Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

Sau khi xác mối quan hệ, tôi nói với nhau nhiều .

Qua lời nói, không khó ra anh là một người rất ưu tú.

Hoàn toàn là hình mẫu “đứa con mơ ước” của bố tôi.

Còn tôi thì sao, điểm các chuyên ngành mà không nhờ thầy cô nỗ lực kéo lên, có lẽ tiền học lại của tôi còn nhiều cả học phí.

Lần đó, khi anh tôi học ngành gì, tôi vừa cầm tờ điểm 60 của kỳ thi cuối kỳ, vừa bố mắng đến nỗi nước miếng văng tung toé.

chính bố ruột mắng không còn gì để nói.

Lửa giận bùng lên, tự ái trỗi dậy, đầu óc nóng lên nên tôi lập tức buột miệng nói dối.

Bảo cũng đang học thạc sĩ ngành vật lý.

3

thì hay rồi.

Lộ tẩy rồi.

Tôi mãi không dám trả lời.

Vừa gãi đầu gãi tai, vừa cố gắng moi móc vốn từ ngữ nghèo nàn của để tổ chức câu chữ, định bụng giải thích với anh.

Thì lại được tin của anh: [Có một số trường đại học, nghiên cứu sinh cũng phải kiểm tra thể lực, có thể… Ừm, là vậy. Xin lỗi em, lúc nãy anh hiểu lầm em rồi.]

Hả? Anh tự thuyết phục dễ vậy sao?

Tôi đơ người .

[Chạy bộ vất vả rồi bé cưng, lát nữa nhớ ăn gì ngon ngon nhé.]

[Chuyển khoản: 5200.]

[Anh chuẩn họp nhóm, lát nữa nói .]

Tôi nhạy ra thái độ lạnh nhạt của anh.

Đến một cái biểu tượng bông hoa hồng cũng không thèm gửi thêm tôi.

chắn vẫn không tin tôi mà.

Quả , đến tận tối, tôi gì anh cũng không trả lời.

Tâm trạng tôi chùng xuống, leo lên nằm từ sớm.

Mấy đứa bạn cùng phòng ríu rít trò dưới , thấy Dương không đoái hoài đến tôi, tôi cũng buông rèm nhập hội với bọn nó.

Bởi những gì nó nói, mật độ từ khoá “trai ” cao đến đáng kinh ngạc.

Tôi trời sinh đã có sự tò mò, à không, lòng chiếm hữu mãnh liệt với trai .

“Các cậu biết gì không? Giáo viên dạy thay Cơ học lượng tử tuần này là một anh siêu trai đấy!”

“Giáo viên Cơ học lượng tử nào chứ, thầy họ Trần mới đúng!”

“Aaaa hả? đấy chán chết, còn là tiết 8 sáng, thầy không điểm danh nên tớ chưa từng đi học . Nếu sự là trai thì kiểu gì cũng phải đi nghe thử!”

! cả ! nay lớp 2 học tiết này, nghe nói hàng ghế đầu chật cứng .”

“Nghe bạn lớp bên kể, thầy mới 27 tuổi!! Còn là nghiên cứu sinh tiến sĩ của trường , aaa tôi chịu không nổi rồi!”

“Lớn 6 tuổi, kiểu bố bạn trai! Chính là gu của tôi!”

“Yên tâm đi, kiểu trai cấp này không thể nào độc thân được đâu. Không kết hôn thì cũng đã đính hôn, chưa đính hôn thì cũng qua một đời vợ rồi.”

“Đúng đúng, nay có người thầy rồi, thầy bảo không độc thân.”

“Hahahaha tôi biết mà, có bạn nữ định xin cách liên lạc của thầy, thầy bảo có vấn đề thì trao đổi qua hệ thống học tập, cười chết.”

“Haizz, đàn ông tốt quả không phải để ta.”

“Không biết bạn gái của thầy là người như nào nhỉ, chắn cũng rất xuất sắc.”

Cô bạn cùng phòng Kỳ Kỳ vẫn chưa nói gì, đang đắp mặt nạ một cách chậm rãi trước gương, đột quay sang, chậm rãi nói: “Tống Dương nói không độc thân đều là nói dối, bên cạnh anh ấy chưa từng có cô gái nào.”

“Kỳ Kỳ, cậu và thầy Tống có quen nhau không?”

Nghe Kỳ Kỳ gọi thầy bằng tên đầy đủ, mọi người nhanh chóng ra mối quan hệ giữa họ có điều gì đó đặc biệt.

Một đám người lập tức tụ lại hóng .

“Quen chứ, tôi từ nhỏ đã học chung, anh ấy giúp tôi mang cặp sách, còn học tiến sĩ ở trường ta, trước đây đã nộp đơn đi du học, không biết tại sao lại đột ngột không đi nữa, ở lại đây .”

“Chậc chậc chậc, nói còn cần phải à? Kỳ Kỳ ~”

“Cậu nói mà còn không biết, bên cạnh chưa từng có cô gái nào, chẳng phải là có cậu sao? Mà trong lòng có khi còn có nhau nữa đấy.”

Mọi người đều trưng ra bộ mặt hóng hớt, trêu chọc nói.

“Thanh trúc mã, tình yêu mà ở lại trường, không phải là kịch bản tiểu thuyết sao!”

“Chưa bao nghe cậu nói về này, miệng cậu kín cả đặc công ấy.”

“Ngày lên lớp thầy ấy thấy cậu ở đó, liệu có đỏ mặt rồi run lên không nhỉ?”

“A a a a a a, tiết học 8 sáng chết tiệt, tôi phải đi học rồi!”

