Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Tôi đắp áo lên người Vân Dực.

Khoảnh khắc ấy…

Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không sao đâu, Vân Dực.

Tôi ở đây .

Trên thế giới này rồi cũng sẽ có người biết cậu không phải kẻ xấu.

14

Giấc ngủ này của Vân Dực kéo dài suốt một tuần.

Cậu ấy được kiểm tra sức khỏe một viện nghiên cứu thuộc cục thành phố.

mẫu máu.

Kiểm tra toàn diện.

Tôi không rời đi.

Từ đầu tới đều không rời đi.

Tôi sợ giữa chừng Vân Dực tỉnh lại không nhìn thấy tôi sẽ hoảng sợ.

Thế giới này sự quá có lỗi với Vân Dực rồi.

đó Vân Dực được chuyển tới thí nghiệm quy.

Tôi cũng tranh thủ nhà thu dọn ít quần áo, rút tiền tiết kiệm rồi mấy thùng bánh quy ma mị lớn mang .

Ban đầu thí nghiệm không giữ tôi lại.

Nhưng tôi không chịu đi.

Dù sao tôi với Vân Dực cũng có giấy chứng nhận ma mị hợp pháp .

thí nghiệm để tôi ở lại.

Vân Dực tỉnh lại vào ngày thứ ba tới thí nghiệm.

Cậu ấy mờ mịt cảm nhận xung quanh.

hệt một con mèo hoảng sợ, lập tức bật xuống giường.

Mãi tới cảm nhận được sự tồn tại của tôi.

Cậu ấy mới chậm rãi tới gần.

Cách một lồng sắt, tôi đút bánh quy ma mị cho cậu ấy ăn.

Miệng cậu ấy một .

Mấy miệng trên cổ một .

Nhưng mấy miệng trên cổ lại không ăn.

bất an ngậm tay tôi rồi nhẹ nhàng li//ếm láp.

Tôi dùng tay còn lại xoa xoa mái tóc ngắn của cậu ấy.

cần ở đây một tháng thôi.”

họ hoàn thành thí nghiệm, họ sẽ mô phỏng vài cảnh sinh hoạt bình thường thế giới tinh thần của cậu.”

“Xác nhận cậu sẽ không tấn công người khác thì sẽ cho chúng ta nhà.”

là có đôi sẽ hơi đau.”

“Đừng sợ.”

“Tôi sẽ ở đây cậu.”

Vân Dực không gì.

yên lặng dùng mái tóc ngắn cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.

vô số lần trước.

Không tiếng động với tôi rằng…

Cậu ấy yêu tôi.

15

Qua sáu tháng nữa, tôi cũng thành công lên bờ, trở thành một cảnh sát mới tinh.

Tôi đeo huy hiệu của mình.

Lĩnh bảo hiểm y tế của mình.

Rồi vui vẻ dẫn Vân Dực tới bệnh viện.

Người thân được dùng bảo hiểm y tế của nhân viên đúng là sách tuyệt vời nhất thế giới.

Vân Dực cũng được lắp một đôi mắt nuôi cấy.

Đôi mắt ấy được tạo từ gen của cậu ấy.

hệt đôi mắt ban đầu.

Màu xanh nhạt.

biển cả.

cậu ấy cười lên còn đẹp hơn trước rất nhiều.

không tinh xảo hoàn mỹ mấy con ma mị tuyệt sắc tiệm.

Nhưng Vân Dực là Vân Dực.

Trên đường tôi dẫn Vân Dực nhà, đúng nhìn thấy một tiệm ma mị mới mở thành phố.

Vân Dực bỗng dừng bước.

Nhìn phía đó.

Tôi thuận ánh mắt cậu ấy nhìn sang.

Ông tiệm ma mị đang nhàn nhã ngồi trước cửa uống trà.

Dường cảm nhận được có người nhìn mình, ta khựng lại rồi bản năng chạy.

Tôi lập tức hét lớn:

“Vân Dực, bắt ta lại!”

