Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
Sau kỳ đại học, cô chủ nhiệm phát đề cả lớp dò đáp án.
Tôi nhìn số tự tính ra — cười rạng rỡ.
Dù không đủ vào top đầu 985, nhưng 211 chắc chắn đậu.
Ngủ một ngày một đêm bõ công cử, tôi và bà bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Bao năm qua, ngoài sách vở và tập tranh vẽ của tôi hầu không có gì nhiều. Quần áo của tôi và bà cũng chỉ vài bộ, những thứ khác gần chẳng đáng kể. Đồ đạc lớn giường, bàn ghế… đều không có.
Bộ chăn gối đã dùng suốt mấy năm trời, tôi phải thuyết phục mãi bà mới chịu vứt, hứa là sau này sẽ mua đồ mới.
Chuyến đi Bắc , đến quảng Thiên An Môn xem lễ thượng cờ — cuối cùng cũng được đưa vào kế hoạch.
Cô giúp việc trong nhà năm qua đã rất vất vả, tôi và bà quyết định theo cô ấy, toàn bộ chi phí do tôi lo, một lời cảm .
Dù gì cũng cần có người phụ giúp chăm bà trên đường.
Chúng tôi đi bằng tàu hoả. Tôi mua vé giường nằm bà có nằm nghỉ, cũng tiện ngắm cảnh ngoài cửa sổ.
“Thật là thích quá.”
Bà thoảng xuýt xoa.
Chuyến đi này, tôi dùng tiền tự kiếm được, nên tôi với bà:
“Mọi thứ lo, bà không cần hỏi tốn bao nhiêu tiền đâu, chỉ cần vui vẻ tận hưởng thôi.”
Bà cũng không hỏi. Chỉ cười gật đầu:
“ nghe cháu hết.”
Phải . Tôi đã là một cô gái hai mươi tuổi. lúc mười ba tuổi bắt đầu học cách gánh vác gia đình, đã bảy năm trôi qua.
Bảy năm — tôi chưa từng dám mơ đến việc sẽ trở thành một người can đảm, tự tin và giỏi giang bây .
Nhưng tôi có tự hào rằng:
Tôi là một người xuất sắc. Là duy .
Tôi bà của tôi.
bà đã nuôi tôi khôn lớn. bà đã đưa tôi đến cửa hàng vé số năm ấy.
Và càng hơn — vì trong suốt hành trình trưởng thành của tôi, bà luôn ủng hộ tất cả mọi lựa chọn của tôi, không một lần do dự.
Trước quảng Thiên An Môn.
“Bà ơi, nhìn sang đây nào, giơ tạo dáng chữ V nhé!”
Bà cười tươi, làm dấu chữ V. Tôi chọn góc chụp đẹp , nhanh bấm máy.
Tôi bà chụp ảnh trước Thiên An Môn, bà đi Tử Cấm Thành, đi Vạn Lý Thành, ăn vịt quay Bắc .
Tôi mua đặc sản Bắc , gửi về quê biếu các bà bạn cũ của bà.
Tôi bà đi Hàng Châu.
Chúng tôi dạo chơi bên Tây Hồ, mua sườn xám bà, cài hoa lên tóc, cùng mặc Hán phục chụp ảnh.
“Kiếp này cài hoa, kiếp sau xinh đẹp.” — bà cười .
Tôi bảo, sau này sẽ bà đi Mân Nam, trải nghiệm tục cài hoa ở đó.
Ngày công bố đại học, tôi và bà cùng ngồi trước chiếc máy tính đã dùng suốt sáu năm qua.
Tôi hít sâu một hơi, nhập số báo danh, bấm tra cứu.
Khi nhìn thấy số còn cao hơn tôi tính toán tận 11 — tổng cộng 709 — tôi ôm lấy bà, cười rạng rỡ.
Cười đến rơi nước mắt.
“Bà ơi… đi Bắc nhé?”
“Là đậu một trong hai tốt à?”
Tôi không phải thủ khoa khối Tự nhiên của huyện. Có một bạn khác được tận 730 . Tôi chúc mừng bạn ấy.
Nhưng tôi cũng nhận được một vài phần thưởng , phòng giáo dục. Tôi rất vui.
Bà cũng vậy. Rất tự hào.
Bà cùng tôi điền nguyện vọng. Cuối cùng, tôi không chọn ngành luật — chọn chuyên ngành nhiếp ảnh. Tôi vẫn tiếp tục vẽ tranh, luyện chữ xưa.
Sau đó, bà dắt tôi về quê tảo mộ, tiện thắp nhang .
“ nó ơi, bé nhà giỏi giang lắm . Nó muốn tôi đi Bắc chơi, khổ, cả đời chưa được đi lần nào. Chuyến này chắc lâu lắm mới quay , tôi đốt nhiều giấy tiền một chút, ráng dành xài.”
Ờm… nghe vừa thương vừa buồn cười.
Bà còn bắt tôi lạy thật nghiêm túc.
Khi tôi đậu Bắc Đại, ba mẹ tôi, chú bác, các cô trong — bỗng dưng mọc mắt.
Ai cũng khen tôi thông minh bé, bảo sau này nhớ giúp đỡ anh em hàng.
Tôi chỉ cười nhạt:
“Sau này tôi sẽ không quay về .”
“…?”
Lời ấy khiến nụ cười của đông cứng ngay trên mặt.
Mẹ tôi giơ định cấu tôi:
“Cái này, ăn kiểu gì thế hả?!”
Tôi hất bà ta ra:
“Bà đừng có đụng vào tôi.”
Tôi đã hai mươi mốt tuổi — là người lớn .
Tôi có tự nuôi bản thân, có báo hiếu bà. Tôi không sợ .
Thật ra… tôi đã không sợ lâu .
muốn giữ bà ? Không có cửa.
Đồ gì bán được, tôi bán hết. Không bán được gửi cô giúp việc đóng gói gửi sau.
Dắt bà đi — dứt khoát, không ngoái .
Bà hỏi tôi:
“Không còn người thân, sau này cháu có hối hận không?”
“Không đâu bà. Có bà là đủ .”
Tôi chỉ cần học hành tử tế, kiếm tiền đàng hoàng, bà có nơi nương tựa, có người chăm lo.
Còn những người khác…
Chỉ là người cùng dòng máu thôi.
Về sau .
Tôi lập nghiệp, lấy chồng, sinh .
Bà ngày ngày vui vầy bên cháu, sống một đời bình an, hạnh phúc.
Bà thường :
“ đúng là bà lão có phúc.”
Nhưng thật ra…
Người may mắn chính là tôi.
Vì tôi có được — người bà tuyệt vời thế gian.
-HẾT-