Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

sự bị tạm gác lại.

Phụ thân cũng không nói tới từ , chỉ bảo tạm thời lại một thời gian.

Nhưng vừa lại như vậy, tất mọi người đều hiểu điều đó có nghĩa gì.

Thanh xuân của nữ nhi vô cùng quý giá, không thể cứ mãi kéo dài không xuất giá được.

Lúc rời đi, Cố Trường Phong nhìn thấy ta ở cửa.

Sự căm hận trong đôi mắt gần như sắp tràn ra ngoài.

“Tô Cẩm Thư, đúng là có thủ đoạn.”

Đây là lại tính sổ lên đầu ta sao?

Ta lười chẳng buồn để tới hắn.

Ta không có nghĩa vụ .

14

Mùa xuân dần trở nên đậm , yến tiệc trong kinh cũng nhiều lên.

Đại khái là vì thời tiết đã ấm áp, cũng nở , phủ gia đều muốn tìm một cớ để náo nhiệt một phen.

Thiệp mời giống như những bông tuyết không ngừng bay tới.

Mẫu thân đã từ chối phân nửa, nhưng tiệc thưởng của Trưởng công chúa thì lại khó từ chối.

Yến tiệc được tổ chức bên bờ Hoán Khê ở ngoại , dựng sát mặt nước, hai bên bờ đào lý tranh nhau khoe sắc, phong cảnh cực kỳ đẹp.

Vốn dĩ ta không muốn đi.

Nhưng mẫu thân nói rằng, cứ mãi ở trong phủ không ra ngoài, ngược lại sẽ khiến người ta bàn tán.

Ta nghĩ lại, cũng đúng.

Trước lúc ra cửa lại vừa hay gặp Liễu di nương đang tiễn Tô Liên Nhụy lên xe ngựa.

Liễu di nương cười vô cùng dịu dàng: “Đại cô nương nay ăn mặc thật đẹp, Nhụy nhi, con nhìn của con xem.”

Tô Liên Nhụy cúi đầu, thanh âm mềm nhỏ: “ trời sinh xinh đẹp, sao muội có thể so được.”

Ta nhìn nàng ta một , không tiếp .

nay nàng ta mặc một bộ sam váy màu xanh nước nhạt, càng tôn lên làn da trắng nõn, xem ra đúng là đã bỏ không ít tâm tư.

Phong cảnh bên bờ Hoán Khê quả thực rất đẹp.

Hai bên bờ đào nở rực rỡ, cánh xuống mặt suối, theo dòng nước rãi xoay tròn.

nữ quyến ngồi trong đình uống trà ngắm cảnh, nam khách ở bên kia uống rượu ngâm thơ.

Ở giữa chỉ cách nhau một hàng rào , ngược lại càng thêm hài hòa.

Lúc này ta đang bên bờ suối thả thuyền giấy.

Không biết từ lúc Tô Liên Nhụy đã đi tới bên cạnh ta, trong bưng một đĩa thức ăn cá, nói là muốn cá ăn.

Nàng ta nhích sát lại gần ta thêm vài phần.

Ta muốn tránh đi, nhưng đã không kịp nữa.

Thân thể nàng ta nghiêng đi, người trực tiếp ngã xuống dòng suối.

15

“A!”

Theo một tiếng “ùm”, nước bắn tung tóe khắp nơi.

Chỗ Tô Liên Nhụy xuống nước cách bờ không xa, nước sâu nhiều nhất cũng chỉ tới ngực.

Thế nhưng nàng ta lại cố tình làm ra dáng vẻ như đang chìm nước, hai điên cuồng đập loạn mặt nước, tiếng kêu thảm thiết .

Hai bóng người gần như đồng thời lao xuống nước.

Một người là Cố Trường Phong.

Người lại là Ninh Vương.

Cố Trường Phong ở gần , thủy tính cũng tốt , chỉ vài ba đã vớt được người.

Tô Liên Nhụy được hắn ôm vào , nhưng lại liều mạng giãy dụa sang phía bên cạnh.

Cánh vươn về phía Ninh Vương, đôi mắt cũng gấp đỏ hoe.

Thế nhưng cuối cùng Ninh Vương vẫn một bước, chỉ có thể sững trong nước, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn nàng ta.

Cố Trường Phong kéo người lên bờ.

Toàn thân Tô Liên Nhụy ướt sũng, bị gió thổi run rẩy.

Ánh mắt lại chỉ chăm chăm đặt trên người Ninh Vương, đôi môi run run như muốn nói điều gì đó.

“Nhụy nhi! Nàng thế ?” Cố Trường Phong sốt ruột mức thanh âm cũng thay đổi.

Lúc này Tô Liên Nhụy mới thu hồi ánh mắt, nhìn hắn một , nơi đáy mắt thoáng qua một tia chán ghét.

Biểu cảm người khác không chú , nhưng ta lại nhìn thấy rõ ràng.

Thú vị thật.

Vở kịch này cuối cùng ta cũng hiểu rõ .

xuống nước là giả, để Ninh Vương anh hùng cứu mỹ nhân mới là thật.

Ai ngờ được Cố Trường Phong lại cướp trước một bước, phá hỏng kế hoạch của nàng ta.

Ninh Vương lên bờ, nha hoàn lập tức vội vàng khoác đại áo choàng lên người hắn.

Hắn cũng chẳng để tâm tới bản thân, trực tiếp đi tới trước mặt Tô Liên Nhụy: “Nhị cô nương phủ họ Tô đã bị kinh sợ , mau truyền thái y tới xem.”

Sắc mặt Cố Trường Phong lập tức trầm xuống.

“Nàng là vị thê của ta, không cần Vương gia bận tâm.”

Hắn giơ chắn trước người Tô Liên Nhụy, giọng điệu lạnh mức như được ngâm trong băng.

