Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trong chạy 800m trong bài tra thể , tôi vô tình gọi cho bạn trai quen qua mạng.
Đợi tôi chạy , lấy lại hơi thì phát hiện luôn ít nói như anh bỗng gửi tin nhắn thoại với giọng điệu gần như sụp đổ.
“Bé cưng, em đang làm gì vậy?!”
“Sao lại thở gấp như ?”
Tôi thích với anh: “Em chạy bài tra thể 800 mét.”
Kết quả là anh càng kích động hơn, giọng run run hét lên: “Nhưng nghiên cứu sinh không cần tra thể mà!”
1
tôi gọi cho bạn trai quen qua mạng, tôi đang vòng thứ hai của bài chạy 800 mét.
tới giai đoạn mà tim và bước chân gần như ngừng lại.
Tôi thở dốc đến không thở nổi.
Tiếng hít thở kia giống như một cái ống thổi, phì phò không dứt.
Nặng nề, mơ màng, lộn xộn.
Hoàn toàn không kịp tại sao tai nghe vốn đang phát nhạc DJ bỗng chuyển thành giọng của bạn trai quen qua mạng.
Anh giống như gặp chuyện gấp, giọng run rẩy, nghe không bình tĩnh chút nào: “Bé cưng? Em đang làm gì vậy?!”
Còn nửa vòng nữa.
Nhưng tôi sắp không chịu nổi rồi.
chạy …
(Chạy chạy chạy) ! (Chạy chạy chạy) ! (Chạy chậm lại) Hít mạnh vài hơi! ! (Cố gắng đi bộ) (Nghe thấy bạn cùng lớp hét cổ vũ) (Chạy chạy chạy) ! (Chạy chạy chạy) khụ khụ khụ!
…
Nghe thấy giọng anh.
Dù thở hổn hển không ngừng, tôi vẫn theo phản xạ câu hỏi của anh: “Em !… Em đang… da trời đất ơi!”
Tôi chưa kịp nói hết câu thì bạn cùng lớp chạy phía sau tôi bất ngờ tăng tốc, lướt qua khiến tôi bị va trúng.
Nửa tôi bị xô mạnh về phía trước.
không sao nhưng thoại thì thảm rồi.
Không may bị hất văng xuống đường chạy, còn lăn vài vòng.
Tai nghe bluetooth cũng bị ngắt kết nối do khoảng cách xa.
Bạn cùng lớp tăng tốc khiến tôi nhận ra nếu không chạy nước rút thì sẽ không đạt.
Tôi không ý đến chiếc thoại bị hất văng nữa.
Cắn chặt răng, nắm chặt tay, lao về phía trước.
Một mạng sống tàn tạ chỉ còn chạy thục mạng.
Không thầy cô bấm đồng hồ sớm hay tôi thực sự giỏi.
Cuối cùng tôi được 4 phút 30 giây.
May quá, không bị 0 điểm mà đủ đạt chuẩn.
Thỏa mãn rồi.
Chạy , hai chân tôi run rẩy muốn khuỵu xuống, nhưng không dám ngồi .
Chỉ ôm lấy cột gôn bóng đá xoa dịu cơn chóng mặt dữ dội trong đầu.
Khi thầy gọi tên tôi quét mã ghi thành tích, tôi mới nhớ ra thoại vẫn còn trên đường chạy.
Tôi lê đôi chân mềm nhũn run rẩy quay lại đường chạy nhặt thoại.
này, lý trí của tôi mới tạm thời quay về. Tôi hoảng hốt nhớ lại hình như nghe giọng bạn trai quen qua mạng.
Hình như anh hỏi tôi đang làm gì.
Mà câu của tôi vẫn chưa nói .
Tôi cắn môi dưới, bỗng dưng cảm giác tủi thân dâng lên, đôi mắt cay cay muốn khóc.
Chạy 800 mét thật sự mệt quá đi.
Tôi thầm , lát nữa nhất định gửi 800 tin nhắn thoại khóc lóc kể lể với anh xem tôi khổ sở nào khi chạy 800 mét.
Đặc biệt là tôi nhìn thấy bạn trai của bạn cùng phòng xách trà sữa chờ cô vạch đích, vượt qua vạch là ôm vào lòng.
Nỗi nhớ Dương Triệt đạt đến đỉnh điểm.
Ước gì khoảnh khắc anh cũng bên tôi.
Đáng tiếc tôi chỉ quen qua mạng, chưa từng gặp mặt.
2
Tôi nhặt lại thoại, chưa kịp khóa thì thấy hàng loạt thông báo cuộc gọi nhỡ.
Tất đều là của Dương Triệt.
khung trò chuyện của tôi, bên trong lại có một đống tin nhắn thoại.
Kỳ lạ đến đáng sợ.
Tuy bình thường Dương Triệt nói chuyện rất hợp với tôi, tin nhắn cũng rất nhanh, thường nhắn cho tôi rất nhiều chữ nhưng rất ít khi gửi tin nhắn thoại.
Anh nói là đang trong thư viện, không tiện nói chuyện.
À thì tôi hiểu mà, là vì ngại thôi chứ gì.
Còn bây giờ, nhìn đầy màn hình là tin nhắn thoại, tôi đâm ra im lặng.
Sao đây? Giờ thư viện cho nói to rồi à?
Tôi kéo lên đầu tiên, tin nhắn thoại đầu tiên.
“Bé cưng, em đang làm gì vậy?!”
“Làm… chuyện đó?! Ý gì đây? Không ý trên mặt chữ đúng không?”
“Không đúng, sao anh lại nghe thấy giọng đàn ông, còn nghe em nôn nữa?! Em đang cùng ai?”
