Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Quý Đình An, ngoại tình thể xác hay ngoại tình tư tưởng, với em không có khác nhau.”

Đầu ngón tay anh trắng bệch, rất lâu sau mới khàn giọng nói:

“Anh từng nghĩ đến chuyện ly hôn.”

“Anh chỉ… nhất thời đồ.”

“Nhất thời đồ?” Tôi bật cười, nước mắt theo rơi xuống. “Cái nhất thời đồ anh là sau lưng em đi gặp , là lừa rằng anh độc thân, là mỗi ôm em nói nhớ em trong vẫn nhớ đến người phụ nữ khác.”

“Quý Đình An, rốt cuộc anh xem em là ?”

Anh bị tôi hỏi đến á khẩu.

Tôi lau nước mắt, cầm điện thoại gọi mẹ.

Một tiếng sau, mẹ tôi tới.

Mẹ tôi vừa vào cửa, nhìn thấy mắt tôi hoe, bà chẳng hỏi , trước tiên ôm tôi vào .

“Đi, về nhà với mẹ.”

Tôi gật đầu, nước mắt càng rơi dữ hơn.

Quý Đình An giữa phòng khách, cổ họng khô khốc:

“Mẹ…”

“Đừng gọi tôi là mẹ.” Mẹ tôi lạnh lùng nhìn anh. “Tôi không nhận nổi.”

tôi bình thường là người điềm tĩnh nhất, hôm ngay một câu giữ thể diện cũng không nói.

Ông nhìn Quý Đình An, ánh mắt trầm xuống đáng sợ.

cậu khởi nghiệp khó khăn nhất, là Âm Âm sợ tổn thương tự trọng cậu, cầu xin tôi chia hợp đồng cậu .”

“Lần mẹ cậu nằm viện, là Âm Âm lấy tiền riêng ra ứng trước.”

“Bộ vest đầu tiên cậu, chiếc đồng tử tế đầu tiên cậu, lẵng hoa công ty cậu khai trương, đều là từng chút một dành dụm mà có.”

“Những chuyện này, từng đem ra kể công trước mặt cậu.”

“Vì nói, yêu cậu, không ăn buôn bán, không cần cậu trả .”

Những chuyện này, mẹ tôi từng nhắc trước mặt Quý Đình An.

Mà rõ ràng Quý Đình An cũng là lần đầu .

người anh cứng đờ tại chỗ, trong mắt từng chút một hiện lên vẻ không dám tin.

“Tri Âm… vì sao em từng nói với anh?”

Tôi nhìn anh, trái tim đau từng cơn.

“Nói với anh cái ?”

“Nói với anh rằng để anh sống thể diện hơn, em đã âm thầm đặt tương lai và tiền tiết kiệm mình ra sau?”

“Hay nói với anh rằng em thà để bản thân chịu thiệt một chút, cũng muốn anh cảm thấy thế giới này đối xử với anh rất tốt?”

“Quý Đình An, em yêu anh, em không cảm thấy là hy sinh.”

bây giờ em mới phát hiện, hóa ra không em từng nghĩ bản thân. Em chỉ đặt mình ở quá xa phía sau.”

Mắt anh hẳn.

Màu không phẫn nộ.

Là sự hối hận đến muộn, gần có thể đè sập một người.

tôi xách vali giúp tôi, giọng bình tĩnh đến mức nặng nề.

“Ân tình cậu đã sớm trả sạch rồi, chúng tôi không dùng quá khứ để đè cậu.”

từ nay về sau, cậu không còn tư cách khiến con gái tôi rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.”

hôm , tôi theo mẹ rời khỏi căn nhà đã sống .

Còn Quý Đình An ở cửa, không đuổi theo.

Anh chỉ mắt nhìn tôi, giống cuối cùng cũng hiểu ra, thứ anh mất từng chỉ là một người vợ về nhà.

Mà là một người từng đặt anh ở vị trí đầu tiên trong cuộc đời.

Một tuần sau, tôi gửi thỏa thuận ly hôn Quý Đình An.

Anh không ký.

Anh bắt đầu mỗi đến dưới lầu nhà mẹ tôi chờ tôi.

Mang món tào phớ tôi thích ăn, mang hoa hồng trắng trước đây tôi từng thuận miệng nói thích, mang cây bút máy anh từng đem tặng người khác rồi tìm về.

tôi không xuống gặp anh dù chỉ một lần.

Một buổi chiều, mẹ tôi kéo rèm ra, thấp giọng nói:

đến rồi.”

Tôi đi tới nhìn một cái.

Quý Đình An dưới đèn đường, áo vest khoác trên cánh tay, người gầy đi một vòng.

Anh không còn vẻ ung dung thành thạo trước kia.

Chỉ yên lặng , giống đang chờ một sự tha thứ mãi mãi không đến.

Mẹ tôi thở dài:

trước có hôm nay, hà tất lúc trước vậy.”

Tôi không nói .

Hôm sau, cuối cùng anh cũng chặn được tôi.

tôi từ công ty đi ra, anh đã ở cửa, mắt hoe, giống đêm không ngủ.

“Tri Âm, anh mười phút.”

“Anh chỉ nói mười phút thôi.”

Tôi vốn định đi, cuối cùng vẫn dừng .

Anh nhìn tôi, yết hầu chuyển động rất lâu mới khó khăn mở miệng:

“Lâm Tê nghỉ việc rồi. Sau sự thật, ngay một câu cũng không muốn nghe anh nói.”

“Anh không đi tìm .”

“Bởi vì anh đột nhiên phát hiện, điều anh sợ nhất không rời đi, mà là em thật sự không cần anh nữa.”

Tôi lặng lẽ nghe.

anh nói những lời này, bảng xếp trên đầu anh vẫn luôn dao động.

nhất: Tống Tri Âm.

hai: mẹ chồng.

ba: trống.

Hoang đường thật.

nhất tôi dùng cũng không chờ được, đến vào lúc tôi muốn rời đi.

trong tôi chỉ còn mỏi mệt.

Giọng Quý Đình An khàn đi:

“Trước đây anh luôn cảm thấy em không đi.”

“Em tính mềm, cũng mềm. Chỉ cần anh tốt với em một chút, chỉ cần anh quay đầu ôm em, em vẫn nguyên tại chỗ.”

nên anh mới dám đồ, dám tham lam, dám vừa hưởng thụ tình yêu em, vừa đi thử cảm giác rung động khác.”

“Anh khốn nạn.”

“Tri Âm, là anh tự tay mất em.”

Tôi nhìn anh, chóp mũi chua xót.

Hóa ra anh cái cũng hiểu.

Anh không không tôi đau, không không tôi buồn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.