Xúc tu của Vân Dực cực kỳ nhanh nhạy.

Lập tức quấn mắt cá chân ông .

Ông ta ngã phịch xuống đất, nước mắt lưng tròng nhìn ấm trà sứ của mình vỡ tan.

“Các người làm gì vậy hả?!”

“Năm đó cô tự đồng ý !”

“Bây giờ lại bắt tôi làm gì?!”

Tôi cười cười rồi đi tới gần.

“Vân Dực từ đâu ra?”

Ông khựng lại.

Không chịu .

Trên gương mặt xinh đẹp còn mang vài phần bướng bỉnh.

“Cô có gi//ết tôi tôi cũng không .”

Tôi bình tĩnh thẻ cảnh sát ra.

“Ồ?”

“Không có nguồn gốc rõ ràng, vậy thuộc hành vi buôn ma mị trái phép.”

“Đi tôi nhé.”

Ông lập tức mở to mắt.

“Cô cô cô… tôi tôi tôi…”

Tôi nhìn chằm chằm ta.

ông ta cắn răng, thở dài mạnh.

“Tôi tình cờ đi ngang thôi.”

“Hồi đó thí nghiệm của Vân Dực từng một con ma mị ở chỗ tôi.”

“Cũng là… mẹ của Vân Dực.”

“Mẹ nó tên là Lạc An.”

ra cũng chẳng đẹp chút nào.”

“Dáng người cũng không tốt.”

“Quan trọng nhất là tính tình còn cực kỳ tệ.”

“Lạc An ở tiệm tôi suốt ba năm không được.”

“Nhưng cô cũng biết , ở cạnh nhau ba năm, dù chẳng kiếm được tiền nhưng lâu ngày có tình cảm.”

“Mặc dù tính khí cô ấy rất kém, nhưng có lần tôi người ta đánh, Lạc An đã đánh trả giúp tôi.”

ra tôi cũng không cô ấy nữa.”

đó có một hôm tôi không có ở tiệm, nhờ người khác trông giúp.”

quay thì Lạc An đã đi mất rồi.”

ấy tôi vừa tức vừa cuống, cô ấy lại.”

“Nhưng mãi không tìm được người kia.”

“Mãi tới hai năm trước, một người bạn với tôi rằng ta nhìn thấy một thi thể rất Lạc An ở đâu đó.”

tới đây, ông đột nhiên im lặng.

mắt có chút đau thương không giấu nổi.

“Lạc An chết rồi.”

“Chết thảm lắm.”

“Khắp người không còn chỗ da thịt nào lành lặn.”

đó tôi lần manh mối tìm được thí nghiệm kia.”

“Đúng hôm đó Vân Dực bỏ trốn, còn gi//ết rất nhiều người thí nghiệm.”

“Tôi lén lẻn vào rồi nhặt được Vân Dực đang thuốc an thần phát tác.”

đó thí nghiệm không có ai.”

“Tôi liền lén cứu nó ra ngoài.”

này tôi nghĩ đi nghĩ lại…”

“Tôi là dân làm ăn thôi, còn cứ mãi điều tra chuyện của Lạc An, đám người kia sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới tôi.”

“Cho nên tôi mới nó đi.”

“Trời đất làm chứng!”

“Tôi còn đặc biệt tìm cho nó một gia đình vừa nhìn là biết nghèo thà nữa!”

“……”

Vừa nghèo vừa thà.

Nghe đang chửi tôi ấy.

Nhưng cũng không chắc lắm.

tôi không bắt ông ta nữa.

Ông lại nhìn Vân Dực rồi bật cười.

“Rửa sạch sẽ rồi nhìn cũng hơi Lạc An đấy.”

Tôi im lặng.

Ông lại đỏ hoe mắt, kéo Vân Dực rồi :

“Tôi trả lại cô hai mươi tệ.”

“Con có thể gọi tôi một tiếng ba không?”

“……”

ta có bệnh à?!

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn