Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ha, tôi đâu có can thiệp, anh muốn tìm ai thì tìm, tìm bà lão tám mươi tuổi cũng không liên quan đến tôi.”
“Yểu nữ sĩ, tư cách là một diễn viên, tôi hy vọng cô có trau dồi thêm khả năng kiểm soát biểu của , rõ ràng là cô không vui rồi.”
“Tôi khinh, bớt xàm xí đi, Cố Văn Tinh, tôi nói cho anh …”
Thấy hai người dần lời tiếng lại, tôi có chút lo lắng suy nghĩ có nên hòa giải hay không.
Thoáng nhìn Giang Tri Tất, hắn đang vui vẻ xem kịch.
Bàn của chúng tôi, có một hắn gọi món.
là hắn có thong thả cắt thịt bò, xem kịch một cách ngon lành.
Dường như nhận thấy ánh mắt của tôi, hắn liếc nhìn tôi một cái, rồi lại cúi đầu xuống.
Cứ như không quen tôi vậy.
là lần đầu tiên tôi gặp hắn khi hắn có bạn gái.
Giang Tri Tất cắt xong bò bít tết , rũ mắt đưa miếng thịt vào miệng, nhai kỹ nuốt chậm, những lời tiếng lại xung quanh dường như không liên quan gì đến hắn.
Hàng mi hắn rất dài, phủ xuống mí mắt một bóng râm dày đặc.
Tôi không hiểu chua xót dâng lên lòng là gì, cho đến khi nhiên thấy bắp cọ phải thứ gì .
Chất liệu vải quần tây của Giang Tri Tất, đang ung dung móc lên làn da trần của tôi.
Tôi ngước lên kinh ngạc nhìn người đối diện, nhưng hắn thản nhiên thưởng thức thịt bò như không có chuyện gì xảy ra.
Rõ ràng, rõ ràng ống quần của hắn dưới bàn, ngày càng được đà lấn tới rồi.
19
giác tê dại khác thường dần lan tỏa bắp , tôi mặc một chiếc váy lễ phục hơi trang trọng, thiết kế xẻ tà khiến người này càng thêm ngang ngược.
Tôi trừng mắt nhìn hắn, cuối cùng hắn cũng ngẩng đầu lên.
Khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không, nhưng hành động dưới bàn không hề dừng lại.
“Giang Tri…”
Ngay khi tôi chuẩn lên tiếng cảnh cáo, người phụ nữ ở bàn bên cạnh nhiên đứng dậy.
“Anh quả thật không hiểu nổi, quả nhiên, tôi đến chịu đựng việc ở chung một nhà hàng anh cũng không !”
nãy lo “giao chiến” Giang Tri Tất dưới bàn, tôi chưa để ý hai người bên cạnh đã cãi nhau đến mức nào rồi.
Hoàn hồn lại thì người phụ nữ đã xách túi sải bước ra khỏi nhà hàng.
Cố Văn Tinh ngồi ngây người trên ghế vài giây, cũng vội vàng đứng dậy đuổi theo.
“…”
lại tôi và Giang Tri Tất, mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Hắn nhướng mày, thu , dường như có gì muốn nói tôi, hơi hé miệng.
Tôi vội vàng đứng dậy.
“Tôi nhớ ra cũng có việc gấp, đi .”
“…”
Tiếng đàn cello du dương trầm bổng, bước vội vã của tôi thậm chí suýt va phải một nhân viên phục vụ đang bưng khay, ánh sao không tên ngoài cửa sổ lấp lánh, cuối cùng tôi cũng xông vào màn đêm.
thở dốc từng ngụm lớn.
Tôi đến món bít tết Wellington ba sao Michelin mà Cố Văn Tinh nói sẽ mời tôi ăn, tôi không cần trả tiền, chưa kịp ăn đã bỏ rồi.
20
Tôi không là đường nào.
Khi đến , tôi ngồi xe của Cố Văn Tinh, giờ thì đừng nói là xe, người tôi chẳng tìm thấy.
Loại nhà hàng tọa lạc ở khu nghỉ dưỡng trên đồi như này, đến bắt taxi cũng khó khăn.
Tôi cách đi xuống .
đi hối hận, rốt cuộc tôi đang trốn cái gì chứ.
Để Giang Tri Tất đưa tôi chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao, sao tôi lại trở nên không dám nói chuyện hắn như vậy chứ.
