Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

22.

Cúp máy xong, tôi nghiến răng nghiến lợi.

nhà không có ai, tiện nhất là có thể gọi cho Tần Tiêu bất cứ .

Chúng tôi ăn ý, không nhắc lại chuyện đính hôn.

là, mỗi ngày anh ấy đều gọi tôi là ‘chị gái’.

Tôi cứ tưởng đang bận tối mắt việc , không thể trả lời tin nhắn.

Không trong cuộc họp, điện thoại tôi reo.

Mở lên xem, ảnh Tần Tiêu mặc… tạp dề trong suốt, trần trụi trong.

Dù ảnh đã che mất nửa, vai rộng eo thon và… mông.

tôi đỏ bừng, lập tức tắt màn hình.

Cũng may tôi không kết nối điện thoại máy chiếu.

Tên này dạo gần đây sao lại quyến rũ thế?

Chẳng lẽ vì tôi đồng ý thử hẹn hò lại nên anh ấy đổi chiến thuật?

Khi tôi lấp lửng nói Tần Tiêu hình đang “dụ dỗ” tôi…

Tô Tây trợn mắt: “Giờ nhận ra à?”

“Chính anh ta hỏi đấy, thích kiểu gì, bảo thích… nóng bỏng.”

Tôi: …

“Phản đồ?”

Cô ấy vội vã xua tay: “Không không, ảnh chuyển cho mười triệu, chuyển hết cho rồi gì!”

Tôi chợt nhớ lại, đúng là mấy hôm trước Tô Tây có chuyển tiền cho tôi .

ấy tôi bỗng bật cười.

Bảo sao dạo này Tần Tiêu kỳ kỳ.

Tôi đứng dậy, vỗ vai Tô Tây: “Đi, đi shopping, chị !”

Tô Tây hí hửng đứng lên: “Đợi nói câu này mãi! Giờ là Tiểu Tổng Giang rồi, phát tài thì đừng quên chị em nha~”

Tôi: “Cút.”

23.

Về đến nhà, tôi có thời gian trả lời tin nhắn của Tần Tiêu.

Mở khung trò chuyện ra, trong là một loạt tin nhắn .

Tần Tiêu:

【Xem có đẹp không?】

【Sao không trả lời anh?】

【Chị ngại rồi à?】

【Có muốn qua nhà anh bây giờ không? Anh chuẩn sẵn hết rồi.】

【Chị ơi, không quan tâm anh nữa sao?】

【Giang Tư, em quá đáng đấy, mấy ngày liên đều không để tâm tới anh.】

【Chị ơi, anh sốt rồi.】

Sau đó là vài tấm ảnh chụp từ nhiều góc khác nhau.

Có ảnh anh ấy đang nấu ăn, trên cánh tay cơ bắp hiện lên một lớp mồ hôi mỏng.

có ảnh bưng đồ ăn đi tới.

Tôi: …

Tôi bắt đầu nghi , rốt cuộc mối quan hệ của chúng tôi bây giờ là gì?

đơn giản là qua lại thôi sao?

thế … cũng không giống mối quan hệ “bình thường” chút .

Tôi đột nhiên nhớ lại…ba năm trước, khi tôi nuôi Tần Tiêu, anh ấy cũng từng gửi ảnh cho tôi.

Đó là hôm tôi đang nói chuyện đàn anh trong trường.

Trong bức ảnh, ánh mắt anh mơ màng, quần áo trên người ướt sũng, nằm úp trên ghế sofa, đường viền hàm sắc nét.

【Chị ơi, tới đón anh có được không?】

Tôi có thể chào tạm biệt đàn anh, rồi lái xe đến đón anh về.

vừa về tới nhà, đôi mắt anh đã đỏ hoe, tôi đầy tủi thân.

Tôi khó hỏi anh sao vậy, anh liếc tôi một cái rồi nói: “Chị không phải đang hẹn hò người đàn ông khác sao?”

“Là tại anh làm chưa đủ tốt sao?”

Tôi đúng là không chống đỡ nổi kiểu này, phải dỗ anh mãi.

Về sau, tôi sự không kiên nhẫn nữa, dứt khoát đập cửa bỏ đi.

24.

Giây , điện thoại gọi đến.

“Bận lắm à?”

Tôi gật đầu: “Dạo này đang bận quản ty.”

“Có rất nhiều thứ phải học.”

Anh cười: “Để anh dạy cho em, được không?”

Mắt tôi lập tức sáng lên.

Tần Tiêu đúng là đỉnh trong mảng này. Không nói đến việc anh được nhà họ Tần bồi dưỡng từ nhỏ, cần thành tựu anh đạt được mấy năm nay là đủ .

Nhiều khi một câu nói của anh, có khi lại là điều không ít tổng giám đốc ty khác dù vắt óc suy nghĩ vẫn chẳng thể nổi.

“Được.”

Anh cười giễu một tiếng.

Sáng hôm sau.

Khi tôi đến ty, Tần Tiêu đã có từ sớm.

một ngày trôi qua, quả tôi đã học được không ít điều.

Kết thúc buổi làm việc, Tần Tiêu bế tôi ngồi lên bàn làm việc.

“Chị à, phí dạy kèm hôm nay… vẫn chưa thu đâu đấy.”

25.

chúng tôi ra khỏi trung tâm thương mại, Tần Tiêu nói muốn đi mua vài thứ.

Tôi đứng đợi một dưới lầu.

Một người mặc bộ đồ thú bông hình gấu nhỏ tiến đến, nhét vào tay tôi một đóa hoa hồng.

Tôi hơi bất , cảm ơn xong, người đó bảo tôi đi dọc tòa nhà thương mại phía trước.

kia là bờ hồ trong viên.

Có những bậc thang uốn lượn nối nhau.

Cứ đi một đoạn, lại có một người mặc đồ gấu bông khác xuất hiện, đưa cho tôi một đóa hoa hồng.

Tôi dường đã đoán được điều gì đó.

Quả nhiên, khi tôi đứng ở khoảng sân trống trong viên, người mặc bộ đồ gấu cuối cùng bước tới, cầm một chiếc hộp nhẫn và mở ra.

trong là một chiếc nhẫn kim cương.

Anh tháo chiếc đầu thú ra, mái tóc đen ướt nhẹ mồ hôi dính vào trán.

“Giang Tư, đây là điều anh đã chuẩn cho em từ ba năm trước.”

Tôi bộ dạng của anh này, chẳng sao lại muốn khóc.

“Bảo sao lại sến súa vậy.”

… nhẫn đẹp .”

Ánh mắt anh bỗng sáng rực lên.

Không biết từ , ánh đèn của tòa nhà thương mại phía sau đã đồng loạt bật sáng.

Tôi quay đầu lại …trên đó là tên của tôi và Tần Tiêu.

“Vậy nên, em sự định nuôi anh đời rồi hả?”

Anh vừa cười vừa nói.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Tần Tiêu, vì sắc tâm nổi lên đồng ý nuôi anh. Khi ấy, anh cụp mắt, nói:

… chị định nuôi em lâu? Em có một gia đình vậy.”

Tôi mềm lòng, mỉm cười đáp lại:

đời cũng được.”

26.

Chẳng lâu sau, Cố Dực cũng cầu hôn Tô Tây.

yêu cầu của tôi và Tô Tây, chúng tôi quyết định tổ chức đám cưới vào cùng một ngày.

Gặp nhau xong, hai quay chung một video chủ đề “Cưới cùng ngày bạn thân”, bất thu hút được khá nhiều sự chú ý.

Người phụ nữ quý phái xuất hiện trong đám cưới chính là mẹ của Cố Dực.

Sau một ngày bận rộn rộn ràng, đám cưới cuối cùng cũng kết thúc.

Tôi và Tần Tiêu nhau chằm chằm, không ai nói câu .

Cuối cùng, tôi không nhịn được chớp mắt một cái.

… là đến bước gì ấy nhỉ?”

Anh bật cười , lặng lẽ tháo chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay, rồi nới lỏng cà vạt trên cổ.

Sau đó bế tôi lên, quăng thẳng lên chiếc giường mềm mại.

à, chắc là… phần không dành cho trẻ con rồi.”

Tôi: …

Có cần nói thẳng thế không?

Khi anh đè tôi xuống giường, vẻ ngoài lại vô cùng quyến rũ.

Đôi mắt dài hẹp mang sự kìm nén đầy dục vọng, sống mũi cao thẳng, môi mỏng cong lên cười, từ từ tiến lại gần tôi.

Đột nhiên tôi nhớ ra gì đó, liền đẩy anh ra.

Có lẽ vì không tôi sẽ phản ứng vậy nên anh thực sự tôi đẩy bật ra, sắc trở nên khó coi vô cùng.

Nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Tư Tư, lại sao nữa vậy?”

Tôi mang đôi dép lụa viền lông sang trọng, lạch cạch chạy đi kéo một chiếc vali không to cũng chẳng nhỏ tới.

Vừa định gọi video cho Tô Tây.

Tần Tiêu vội ngăn lại, trán nổi gân xanh: “Tình cảm tốt đến mấy cũng đâu cần gọi video trong đêm tân hôn chứ?”

Tôi gạt tay anh ra, khó hỏi: “Anh đang nói gì vậy?”

“Suốt ngày đầu óc nghĩ linh tinh gì đấy?”

Vừa dứt lời, chuông video call vang lên…là Tô Tây gọi tới.

Tôi lập tức nhận cuộc gọi.

Trong một góc nhỏ trên màn hình, thấy Cố Dực cũng đang ngồi trên giường, quấn chăn kín người, sắc chẳng vui vẻ gì.

Thế tôi và Tô Tây lại phấn khích vô cùng.

“Mau mau mau, bắt đầu thôi!”

Tần Tiêu hơi nhíu mày.

Muốn nói gì đó, rồi thấy tôi lấy từng phong lì xì to từ trong vali ra, từng cái rồi tỉ mỉ đếm tiền.

Tô Tây kia cũng đang lì xì.

hết lì xì thì chuyển sang quà.

Lì xì có vài tấm séc, chủ yếu là từ các bậc trưởng bối.

quà thì phần lớn là của khách khứa và bạn bè tặng.

Tôi càng càng thấy hào hứng.

Tới khi hai hí hửng tán gẫu xong xuôi chịu kết thúc cuộc gọi video.

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.