Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Chương 1

Đêm trước kỳ thi đại , cả lớp kéo vali đến sảnh khách sạn bên cạnh điểm thi.

Lớp phó đời sống phụ trách đặt phòng đột nhiên đỏ hoe xin lỗi tôi.

“Trần Vi, xin lỗi cậu, hình như hệ thống khách sạn bị lỗi, không đặt được phòng cho cậu.”

Tôi còn chưa kịp chất vấn cô ta.

Bạn trai cũ đã lập kéo cô ta ra lưng, mặt mày khó chịu trừng nhìn tôi.

“Chuyện này không thể trách Trương Duyệt được. Cậu ấy là sinh nghèo, chưa từng đặt khách sạn tử tế, đặt nhầm thì chỉ có thể trách cậu xui xẻo .”

bạn cùng lớp cũng nhao nhao hùa .

Họ trách tôi có giở tính tiểu thư mà ảnh hưởng tâm trạng thi cử của mọi người.

Dù sao nhà tôi cũng có tiền, bảo tôi nửa đêm tự ra ngoài ở.

khi cô ta đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng.

Chị lễ tân ném ra một câu:

“Đơn đặt phòng đoàn này đã được hoàn tiền toàn bộ chỉ bằng một thao tác từ lâu rồi.”

01

Trương Duyệt đi đến trước mặt tôi.

Viền cô ta đỏ lên, nước không báo trước đã rơi lộp bộp xuống.

“Trần Vi, xin lỗi cậu… tớ thật sự xin lỗi cậu.” Cô ta cắn chặt môi dưới. “Hình như hệ thống khách sạn bị lỗi, không biết sao lại không đặt phòng cho cậu.”

Đầu tôi “ong” lên một tiếng.

Sắp thi đại đến nơi rồi, bây giờ lại nói với tôi là không có phòng?

bạn cùng lớp nghe vậy đều sốt ruột vây lại.

“Chuyện gì ? Sao hệ thống lại lỗi được? phòng của bọn tớ đã đặt được chưa?”

Trương Duyệt lập quay đầu xác nhận với lễ tân:

“Chị ơi, phòng đoàn của Nhất Trung bọn không có vấn đề gì chứ?”

Chị lễ tân nhìn màn hình, gõ vài lên bàn phím.

“Không có vấn đề gì, lúc nào cũng có thể quẹt căn cước để làm thủ tục nhận phòng.”

Vừa dứt lời, rõ ràng mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn tôi bằng ánh thương hại.

Tôi nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng chất vấn.

Triệu Thần Vũ đã bước ra khỏi đám đông.

Cậu ta kéo Trương Duyệt ra lưng, mặt mày khó chịu trừng nhìn tôi.

“Cậu trưng mặt lạnh cho ai xem? Duyệt Duyệt chạy trước chạy phục vụ mọi người, cậu tưởng cậu ấy muốn xảy ra sai sót à?”

Tôi bật cười .

“Nhiều người như vậy lại chỉ sót mỗi tôi, tôi còn không được có cảm xúc à? Hay tôi còn phải vỗ khen cô ta sót hay lắm?”

Sắc mặt Triệu Thần Vũ trầm xuống.

“Duyệt Duyệt đâu có . Cậu ấy còn chưa ra khỏi huyện được mấy , vốn dĩ chưa từng đặt khách sạn tốt gì cả. Không giống cậu, ra ngoài không phải khách sạn sao trở lên thì không ở. Có chút sai sót thì sao? Ai mà chẳng có lúc mắc lỗi?”

“Cô ta chưa ra khỏi huyện thì liên quan gì đến tôi?” Tôi nhìn chằm chằm cậu ta. “Cậu thương cô ta như vậy, được , phòng của cậu nhường cho tôi, cậu ra ngoài ở đi.”

Triệu Thần Vũ nghẹn họng, miệng hé ra rồi lại không nói gì.