“Em quên anh rồi đúng không? Ngày mai ta gặp nhau nhé? Ngày mai anh sẽ đến tìm em.”
“Đừng bỏ rơi anh mà, em yêu, anh một tin thôi được không?”
“Gõ số 1 cũng được mà.”
“Em yêu, em thực sự…”
Câu nói cuối cùng bị thay bằng tiếng anh khóc nức nở, líu ríu nghe không rõ.
Hình như khóc to lắm, nói cũng không tròn câu.
Buồn vậy sao? Có chuyện gì sao?
Tôi chẳng còn hơi sức đến việc chạy mệt mỏi nào, chỉ muốn anh lập tức.
Nhưng cổ họng tôi khô khốc, không nói nổi một câu.
Chỉ đành vội vàng gõ chữ: [Xin lỗi anh nhé, nãy em tra thể , chạy 800 mét.]
Sau khi gửi tin, tôi tiếp tục gõ phím cành cạch, định kể khổ với anh chuyện chạy bộ đối với một sinh viên đại học “máu yếu sức tàn” như tôi khổ sở ra sao.
Còn chưa gõ , anh .
Tin nhắn chỉ là chữ, nhưng lại khiến tôi rùng : [Em nói dối, nghiên cứu sinh không tra thể .]
Tay tôi khựng lại.
“…”
rồi.
Giờ thích sao đây?
mới quen, anh đang học tiến sĩ, vì muốn có chuyện nói với anh, tôi không ngợi mà nhận luôn là cũng học cao học.
Ra ngoài xã hội, thân phận là do tạo mà.
Anh nói anh 27, tôi liền bảo 25.
Anh nói anh học với một nhà vật lý học hàng đầu trong nước, tôi bảo tôi từng đoạt Nobel Văn học với môn vật lý.
Anh nói anh cao 1m86, tôi bảo tôi cao 1m72.
Nhưng thực tế thì, 25 là điểm vật lý của tôi cấp 3, còn 172 là ba số đầu tiên trong số thoại của tôi.
Tôi chỉ là một nữ sinh đại học bình thường, hiện đang học năm ba.
Gia đình quản rất nghiêm, lại khéo làm sao tôi thi đỗ đúng trường đại học mà bố tôi đang dạy.
Vì vậy, dù gần 22 tuổi, đây cũng là lần đầu tiên tôi yêu.
Một mối tình hoàn toàn trong sáng, kiểu Platonic*, không dám chạm tay cũng chẳng dám hôn môi.
*Platonic: chỉ tình yêu thuần khiết, không có nhu cầu tình dục giữa hai
Vào kỳ thi cuối kỳ của học kỳ đầu tiên năm nhất, trong ngân hàng đề cương ôn tập có một câu tôi không được.
Bố tôi bận đến mức không thèm ý đến tôi, là tôi vào một nền tảng trực tuyến, tìm mấy video dạy học cũ rích mà mờ nhoè đến mức không nhìn rõ mặt giảng viên.
Không hiểu gì .
là tôi tiện tay đăng câu hỏi lên phần bình luận, bụng: “Một ngày làm thầy, đời làm cha, nếu bố không cứu thì những “đứa con khác” của bố chắc sẽ giúp.”
Chỉ đơn thuần muốn thử vận may, xem có “thần” nào mềm lòng giúp đỡ không.
Mới đăng được vài phút, có nhắn tin riêng chỉ tôi cách bài, còn rất kiên nhẫn hỏi tôi có câu nào khác chưa hiểu không.
Tôi liền gửi tất những bài không trong ngân hàng đề cương qua cho đó.
Sau này tiện hướng dẫn, tôi kết bạn WeChat.
Tôi không hiểu quá nhiều bài nên cứ qua lại mãi, tôi trở nên thân quen hơn.
Cuộc sống của anh rất đơn giản, những gì anh chia sẻ với tôi đều xoay quanh làm thí nghiệm, đọc tài liệu, viết luận văn.
Ba điểm cố định, nhạt nhẽo, nhàm chán.
Tôi thì không thích học hành lắm.
Chỉ toàn gửi cho anh xem hôm nay tôi đi chơi đâu, hôm nay ăn gì, hôm nay lại mua gì.
Dù lối sống rất khác nhau, tôi lại nói chuyện rất hợp.
Tôi thường trêu anh: [Nào, cho tôi xem cơ bụng đi.]
Anh có vẻ rất ngại, không quen bị trêu đùa.
Miệng thì bảo “như vậy không hay lắm” nhưng vẫn nghiêm túc tìm góc chụp rồi gửi cho tôi xem.
Một lần gửi là chục tấm.
Đủ kiểu tư , đủ mọi góc độ.
Yết hầu khó mà lơ được, xương quai xanh rõ nét, cơ bụng cuồn cuộn từng múi.
Cấm dục mà gợi cảm, hormone nam tính như muốn phun trào.
Ơ? Anh thật sự có cơ bụng à?!
Học bá ngành tự nhiên ẩn sâu !
Tôi lau vội nước miếng chực trào bên khoé miệng, được đằng chân lân đằng đầu: [Sao không chụp bên dưới luôn? Anh có tâm sự hay muốn phí đấy?]
Anh gửi qua hai bài nghiên cứu, nghiêm túc: [Đọc thì sẽ được khoá.]
[…]
Tôi thậm chí còn chưa qua nổi tiếng Anh cấp bốn, giờ bắt tôi đọc tài liệu chuyên ngành bằng ngoại ngữ.
Có hơi làm khó nhau rồi không?
Chẳng khoá được chút nào.