Ninh Vương nhướng mày nhìn hắn một , không nói gì thêm, xoay người rời đi.

16

Ta đang nhìn thì Cố Trường Phong đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như d /ao đ /âm thẳng về phía ta.

“Tô Cẩm Thư!”

“Vừa lúc Nhụy nhi xuống nước, ngay bên cạnh, có phải đã đẩy nàng không? Muội muội ruột xuống nước mà trên bờ thờ ơ lạnh nhạt, ngay kéo một cũng không chịu? Đúng là dạ rắn rết!”

Ánh mắt của mọi người xung quanh đều bị thu hút tới, tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.

Ta rãi cười.

“Cố Trường Phong, này của thật thú vị, mắt của nhìn thấy là ta đẩy nàng ta? Bên bờ suối có nhiều người như vậy, vì sao lại khăng khăng là ta? Huống hồ…”

Ta dừng lại một chút, đầy ẩn liếc nhìn Tô Liên Nhụy một .

“Có khi nàng ta cũng không cần ta cứu đâu.”

Cố Trường Phong khựng người tại chỗ, chân mày từ từ nhíu chặt lại.

Lúc này mới nhớ tới dáng vẻ vừa của Tô Liên Nhụy khi ở dưới nước, liều mạng giãy dụa về phía Ninh Vương.

Thanh âm của Tô Liên Nhụy run rẩy: “Không liên quan tới , là tự muội trượt chân…”

là nói với Cố Trường Phong.

Thế nhưng lúc nói, nàng ta lại theo bản năng nhìn về phía Ninh Vương một .

Sắc mặt Cố Trường Phong trong nháy mắt khó coi tới cực điểm.

Môi hắn khẽ động đậy một chút, cuối cùng vẫn không nói thêm nữa.

Trưởng công chúa sai người mang y phục sạch tới, lại dìu Tô Liên Nhụy vào noãn nghỉ ngơi.

Lúc mọi người dần tản đi.

Ta nhìn thấy Cố Trường Phong vẫn nguyên tại chỗ.

Hắn nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Tô Liên Nhụy, khớp ngón siết chặt phát ra tiếng ken két.

17

khi trở về phủ, Tô Liên Nhụy bắt đầu phát sốt cao.

Một trận b/ệnh này kéo dài suốt bảy ngày.

Cố Trường Phong ngày cũng tới thăm bệnh, mặc mưa gió chưa từng gián đoạn.

Ta lại nhớ tới kiếp trước.

Đêm ta sảy thai m/á/u chảy không ngừng, hắn cũng chưa từng tới nhìn ta lấy một lần.

Ha.

sự của hai người lại lần nữa được đưa lên lịch trình.

“Ot/cay hai tra nam nữ này có thoát cũng không thoát được nhau…hihi, bài chính chủ của ot/cay search google chưa có, vì có otcay sẽ bỏ qua làm bài chưa có, otcay duy nhất tại b’anh.m`y.o’t, chỉ lên truyện hot hay và mới toanh xà banh.”

Dù sao lúc Tô Liên Nhụy xuống nước đã được Cố Trường Phong ôm vào trong , y phục hai đều ướt đẫm, trước mắt bao người, coi như đã có tiếp xúc da thịt.

Nếu không gả hắn, này cũng khó nói tới nhà khác.

dù Cố lão phu nhân có không muốn đâu, cuối cùng cũng chỉ có thể nhịn xuống mà đồng .

Ngày thân được định lại, chính là mùng tám tháng .

Điều ngoài dự liệu chính là, khi bệnh khỏi, Tô Liên Nhụy vậy mà lại trở nên an phận.

Ngày ngày ở trong viện thêu giá y, ngoan ngoãn mức khác thường.

Thế nhưng ta không tin nàng ta sẽ dễ dàng cam như vậy.

Quả nhiên, nửa tháng đã xảy ra biến cố.

18

Nửa tháng .

Tô Liên Nhụy tới Bạch Vân quán ngoài dâng hương, nói là muốn cầu phúc xuất giá.

Biến cố cũng chính là xảy ra trong chuyến đi dâng hương này.

đó nàng ta không trở về phủ.

Lúc tin tức truyền về thì trời đã tối hẳn.

Trên đường đột nhiên đổ mưa lớn, xe ngựa lật giữa đường núi, vừa hay Ninh Vương đi ngang qua nên cứu được nàng ta.

Thế nhưng mưa quá lớn, căn bản không thể tiếp tục lên đường.

Hai người tìm được một ngôi miếu hoang để tránh mưa, mãi tới sáng mới trở về .

Cô nam quả nữ, nơi hoang sơn dã lĩnh, ở cùng nhau trọn vẹn một đêm.

Tin tức truyền đi nhanh gió.

Ngay chiều đó, phủ Ninh Vương đã phái người tới cửa, nói muốn cưới Tô Liên Nhụy làm trắc phi.

Phụ thân đương nhiên không đồng .

Trước mặt người của phủ Ninh Vương, ông đặt mạnh chén trà xuống bàn.

Sắc mặt trầm xuống nói rằng tiểu nữ đã có ước từ trước, nhân đại sự sao có thể coi như trò đùa, tốt của phủ Ninh Vương phủ họ Tô xin ghi nhận trong .

Người của phủ Ninh Vương ngược lại cũng không dây dưa thêm, vô cùng khách khí cáo từ rời đi.

Thế nhưng này giống như ném một hòn đá xuống mặt hồ, từng vòng từng vòng gợn sóng lan ra, thế cũng không thể dừng lại được.

Những đồn trong kinh ta đã nghe không ít.

Không ngoài nói Nhị cô nương phủ họ Tô bát tự khắc phu, thật ra vốn cũng chẳng tính là gì.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.