Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Cô ấy tự muốn .”

“Anh biết chuyện đó?”

“Biết. Mẹ anh nói .”

anh không nói em?”

“Có gì đáng nói đâu? Cô ấy chỉ giúp một chút thôi.”

“Đám cưới của , vì cô ấy lại xen ?”

“Không phải em bận ?”

“Em nói thế bao giờ?”

Anh nhíu mày:

em cũng tăng ca, anh tưởng em không có thời gian.”

“Anh có hỏi em không?”

“Được được được. này chuyện này em tự làm.”

Giọng anh đầy mất kiên nhẫn.

Lần cũng vậy.

Trước tiên là “em đừng nghĩ nhiều”.

“có gì đâu”.

Cuối cùng là “được được được, em nói đúng”.

Vấn đề từng được giải quyết.

Điện thoại lại sáng .

Mẹ anh gửi ảnh: Tô Vãn đeo tạp dề, đứng bếp anh, bưng một đĩa thịt kho tàu, cười dịu dàng.

Kèm theo dòng chữ:

“Thịt Tô Vãn làm, vị giống hệt cô nấu.”

Tô Vãn ở căn bếp đó tự nhiên hơn tôi gấp trăm lần.

biết tủ bát ở đâu, gia vị ở đâu, mẹ anh thích ăn gì.

Tôi đến đó , lần cũng phải hỏi, vì tôi đến quá ít, vì Bùi Lẫm nói không cần đến thường xuyên.

Điện thoại lại vang .

Mẹ anh gửi tin hai:

“Tiểu Nhan, cô nói thật lòng nhé. Tô Vãn là cô nó lớn , nó Lẫm Lẫm hiểu rõ nhau từ gốc rễ. Con con không tệ, chỉ là không biết chăm sóc khác. này học Tô Vãn nhiều .”

Tôi úp điện thoại xuống bàn.

Bùi Lẫm đẩy cửa :

không ăn nữa?”

“Không đói.”

Anh đến tủ quần áo lấy thường phục. Tôi thấy túi bộ vest của anh lộ ra một hộp nhung đỏ.

“Cái gì đó?”

, quà sinh nhật cho Tô Vãn. Một sợi dây chuyền.”

Anh mở ra cho tôi xem.

Một sợi dây chuyền bạc, mặt dây là bông sen tuyết giữa cánh đồng băng. Ở giữa khắc chữ P.

P của Bùi Lẫm.

Hàng đặt riêng. Đợi ba tháng.

Còn nhẫn đính của tôi, anh mua đại cửa hàng quân nhu, mở hộp đeo thẳng tay tôi.

Tôi nói muốn đến quầy trang sức chọn.

Anh đáp:

“Nhẫn cái chẳng giống cái . Không cần mất công một chuyến.”

“Anh đặt riêng dây chuyền cho cô ấy?”

“Sinh nhật cô ấy. Ý tứ chút thôi.”

“Sinh nhật em, anh từng tặng gì?”

Anh nghĩ một lúc:

ngoái hình như anh chuyển tiền lì xì? Không chuyển ? Vậy chắc anh quên . Lần bù.”

Lần .

Mãi mãi là lần .

“Bùi Lẫm, anh thấy quan hệ giữa bình thường không?”

lại không bình thường?”

“Anh đặt riêng dây chuyền cho Tô Vãn, cho em phù hiệu cổ áo. Anh mừng sinh nhật cô ấy, quên sinh nhật em. Anh để cô ấy ra anh như , còn em ngay cả cơ hội bước cũng ít. Anh thấy bình thường ?”

Anh đặt hộp xuống, thở dài:

“Em lại bắt đầu . Cô ấy là bạn lớn từ nhỏ anh. Anh đối tốt cô ấy một chút thì ? Anh đối em không tốt ? Yêu nhau , mua cưới, chuẩn bị kết , như vậy còn đủ?”

Giọng anh cao :

“Thẩm Nhan, đừng làm chuyện . Sống thực tế nhau quan trọng hơn mọi .”

Không làm chuyện ?

Gói nghỉ dưỡng hai ở trạm gác là .

Dây chuyền đặt riêng là .

Bất ngờ sinh nhật là .

Những đó, anh cho Tô Vãn hết.

Để lại cho tôi chỉ có một câu: “Sống thực tế.”

“Anh nói đúng.”

Tôi tắt đèn, quay lưng nằm xuống.

Sống thực tế.

Hôm , đồng đội của Bùi Lẫm là Cố Sâm nhắn tin cho tôi:

“Thẩm Nhan, tối bảy quân khu có buổi tụ họp, cô đến không?”

“Tụ họp gì?”

chiến hữu cũ gặp nhau. Tô Vãn cũng đến.”

Tối bảy, khi tôi đến phòng riêng, Tô Vãn đã ngồi sẵn.

Váy len trắng, trên cổ đeo sợi dây chuyền sen tuyết. Mặt dây chữ P lóe ánh lạnh dưới đèn.

“Lẫm Lẫm.”

vẫy tay Bùi Lẫm, giọng ngọt đến phát ngán.

Bùi Lẫm tới, tự nhiên ngồi cạnh cô .

Tôi theo , ngồi phía bên kia của Bùi Lẫm.

đến .” Cố Sâm chào tôi.

“Đừng gọi .” Tô Vãn cười tươi sửa lại. “Vẫn kết mà.”

Cố Sâm hỏi Bùi Lẫm:

cưới định ?”

“Vẫn đang xem .”

“Tô Vãn giúp hai lo không ít nhỉ? Lần trước dì còn nói cô ấy cũng chạy sang .”

“Cô ấy nhiệt tình thôi.”

Tô Vãn cúi đầu khuấy ly, vẻ mặt ngượng ngùng:

“Chỉ giúp chút thôi mà. bận quá mà.”

gọi tôi là thân thiết hơn ai hết, nhưng trên cổ lại đeo sợi dây chuyền vị phu tôi đặt riêng.

“Tô Vãn, dây chuyền đẹp thật đấy. Ai tặng vậy?” Có chiến hữu lại gần hỏi.

Tô Vãn nắm lấy mặt dây, sang Bùi Lẫm:

“Một bạn tặng.”

“Bạn hào phóng vậy? Hàng đặt riêng đúng không?”

“Tôi tặng.” Bùi Lẫm tiếng. “Sinh nhật cô ấy, mua đại thôi.”

Mua đại?

Đặt riêng chờ ba tháng, anh nói là mua đại.

Anh nói là mua đại.

Chiến hữu tôi, lại Bùi Lẫm:

“Cậu cũng mua cho vị thê chứ?”

“Thẩm Nhan không thích đeo này.”

Không phải tôi không thích.

Mà là anh từng mua cho tôi, nên tự định nghĩa rằng tôi không thích.

không để bụng chứ?” Tô Vãn tôi.

“Không.”

Tôi cười nhạt.

Ăn được nửa bữa, Cố Sâm bắt đầu khuấy động không khí:

“Kiểm tra độ ăn ý nhé! Bùi Lẫm, vị thê của cậu thích hoa gì nhất?”

Bùi Lẫm nghĩ một lúc:

“Không… không, hoa linh lan.”

Sinh nhật tôi 12 tháng 4, anh do dự rất lâu mới trả lời đúng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.