Tôi không biết thầy trai có đỏ mặt hay không.

Nhưng mà Kỳ Kỳ lại lời nói của mấy người kia mà tai và cổ đều đỏ bừng, dù đang đắp mặt nạ cũng không thể che giấu được sự xấu hổ.

Nghe đám bạn ríu rít, tôi lấy tay bám vào thành , ló đầu từ dưới ra, tò mò Kỳ Kỳ: “Thầy ấy học đại học còn cậu vẫn học tiểu học, sao lại có thể học chung với nhau nhỉ?”

Câu vừa dứt, căn phòng ký túc bỗng dưng rơi vào một không gian tĩnh lặng kỳ lạ.

Kỳ Kỳ đột đứng bật dậy, mặt nạ dưỡng da trên mặt cô ta sự thay đổi xúc mà nhăn lại như một nắm giấy.

Cô ta vội vàng lột bỏ mặt nạ, bước đến tôi, ngẩng đầu, tức giận nói: “Phương Kỳ! Cậu im lặng cũng không ai cậu làm câm đâu nhé!”

“Cậu ghen tị với tôi đúng không? Cậu thấy tôi nói dối phải không?”

“Vậy cậu cùng tôi, tôi cậu thấy thầy ấy với tôi có phải thanh trúc mã không!”

4

Ngày sau, Kỳ Kỳ nhất quyết kéo tôi ở hàng ghế đầu.

Tôi chẳng có hứng thú gì lắm.

Tôi gặm bánh bao một cách thiếu sức sống.

Bởi đến , Dương vẫn chưa trả lời tin của tôi.

Sau khi suy nghĩ một chút, tôi lại thêm một câu: [Anh đang làm gì vậy?]

Lần này, anh trả lời ngay: [Chuẩn lên lớp.]

[…]

Nói dối.

Anh đã từng tôi xem thời khóa biểu, nay không có lớp.

Đang không biết nên gì tiếp thì xung quanh bỗng vang lên những tiếng hét kinh ngạc, cuộc bàn tán không ngừng vang vọng.

Kỳ Kỳ đẩy khuỷu tay tôi, tôi ngẩng đầu lên nhìn cô ta, cô ta hất cằm về phía cửa lớp: “Nhìn đi, anh của tôi kìa.”

Tôi vô thức nhìn sang.

Người đàn ông bước vào cửa lớp với nét mặt tinh tế, thu hút nhìn, trông giống như một ngôi sao điện ảnh, có dáng vẻ của một người chỉ có thể đạt 5 điểm vật lý.

Nhìn từ trên xuống dưới, tôi có thể thấy anh có một thân hình cao ráo, là kiểu tỷ lệ cơ thể 9 đầu.

Eo thon gọn trong chiếc quần tây đen, vai rộng, sống mũi cao thẳng, trên chiếc kính gọng vàng là đôi mắt đào hoa, môi mỏng.

Vẻ ngoài và vóc dáng đều cực kỳ hoàn hảo.

mắt sắc bén và đầy sức sống, không nói cười, tỏa ra một khí chất mạnh mẽ, nhìn có vẻ vừa ác vừa cấm dục, khiến tôi giác anh là một người rất đáng sợ.

là đã quen với những cảnh tượng như này.

Anh không biểu lộ xúc, bước đi vững chãi với đôi chân dài, tiến lên bục giảng.

Khoảng cách từ tôi ở hàng ghế đầu rất gần.

Tôi thậm chí có thể nhìn rõ từng sợi lông mi dài và cong rõ ràng của đôi mắt đào hoa thương hiệu của anh.

Trời ơi, đầu óc thông minh mà còn trai như vậy.

Ôi trời ơi, tôi không muốn gọi anh là ông nữa, chắn anh không coi tôi là cháu gái đâu!

Kỳ Kỳ bên cạnh lập tức thẳng người, vẫy tay nhẹ về phía anh.

Cô ta hơi ngại ngùng, giọng trong trẻo và ngoan ngoãn: “Chào anh , buổi sáng tốt lành.”

Tống Dương nghe thấy, ngẩng đầu nhìn về phía Kỳ Kỳ, nét mặt vốn lạnh lùng trở nên dịu dàng, môi mỏng nhếch lên: “Ừ, chào buổi sáng.”

Hai bạn cùng phòng ở hàng ghế thứ hai gần như phát điên, liên tục lắc lư người Kỳ Kỳ từ phía sau, hét thầm không thành lời.

Đột , mắt của anh ấy từ Kỳ Kỳ chuyển sang trái, rơi vào tôi.

mắt anh ấy có vẻ rất kỳ lạ, cứ nhìn tôi mãi không rời.

Tôi anh nhìn chằm chằm, thấy cả người không thoải mái, liền tự lau mặt một cái.

Không có gì mà.

Tôi đáp lại anh một mắt đầy nghi hoặc.

Anh không để ý đến, chỉ cười khẽ.

Nụ cười đó rõ ràng đầy vẻ mỉa .

“Bạn học này, nếu muốn lên lớp mỹ thuật, xin mời ra ngoài rẽ trái xuống lầu.”

Theo mắt của anh, tôi cúi đầu nhìn xuống.

Chết tiệt!

Lấy nhầm sách rồi.

bìa sách có màu đỏ và xanh, tôi đã nhầm lẫn lấy cuốn “Giám định và thưởng thức danh họa giới” mà tôi vừa mượn qua.

“…”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng như lửa, không dám ngẩng đầu lên, ấp úng xin lỗi: “Dạ… xin lỗi thầy, em lấy nhầm sách rồi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương