Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
09
Người đầu tiên tiễn , chính là bà nội .
Năm đó, Trần lớp một, lúc bà đón cô bé tan thì trật chân.
chuyện lớn, chấn thương gân cốt thì giường ba tháng để dưỡng.
Như , đón Trần , mà còn ở nhà sóc bà.
Bà rõ ràng trở một gánh nặng lớn, sắc mặt của Trương Linh ngày càng khó coi.
Bà ông bà , rằng đứa bé , cần nữa.
May mà vẫn mức vô nhân tính, để hai ông bà tự tự diệt, rằng giờ thì trích.
bảo Trương Linh hầu hạ chồng thì ?
Thuê giúp việc thì mất mấy ngàn, tiền bà tiêu xài, ăn uống, tuyệt đối chịu bỏ chồng.
Vì , nhận việc .
giờ sóc bà, tắm rửa, giặt quần áo, đêm giúp bà vệ .
Để tiện sóc, ngủ chung phòng với bà.
Lúc đầu, bà cảm động.
dần dần bà phát hiện bà như ý.
Tắm rửa thì , mệt lử, sức mà tắm bà?
Giặt đồ thì sạch, mặc ngứa ngáy.
Ban đêm đỡ bà dậy vệ ? , ngủ đủ thì ?
Bà định mách lẻo ?
thích gánh nặng cả.
: “Bà đừng phiền nữa, bà mà dám gì, cớ bà đấy.
Chịu đựng qua đoạn thời gian là thôi.”
Có lẽ bà cũng nghĩ , đáng tiếc, để bà sống qua đoạn chứ?
Dần dần sức khỏe bà yếu hẳn , , bác sĩ : “Người già là bình thường.”
Bà lo chi phí điều trị tốn kém, ghét hơn, cố nhịn chịu nhập .
Chân tiện, tâm trạng buồn bực, ngoài bước phòng bà, ăn ngon, ngủ yên, trẻ khỏe còn c.h.ế.t , huống chi là bà già.
Hai tháng , bà .
Bác sĩ : “Tình trạng , cụ tức giận gì ? Gan khí quá thịnh, bắt buộc nhập .”
Sau khi nhập , trai bà bận trăm công nghìn việc.
Chồng bà thì nấu ba bữa mệt .
Còn dâu bà?
nào, bà mong đợi dâu thăm ?
, mãi mãi .
cũng bận .
Bài vở ở cấp ba nặng chứ.
Thế là, bà mỗi lúc một nặng hơn, bác sĩ khuyên bà nên nghĩ thoáng , bà nghĩ nổi.
Lúc cuối, bà dùng ánh mắt cầu xin , thốt nên lời.
đoán: “Bà thăm bà ? Bà hiểu chuyện một chút , ông bận mà, bà là , chẳng lẽ mong trai công ?”
Bà rơi nước mắt, nghẹn ngào gọi: “ …”
thở dài : “Nó , nó , bà truyền nó.”
Bà xúc động vươn tay , nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, an ủi: “Bà đừng giận, ông lo bà , bà mà c.h.ế.t thì ông sống ? Ông kẻ góa đấy.
Ông nấu cơm , bạn đời, tuổi giống mà vợ mới ?
Ông buồn, ông , bà c.h.ế.t ông đuổi sống một , nên bây giờ ông cứ níu , ngày nào cũng ông mau một thằng trai.
Nếu Trương Linh thì đổi vợ khác mà .
Ông xem bói , một mạng đổi một mạng, bà mà chết, nhà Trần trai.
Vậy nên, tiễn bà thôi.”
còn cố ý dọa bà: “Bà , đúng mà sớm, ở còn chôn cất, còn ở phố, c.h.ế.t là hỏa táng.
Hỏa táng đấy, bà ?
bà đừng , c.h.ế.t còn cảm giác nữa.”
già luôn thiêu, thế là bao lâu, bà qua đời vì .
truy cứu cái c.h.ế.t của bà.
Ngay cả cũng thở phào nhẹ nhõm: “Coi như một ‘nhiệm vụ’ .”
tin khi thấy hai chữ “nhiệm vụ”, ông nội nhất định toát mồ hôi lạnh.