Yên lặng hai giây, cậu ta lại lên tiếng:

“Phòng của cả lớp đều còn, chỉ mỗi phòng của cậu không đặt được, rõ ràng là lỗi hệ thống. Nói không chừng lúc cậu báo thông tin đã tự báo sai, sao có thể trách hết lên Duyệt Duyệt được?”

bạn cùng lớp cũng bắt đầu xì xào.

bỏ đi Trần Vi, Duyệt Duyệt cũng đâu .”

, giở tính tiểu thư gì chứ? Duyệt Duyệt sắp khóc đến nơi rồi.”

“Chuyện này có đáng không? Cậu tự bắt xe đi xa một chút, khách sạn cao cấp mà ở là được rồi, dù sao cậu cũng đâu thiếu chút tiền .”

, một mình cậu mà ảnh hưởng tâm trạng trước kỳ thi của mọi người.”

Ngực tôi nghẹn lại.

Tôi là người bị hại, chỉ Triệu Thần Vũ ra dẫn đầu mà tất cả lại trách tôi hung hăng quá đáng.

Triệu Thần Vũ còn chưa đủ, lại bồi thêm một câu:

“Chuyện này muốn trách thì cũng chỉ có thể trách cậu xui xẻo , ai bảo vận may của cậu không tốt. Duyệt Duyệt đã đủ khó chịu rồi, cậu làm cậu ấy thêm phiền nữa.”

Trương Duyệt lưng cậu ta, lúc hít mũi một .

Tôi cười lạnh nhìn Triệu Thần Vũ:

“Thông tin cá nhân của tôi báo sai hay không, chẳng phải nên hỏi cậu à?”

02

Nửa tháng trước, Trương Duyệt trên bục giảng, rụt rè đề nghị.

bạn, tớ kiểm tra rồi, phần lớn điểm thi của lớp mình đều ở Tam Trung. Khách sạn gần rất khó đặt, tớ đã liên hệ được một khách sạn bình dân. Nếu lớp mình đặt đoàn, có thể giá ưu đãi, mỗi phòng rẻ hơn bốn mươi tệ. Mọi người … có muốn đặt chung không?”

Phía dưới yên lặng hai giây.

bạn bản năng nhìn nhau.

Trương Duyệt là lớp phó đời sống, cô ta ra lo chuyện này cũng không có gì đáng nói.

nói khó nghe một chút, cô ta làm việc từ trước đến nay chưa từng đáng tin.

Triệu Thần Vũ là người đầu tiên lên.

“Duyệt Duyệt, cậu chu đáo quá đi mất. Trời nóng này mà cậu chạy từng nhà từng để thương lượng à?”

Cậu ta quay người, vỗ với cả lớp.

“Còn ngẩn ra làm gì? Duyệt Duyệt mọi người mà chạy muốn gãy chân rồi, chúng ta không thể phụ tấm lòng của người ta được.”

Có người dẫn đầu, bầu không khí lập náo nhiệt.

, đặt chung đi.”

“Rẻ hơn bốn mươi tệ , để dành ăn một bữa ngon.”

bạn cùng lớp lượt căn cước và tiền đưa cho cô ta.

Đến lượt tôi, tôi mỉm cười nói:

“Tớ tự đặt là được.”

Nụ cười của Trương Duyệt cứng lại một giây, cô ta nhẹ giọng hỏi:

“Trần Vi, cậu tớ chọn không đủ tốt à? Tớ… tớ đã hiểu rất nhiều rồi, đánh giá của khách sạn này cũng ổn lắm…”

“Không phải.” Tôi giải thích. “Chỉ là tớ quen ở yên tĩnh hơn một chút. Tớ ngủ nông, sợ ồn.”

Đây cũng là sự thật.

Tôi thật sự ngủ không tốt, thời gian này lại càng nghiêm trọng.

vậy từ hơn nửa tháng trước, tôi đã đặt một phòng suite ở khách sạn bốn sao gần Tam Trung, còn đặc biệt yêu cầu loại phòng nằm sâu nhất bên trong.

Trương Duyệt mím môi, cúi đầu, giọng lẩm bẩm:

“Tớ biết bình thường cậu ra ngoài đều ở khách sạn sang trọng… đây là cả lớp cùng đặt, đi giá đoàn mà…”

Tôi xua , thật sự không muốn tranh luận.

“Thật sự không cần đâu, cảm ơn cậu.”

Tôi cúi đầu, chuẩn bị làm đề.

Triệu Thần Vũ đi tới, gõ mạnh lên bàn tôi.

“Trần Vi, có phải cậu cảm nhà mình có chút tiền thì có thể lúc nào cũng làm người đặc biệt không?”

Cả lớp đều nhìn sang.

Cậu ta nhíu mày, vẻ mặt tràn đầy thất vọng:

“Duyệt Duyệt mọi người chạy muốn gãy chân mới thương lượng được mức giá này, cậu dựa vào đâu mà không tôn trọng thành quả lao động của bạn ? Chỉ mình cậu không hòa nhập không?”

Tôi ngẩng đầu lạnh lùng nhìn cậu ta.

“Tôi dùng tiền của chính mình ở nơi tôi muốn ở, sao lại thành không hòa nhập?”

Trương Duyệt cúi đầu, ngón xoắn vạt áo đồng phục, giọng nhẹ:

“Không sao đâu Thần Vũ, Trần Vi muốn tự đặt thì cứ để cậu ấy tự đặt đi, tớ không để đâu…”

Triệu Thần Vũ cười lạnh một tiếng, điện thoại ra.

“Duyệt Duyệt, tớ gửi số căn cước của Trần Vi cho cậu rồi.”

Tôi sững ra.

“Triệu Thần Vũ!”

“Được rồi, tiền tôi ứng trước.” Cậu ta nhét điện thoại vào túi quần. “Cứ quyết định vậy đi, lèm bèm nữa, làm như cả giới này nợ cậu không bằng.”

Vài bạn bên cạnh cũng hùa .

, ở cùng nhau tốt mà, còn có thể chăm sóc lẫn nhau.”

“Trần Vi, cậu cứng đầu nữa, Duyệt Duyệt cũng có tốt .”

“Dù sao cũng chỉ hai đêm, chịu tạm một chút đi.”

Tôi siết chặt bút, khớp ngón trắng bệch.

Tôi đã muốn trở mặt ngay tại .

còn năm bộ đề chưa làm xong, tôi không có sức dây dưa với đám người này.

Tiền phòng tôi không cần nữa, coi như cho chó ăn.

tôi không ngờ, Trương Duyệt căn bản không hề đặt phòng cho tôi.

03

“Số căn cước của tôi không phải do cậu gửi cho cô ta à?” Tôi nhìn chằm chằm Triệu Thần Vũ. “Cậu nói tôi báo sai?”

Triệu Thần Vũ nghẹn lại, điện thoại ra lật lịch sử trò chuyện.

“Thông tin không sai.” Cậu ta nhét điện thoại vào túi, quay mặt đi không nhìn tôi. “Vậy thì là do cậu xui xẻo, không đặt được .”

Tôi cứ nhìn cậu ta.

Cậu ta cũng biết lời này của mình không vững, vành tai bắt đầu đỏ lên.

“Trần Vi.” Trương Duyệt kéo áo Triệu Thần Vũ, kéo cậu ta ra . “Cậu trách Thần Vũ, đều là lỗi của tớ.”

“Là tớ không làm tốt, là tớ sơ suất. Cậu muốn trách thì trách một mình tớ là được rồi, không liên quan đến Thần Vũ.”

“Trương Duyệt, cô giả vờ vô tội gì?” Tôi nâng giọng. “Một hai không , nào cũng không à?”

“Sổ sách thu tiền lớp bị tính sai, tình chỉ có một mình tôi bị trừ thừa năm mươi tệ.”

