Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mẹ tôi gọi hơn mười người họ hàng đến, chặn ở sảnh khám bệnh của bệnh viện.
Họ giơ băng rôn, hô khẩu hiệu.
Người bệnh nhân không rõ sự thật vây quanh xem, có người bắt đầu xì xào bàn tán.
“Bệnh viện này vậy? Chữa người à?”
“Lại còn là trẻ sơ , đáng thương quá…”
“Theo tôi , bệnh viện đen lòng, vì kiếm tiền thì gì .”
bảo anh trai tôi đẩy chị ta đến cửa, khóc đến xé lòng:
“Bệnh viện này vì kiếm tiền, cứ bắt tôi mổ lấy thai. Tôi không mổ, bọn họ liền cố tình không cứu con trai tôi!”
“Đứa con trai tôi mang tám tháng, cứ thế không còn nữa!”
Người vây xem lúc đông, có người chụp ảnh, có người quay video.
Mẹ tôi khóc trước ống kính:
“Con dâu tôi vốn đang yên đang lành, vào bệnh viện này liền xảy . Các người nói xem bệnh viện này có phải đen lòng không?”
Bố tôi mắt đỏ hoe khắp nơi phát tờ rơi.
Trên tờ rơi viết tên bệnh viện, còn có tên bác sĩ chính.
Nói bác sĩ vì muốn thu thêm tiền mổ lấy thai nên cố tình kéo dài, dẫn đến đứa bé tử vong.
Tôi cầm tờ rơi , đến mức suýt bật cười.
Bản lĩnh đổi trắng thay đen của họ là khiến tôi phải thán phục.
Mẹ tôi nhìn tôi, lập chạy đến:
“Tiểu Vũ, con giúp chúng ta chứng , nói là bọn họ hại cháu trai con.”
“Con là bác sĩ của bệnh viện này, lời con nói mọi người định tin.”
Tôi từ chối:
“Mẹ, hôm bệnh viện có camera giám sát. Rốt cuộc là ai kéo dài, ai đang cố gắng cứu người, rõ ràng.”
“Mẹ muốn con chứng giả à?”
Mẹ tôi thẹn quá hóa giận:
“Rốt cuộc con có phải con gái mẹ không? Chị dâu con bị bệnh viện hại thành thế này, con còn giúp bệnh viện?”
“Con là con gái mẹ, nhưng trước hết con là một con người.”
Tôi quay người .
Mẹ tôi ở sau lưng giậm chân mắng:
“Đồ sói mắt trắng! Tao nuôi uổng công !”
7
lúc lớn.
Lãnh đạo bệnh viện không ngồi yên nữa, trích xuất video giám sát ngày hôm , trực tiếp đăng lên mạng.
Trong video, bác sĩ ba lần đề nghị mổ lấy thai, ba lần bị từ chối.
Còn có hồ sơ khám thai của : bác sĩ nhiều lần đề nghị kiểm soát đường, khám thai định kỳ, sản phụ từ chối.
Vấn đề gen của thai nhi, hồ sơ bác sĩ đề nghị đình chỉ thai kỳ có.
sai , vừa nhìn là rõ.
Khu bình luận nổ tung:
“Trời ơi, này điên à? Bác sĩ sốt ruột đến mức , họ còn ngồi tính ngày giờ .”
“Thương bác sĩ thật, gặp loại người này là xui tám đời.”
“Tự mình tìm đường , còn không biết xấu hổ loạn?”
“Khó trách người ta nói ít học là thai kỳ nguy cơ cao, hóa không phải kỳ thị, mà là sự thật.”
Còn có người đào trước đây của .
Uống thuốc chuyển giới thai nhi, một ngày tám bát cơm và hàng loạt hành động khó hiểu khác.
Trên mạng lại mắng thêm một trận.
nhìn bình luận trên mạng, đến phát run.
“Dựa vào đâu mà bọn họ mắng tôi? Bọn họ đã con bao giờ đâu, biết cái gì?”
Dù chị ta giận thế nào, cuối cùng vẫn không lấy một đồng bồi thường nào.
Bệnh viện không muốn tiếp tục điều trị sau chị ta nữa, bảo chị ta mau xuất viện.
Chị ta chỉ có kéo thân còn chưa hồi phục, xám xịt trở về .
loạn ở bệnh viện không thành, lại chĩa mũi nhọn vào tôi.
“ tại !”
“Nếu không phải bắt tôi cái chọc ối tiệt kia, con trai tôi có xảy ?”
“Tôi chính là cố tình muốn hại con trai tôi, ghen tị vì tôi con trai!”
Mẹ tôi theo hùa vào:
“ đấy! Con cứ nói con của chị dâu con có vấn đề, chẳng phải là nguyền rủa nó ?”
Bố tôi mặt xanh mét mắng một câu:
“Đồ chổi!”
Họ hùng hồn đổ hết mọi thứ lên đầu tôi, tôi chỉ buồn cười:
“Khám thai là chị ta tự không , lời dặn của bác sĩ là chị ta tự không nghe. Bây giờ đứa bé mất , chị ta liệt , là do chị ta tự tìm đường , là kết quả của việc các người dung túng. Liên quan nửa xu gì đến tôi?”
Câu này chọc giận họ.
Anh trai tôi xông đến, một tay túm cổ áo tôi, ánh mắt hung dữ:
“ còn dám cứng miệng? Nếu không phải nói mấy lời xúi quẩy , có có hôm nay ?”
“Tao nói biết, hôm nay định phải chịu trách nhiệm!”
lập tiếp lời, giọng điệu đương nhiên:
“, định phải chịu trách nhiệm!”
“Bây giờ tôi không động đậy , không con, phải bồi thường tôi một triệu! tôi chữa bệnh, thuê hộ , thiếu một đồng không .”
“Còn căn này, định phải sang tên tôi, đây là nợ tôi!”
Tôi nhìn bố mẹ tôi:
“Mọi người cảm con nên bồi thường?”
Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng:
“Đương nhiên phải bồi thường. Nếu không phải con cứ quyết giày vò, cháu ngoan của mẹ có bị giày vò mất ?”
Bố tôi không nói gì, nhưng ý kia là ngầm đồng ý.
Tôi cười, nhưng trong giọng nói không có chút nhiệt độ nào:
“, đây chính là người mà tôi đã móc tim móc phổi đối xử!”
Anh trai tôi túm cổ áo tôi, tay siết chặt:
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: