồi.”

Anh kéo tôi vào , cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.

trăng ngoài cửa sổ rọi vào, phủ lên chúng tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.