“Cô đi chợ sỉ mua hộ văn phòng phẩm cho cả lớp, cùng một bộ y hệt nhau, tình bộ của tôi bị hỏng, khiến tôi trong phòng thi tháng không mượn nổi một compa.”

Tôi nói từng câu, sắc mặt Trương Duyệt lại trắng thêm một phần.

“Chuyến dã ngoại mùa thu năm lớp mười hai, cả lớp vừa hay số chẵn, cô lại tình tách riêng một mình tôi ra, bảo tôi sang chen chung giường với người không quen của lớp bên cạnh.”

“Ba năm nay, chỉ cần chuyện gì qua cô, tại sao nào người gặp rắc rối cũng là tôi?”

Bị tôi vạch lại chuyện cũ trước mặt mọi người, cả người Trương Duyệt run lên.

Cô ta đột nhiên ngồi xổm xuống trước mặt cả lớp, ôm mặt gào khóc.

“Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của tớ, là tớ vô dụng…”

“Tớ không ngủ nữa, tớ nhường phòng của tớ cho cậu. Tối nay tớ ngồi một đêm trên sofa ở sảnh khách sạn được không?”

Vừa dứt lời, Triệu Thần Vũ lập nổi giận:

“Cậu điên rồi à? Ngày mai cậu thi đại , ngủ sofa gì!”

bạn xung quanh cũng nhao nhao vây lên.

“Duyệt Duyệt, cậu như vậy, đâu phải lỗi của cậu.”

“Trần Vi, cậu vừa vừa nhé, nhất định phải ép người ta thành như vậy à?”

“Chỉ một đêm , cậu tự bắt xe đi xa một chút ở không được sao? Cứ phải làm loạn ở đây à?”

Phía đám đông vang lên một giọng nói, không lớn không , vừa đủ để tất cả nghe .

“Nói không chừng chính cậu ta tự hủy phòng rồi, ban đầu chẳng phải cậu ta đã từ chối ở cùng bọn mình sao? Chắc muốn làm Duyệt Duyệt mất mặt trước mọi người.”

Người nói là bạn cùng bàn của Trương Duyệt, Tôn Hiểu Văn.

Tiếng xì xào trong đám đông lập lớn hơn.

“Không đến mức chứ… sao lại chuyện thi đại ra đùa được.”

“Ai biết được, Trần Vi vốn vẫn không thích Trương Duyệt mà.”

“Người nhà có điều kiện tốt có phải đều như vậy không? Bụng dạ nhen .”

Tôi còn chưa kịp đáp trả, cửa kính khách sạn đã bị đẩy ra.

04

“Chuyện gì ? Ồn ào gì, làm thủ tục nhận phòng xong chưa? Mau về phòng nghỉ ngơi đi.”

Giáo viên chủ nhiệm Lão Chu kẹp cặp tài liệu, sải bước đi vào, trên trán toàn mồ hôi.

Trương Duyệt là người đầu tiên đi lên, chỉ vài ba câu đã kể lại tình hình.

Lão Chu nghe xong, lông mày nhíu chặt.

“Trần Vi, ngày mai đã thi đại rồi, là cán bộ lớp, có thể có chút thức đại cục không? Chuyện này bất kể là trách nhiệm của ai, bây giờ truy cứu cũng không có nghĩa.”

…”

“Không nhị gì hết.” Ông ta ngắt lời tôi. “Bây giờ điều quan trọng nhất với là gì? Là nghỉ ngơi tốt, thi cho tốt. Trương Duyệt đã sắp xếp ổn thỏa cho cả lớp, chỉ phát sinh chút chuyện .”

cứ nhất quyết đây dây dưa, ảnh hưởng không chỉ một mình , mà là tất cả mọi người.”

Ông ta liếc nhìn bạn .

tự ra ngoài khách sạn ở một đêm. Xa điểm thi một chút thì xa một chút, sáng mai dậy sớm bắt xe là được. Mấy chục tệ tiền xe, đâu phải không trả nổi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.