Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

Trình Ký Dữ ôm cổ hít khí .

“Đáng đời!”

Tôi đùng đùng lên lầu.

đêm, Trình Ký Dữ dùng sắc dụ tôi. Anh gửi tới một tấm ảnh, dấu răng tôi để lại trên cổ anh đã tím lên.

Anh : “Cún con hơi hư, phải dạy dỗ tử tế.”

Tôi nhìn chằm chằm câu đó, mất ngủ.

16

Mười giờ sáng hôm , Trình Ký Dữ đúng giờ xuất hiện dưới lầu nhà tôi.

Tôi đội cái đầu ổ gà.

“Đại ca, anh không ăn Tết à?”

“Chẳng phải chưa tới giao thừa ?”

“Bố mẹ anh anh ra ngoài?”

“Tôi với họ đi tìm bạn gái, bố tôi đưa xe tôi.”

Tôi nhìn xe sáng bóng phía anh, rơi vào trầm tư.

điều, hẹn hò thì tôi rất vui.

Tôi trang điểm rồi ngồi lên ghế phụ của Trình Ký Dữ.

“Em ra ngoài váy?!”

“Ôi dào, không đâu, em tất mà, bên ngoài áo bông dài.”

Trình Ký Dữ im lặng tăng nhiệt độ điều hòa lên.

Hai chúng tôi tới rạp chiếu .

đó tôi khó tin nhìn bộ trước mặt.

“Anh nghiêm túc đấy à?”

“Không , nếu hai người đều …” Trình Ký Dữ dừng một chút. “ chính là âm âm thành dương.”

Ngụy biện!

tôi đã lâu không xem , trong lòng hơi ngứa ngáy.

Tiếp đó, tôi xem vô cùng thích thú, thỉnh thoảng bình luận vài câu.

“Haiz, cảnh thật ra không đáng .”

“Chậc, lại hét to thế.”

“Tôi .”

“Không , em không .”

Tôi vươn che mắt Trình Ký Dữ.

Anh đưa bắt lấy lại của tôi, nghiêng đầu một chút, ghé sát đầu tôi.

, đây?”

Lông mi anh quét qua lòng bàn tôi, gãi mức lòng tôi ngứa ngáy.

Tôi nghiêng đầu hôn nhẹ lên mặt anh.

thì ?”

chưa đủ.”

Tôi lại khẽ hôn khóe môi anh một cái.

rời ra, tôi anh giữ lấy đầu, nụ h /ôn sâu hơn.

Trên đầu tôi anh phủ áo khoác lên.

Bàn đang che mắt anh chậm rãi buông xuống. Trong bóng tối, đôi mắt đen kịt của anh mang theo ý cười.

là không nữa.”

Tôi tức xù lông chui ra khỏi áo khoác.

anh loạn , bộ tôi gần không xem nổi. Trình Ký Dữ cứ nghiêng đầu nhìn tôi, thỉnh thoảng xoa má tôi.

“Đừng giận.”

Ra khỏi rạp chiếu , tôi không muốn để ý tới anh, luôn giữ khoảng cách với anh.

Trình Ký Dữ đột nhiên chạy tới ngồi xổm trước mặt tôi, tôi dọa lùi về một bước.

Anh kéo khóa áo phao của tôi, che váy ngắn bên trong lại.

đó dẫn tôi đi mua quần.

.”

Tôi ép quần xấu vô cùng anh mua.

“Xấu .”

, thật sự không tốt chân.”

rồi.”

tôi nhìn thấy mấy váy nhỏ trong cửa hàng chuyên bán đồ, mắt tôi sáng lên.

“Muốn à?”

“Ừm.”

Trình Ký Dữ mua liền ba váy, tôi ngăn anh lại.

“Nhiều , nhiều rồi.”

“Không , bạn gái của tôi thì tôi cưng.”

Tôi hạnh phúc mức muốn nổi bong bóng.

…” Trình Ký Dữ nghiêm túc . “Chỉ trời ấm, hơn nữa lúc tôi không ở bên thì không ngắn, người xấu nhiều lắm.”

Tôi chu môi.

“Quản rộng thật đấy.”

“Nghe thấy chưa?” Trình Ký Dữ nâng cằm tôi lên, nhìn vào mắt tôi.

Trước sự uy hiếp của anh, tôi chỉ thể vội gật đầu.

“Biết rồi.”

“Ngoan thật.”

Anh xoa đầu tôi.

Ăn no uống đủ chơi vui xong, Trình Ký Dữ lái xe đưa tôi về nhà.

Tôi ngồi trên xe gà gật, luôn trong trạng thái tỉnh mơ.

Trình Ký Dữ tưởng tôi ngủ rồi, bèn đắp một tấm chăn lên người tôi.

Tới khu dân cư, anh đỗ xe xong không gọi tôi dậy.

Ngón vết chai mỏng của anh lướt qua mắt tôi.

chứ.

Anh ghé sát tôi, hôn nhẹ lên má tôi một cái.

Tôi hơi căng thẳng, theo bản năng nín thở.

“Haiz.” Anh chậm rãi mở miệng. “Lý do rất đơn giản. Hồi nhỏ ra ngoài chơi, bố tôi và mẹ kế đêm lạc mất tôi, kết quả hai người họ chơi vui quên trời đất.

“Tôi cảm thấy thế giới lẽo, tới gặp em.

vốn chỉ là một chuyện nhỏ, ảnh hưởng tới tôi không lớn.

“Em không hẳn là sự cứu rỗi của tôi, là người tốt nhất mà tôi từng gặp.”

Cả người tôi lời tỏ tình ngâm mềm nhũn.

Trình Ký Dữ tiếp tục :

“Bốn năm trước, tôi gặp một cô bé. Cô bé ấy , tôi sẽ tìm một người đi nhà cùng tôi.”

Hửm?

Hình anh khẽ cười một tiếng.

“Không ngờ, cô bé ấy lại tự mình tới người đó.”

!!!

Tôi kinh ngạc suýt nhảy dựng lên. Anh nhận ra tôi từ nào ?

về việc nhận ra em từ nào, đương nhiên là ngay từ cái nhìn đầu tiên. Em lớn lên rồi, càng xinh hơn.

“Trước kia tôi tưởng em là một cô gái văn nhã, mới phát hiện em rất hoạt bát, hơi ngốc nữa.

“Vốn dĩ tôi muốn tiến từng bước một, ai ngờ tiểu yêu tinh lại chủ động tấn công.”

Tôi kinh ngạc không nên lời. Cuối cùng hóa ra con mồi lại là chính tôi.

Khoảnh khắc , tôi hoàn toàn hiểu câu: thợ săn ưu tú thường xuất hiện dưới dáng vẻ con mồi.

Tốt lắm, tôi giận rồi.

Tôi đột nhiên mở mắt, đôi mắt ánh lưu chuyển của Trình Ký Dữ cứ thế đâm thẳng vào mắt tôi.

Anh khựng lại.

“Em nghe thấy rồi?”

Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy ai là con mồi của ai cũng không quan trọng nữa.

Kết quả đã rất tốt rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.