

Tôi sinh ra với gương mặt bình thường đến mức ném vào đám đông cũng chẳng ai nhớ nổi.
Nhưng ông trời lại cho tôi một hàm răng đẹp đến tà môn.
Chỉ cần cười lên, môi đỏ như son, răng trắng tựa ngọc. Người từng chê tôi nhạt nhòa cũng phải nhìn đến thất thần.
Năm mười bốn tuổi, trong nhà đầy kín người tới hỏi cưới.
Cũng chính ngày đó, một tiểu hòa thượng trẻ tuổi bước vào cửa nhà tôi.
Hắn có dung mạo đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu. Đôi mắt mang vẻ từ bi, giọng nói dịu dàng như đang thương xót chúng sinh.
Vừa mở miệng đã phán:
“Tiểu thí chủ này có duyên với Phật. Nếu gả làm vợ người ta, e rằng khó giữ được phúc khí, còn tăng thêm nghiệp chướng.”
Cả nhà trai lập tức biến sắc.
Thế nhưng ngay sau đó, hắn đặt xuống bàn một thỏi vàng.
Cha mẹ tôi nhìn thấy vàng thì mắt sáng rực.
Còn hắn chỉ khẽ cười, giọng nói trong trẻo như đang dụ dỗ bên tai tôi:
“Chi bằng… đi theo bần tăng.”