Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Cậu ấy rất khổ.”

“Tôi sẽ cố.”

Tôi cố ép bản thân bình tĩnh lại.

Hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng:

“Cậu ấy là thể kết hợp giữa hệ nước và ma mị.”

“Bình thường tuy mang hình thái ma mị, nhưng tỷ lệ gen rất cao.”

“Cấp bậc cũng rất cao.”

“Có năng lực điều khiển nước.”

còn có thể biến đổi.”

“Xin hãy cứu cậu ấy…”

“Xin mọi người…”

“Hãy tin tôi.”

“Tôi sẽ cố.”

“Bây giờ tôi sẽ đưa cô đó.”

Xe máy chạy lúc nhanh.

Chỉ mười phút ngắn ngủi đã lao khu nội thành.

Không biết từ lúc nào trời đã kéo đầy mây đen.

Giữa tiếng sấm chớp vang dội, lòng người thêm bất an.

Tôi âm thầm cầu nguyện trong lòng.

Mưa rơi chậm lại một chút.

Chậm thêm một chút nữa.

Cơn mưa này dưới điều khiển của Vân Dực…

Sẽ như dao vậy.

hệt lúc trước cậu ấy gi//ết đám biến dị kia.

Nước sẽ cực nhanh, cực sắc bén lướt cổ những kẻ chắn trước mặt Vân Dực.

Xe máy lao vun vút xuyên từng con phố.

Mà dường như tới

Tôi hoảng loạn của Vân Dực.

Cậu ấy hình như đang rất sợ hãi.

Nước mặt đất tụ lại thành từng dòng nhỏ, toàn bộ đều đang chảy về cậu ấy.

Khoảnh khắc tôi tới nơi, cả người lập tức ngây ra.

Xung quanh Vân Dực…

Đã xe cảnh bao vây kín mít.

Nhưng tôi vẫn có thể thấy Vân Dực rất rõ.

Thì ra Vân Dực biết bay.

Thì ra dòng nước cũng có thể biến thành cánh.

của Vân Dực còn cuốn lấy một người.

Người đó dường như đã ngất rồi.

Có người đưa loa cho tôi.

“Thử gọi cậu ta xuống xem.”

Tôi lấy loa.

“Người cậu ấy bắt là ai vậy?”

Nghe tôi hỏi, cảnh hơi do dự một chút rồi vẫn trả lời:

“Đã đối chiếu dạng rồi.”

“Là một nghiên cứu viên của phòng thí nghiệm tư kia.”

Tôi gật đầu.

Gió thổi tung tóc tôi.

Tôi cầm loa, hướng về khoảng không kia mà lớn tiếng gọi:

“Vân Dực, xuống đây.”

Nghe thấy giọng tôi, Vân Dực hơi ngẩng đầu lên.

Nhưng có vẻ cậu ấy đã không còn tỉnh táo nữa rồi, nhất thời không có phản ứng gì.

“Vân Dực!”

“Xuống ăn bánh !”

Tôi vừa nói vừa mở túi ra, lấy một thùng bánh ma mị lắc lắc.

Nhưng Vân Dực vẫn không có động tĩnh.

Tôi hơi sốt ruột, muốn tiến lên cậu ấy hơn một chút.

Nhưng lại người khác giữ lại.

“Bên trong rất nguy hiểm.”

Tôi hướng bọn họ chỉ mới phát hiện khu vực bao vây đã sụp xuống một mảng lớn.

Bên trong toàn là nước đọng.

Hình như còn có điện.

khối sắt dòng điện làm cháy đen.

mặt nước còn nổi lềnh bềnh xác con gặm nhấm nhỏ.

Tôi sợ hãi lùi lại hai bước.

Nhưng giây tiếp vẫn chọn đứng ở nơi Vân Dực nhất.

Vừa vẫy tay vừa hét lớn:

“Vân Dực!”

“Về nhà thôi!”

Dường như hai chữ “về nhà” đã chạm tới cậu ấy.

Vân Dực bản năng sang tôi.

như cuối cùng cũng nhớ ra tôi là ai.

“Chu Trú…”

“Đúng rồi, tôi tan làm rồi.”

ta về nhà thôi!”

“Tan làm rồi à…”

Cậu ấy lặp lại một lần.

Nghiêng đầu.

Giây tiếp lập tức nhảy xuống mặt nước.

Dưới chân Vân Dực, mặt nước tự động hóa thành từng bậc thang.

Nhưng cậu ấy không lập tức tới.

Chỉ đứng tại chỗ đám người sau tôi.

Dường như đang do dự.

Tôi vội mở thùng bánh , lấy một nắm bánh ném về mặt nước.

Nhưng còn chưa rơi xuống đã của Vân Dực nhanh chóng cuốn lấy, nhét hết miệng.

Người sau đồng loạt im lặng.

Bọn họ cứ thế tôi như đang cho chim bồ câu ăn.

Hết nắm này tới nắm khác rải bánh xuống.

Mà Vân Dực cũng cực kỳ hưởng thụ.

Từng miếng bánh đều được cậu ấy lấy.

hệt một đứa trẻ vừa đói vừa tủi thân.

Vừa vừa ăn.

Hai hốc mắt đen ngòm đỏ bừng lên.

như giây tiếp sẽ bật khóc ra giọt huyết lệ.

Vân Dực tới .

Ném người cậu ấy quấn tới sắp chết xuống đất.

Sau đó tranh nhau kéo tôi .

trực tiếp lôi tôi lòng Vân Dực.

Rồi quấn kín tới mức không chừa nổi một khe hở.

Cậu ấy đầy cảnh giác tất cả mọi người.

Đặc biệt là cấp A được phái tới.

Tôi vỗ vỗ người Vân Dực an ủi:

“Không sao đâu.”

Nhưng Vân Dực vẫn không chịu buông tôi ra.

“Bọn họ rất mạnh.”

“Cô sẽ chết mất.”

Cảnh bờ xác người kia chưa chết liền hô lớn:

“Đừng sợ.”

“Xin hãy đây.”

tôi không phải người xấu.”

tôi sẽ bảo cậu.”

Vân Dực không hiểu.

Tôi vội nói :

“Cảnh đều là người tốt.”

“Họ sẽ bảo tất cả tốt.”

Vân Dực không lên tiếng.

Cậu ấy ôm tôi chặt.

Rất lâu sau tôi mới nghe thấy giọng nói trầm thấp của cậu ấy.

“Bảo ?”

“Không có bảo .”

“Nếu có bảo …”

“Vậy vì sao lại có loại phòng thí nghiệm như thế?”

“Vì sao bọn luôn dùng điện đánh tôi?”

“Nhốt tôi lại.”

“Cắt thịt của tôi.”

“Không có bảo .”

Vân Dực không chịu buông tôi ra.

Cũng không chịu tản dòng nước xung quanh .

Hai bên cứ giằng co như vậy.

Rất lâu sau, tôi khẽ thở dài.

“Vậy cậu tin tôi không?”

“Tôi sẽ bảo cậu.”

13

Vân Dực như là được tôi dỗ dành mới chịu tới cục cảnh .

Sáu đều quấn lấy tôi.

Tôi thì nhét bánh từng một.

Về sau chỉ còn tay cậu ấy nắm lấy tôi.

Tôi kéo tay Vân Dực, dẫn cậu ấy về trước.

Sau khi lên xe cảnh , hình như Vân Dực cuối cùng cũng ăn no rồi.

Cũng có lẽ là mệt quá.

Sau khi kiệt sức, cậu ấy thậm chí không mở nổi mắt nữa, mềm nhũn tựa người tôi.

Vân Dực vốn rất gầy.

đây mới nuôi lên được một chút xíu thịt.

eo cuối cùng cũng có chút mềm mềm.

Tôi ôm lấy eo cậu ấy.

Chị cảnh ngồi đối diện tôi cười cười.

“Tình tốt đấy.”

Tôi ngượng ngùng đỏ mặt.

tôi ở bên nhau lâu lắm rồi.”

Chị ấy gật đầu.

“Chị tên Lục Linh.”

“Sau này có chuyện gì có thể tìm chị.”

“Vâng, ơn chị.”

“Năm nay sẽ tuyển ba người.”

Tôi ngẩn người một chút.

Nhưng lập tức hiểu ra.

ơn chị!”

“Không cần ơn.”

“Chị rất mong được làm đồng nghiệp với em.”

“Nữ đồng nghiệp của chị không nhiều.”

“Em sẽ cố gắng.”

Tôi cười một .

Vân Dực đã ngủ say rồi.

Cả người hoàn toàn ngã lòng tôi.

Tôi ôm không nổi cậu ấy nữa nên lùi ra sau ngồi xuống một chút, để cậu ấy gối đầu lên chân mình ngủ.

Lục Linh tìm một áo khoác đưa cho tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.