Cũng may đường xuống không quá dài, gió đêm vương vấn hương thơm thanh khiết của hoa dại.
Người đi theo tôi… không nhanh không chậm.
Tôi ngột dừng lại.
Quay người nhìn hắn, Giang Tri Tất không ngờ tôi nhiên dừng lại, suýt chút nữa đã đâm sầm vào tôi.
Hắn khẽ kêu một tiếng.
Tôi nghĩ, thật ra trên đường tan học, hắn cũng thường đi theo tôi như vậy.
Ánh hoàng hôn chìm vào dòng sông lấp lánh ánh bạc, vượt dòng xe cộ chen chúc giờ cao điểm buổi chiều, gió chiều mang theo mệt mỏi du dương.
Hắn cuộn tờ giấy thi thành một vòng tròn, gõ nhẹ lên trán tôi.
Hỏi tôi hắn sắp đi nước ngoài rồi, tôi có buồn không.
…Nhưng khi , phần lớn tôi đều không hiểu ý nghĩa của ly biệt.
?
“Giang Tri Tất, anh đừng đi theo tôi nữa.”
Tôi ngột tỉnh lại ký ức, nhìn hắn.
Hắn có một thoáng ngẩn người.
“Tại sao?”
Hắn khẽ nhếch môi, ánh hoàng hôn lặn xuống đôi mắt hắn.
“Tại sao, tại sao, trên đời này đâu phải chuyện gì cũng có tìm được lý do.”
Tôi bước nhanh phía , cầu nguyện trên đường có chiếc taxi nào cho tôi bắt nhờ một chuyến, nhưng có tiếng gầm rú của siêu xe của đám công tử bột lướt .
Hắn đi theo tôi.
khoảnh khắc , tôi thấy linh hồn đã lìa khỏi xác.
Ánh sáng nhạt nhòa nơi ngọn xa xăm là một khúc thần ca, tôi không đặt lồng ngực đang rạo rực của vào đâu, Ánh chiều tà chưa chìm hẳn vào màn đêm, lan rộng khắp bầu trời.
Tôi .
mà không sẽ đi đâu, cũng không mục đích của việc làm này là gì. Tôi đi giày cao gót, loạng choạng vấp ngã, chiếc túi đeo trên vai, vạt váy kéo lê trên đất, tất cả mọi thứ dường như đang cản trở tôi tiến phía .
Cuộc đời luôn có rất nhiều, rất nhiều thứ khiến người ta muốn trốn tránh.
Một mớ hỗn độn, giam cầm những khát vọng đang sinh sôi nảy nở.
…Tôi lảo đảo, vịn vào đầu gối thở hổn hển.
Hắn đi theo tôi.
“ đủ chưa? Coi chừng trẹo .”
Hắn định đưa tay ra tôi, tôi mạnh bạo gạt đi.
“Anh đừng quản tôi!”
lưng hắn là ánh hoàng hôn rực đỏ như lửa đốt, hắn khẽ nhướn mày, tôi ngột ngồi phịch xuống đất.
Hình như là một khu cảnh quan ven sông nhỏ nằm giữa , ý tôi là… váy tôi ướt hết rồi.
Tôi ôm đầu gối, hắn đứng tôi.
…Nước chảy đôi giày da của hắn.
Hắn gọi tên tôi, tôi mạnh tay hất nước phía hắn.
“Đừng làm phiền tôi!”
Nước men theo đuôi mắt hắn, ướt át trượt xuống.
Tôi vô cớ bực bội, không cam tâm cùng thất vọng.
“Anh có tránh xa tôi ra một chút, tránh xa tôi ra được không?”
“Giang Tri Tất rốt cuộc tại sao cứ phải xông vào cuộc sống của tôi, tại sao anh cứ phải đi theo tôi mãi?”
“Chúng ta không phải là người của cùng một giới, anh nhìn không rõ sao, tại sao phải làm bạn của tôi, tại sao phải dẫn tôi đi chơi…”
Tôi chịu đủ dày vò anh rồi, tôi cũng chịu đủ chính bản thân rồi.
Tôi vùi vào cánh tay, nếu giới của tôi chìm bóng tối, vậy có phải tôi cũng sẽ không nhìn thấy gì nữa không.
Nghe thấy tiếng nước, tôi thấy bóng đen bao trùm.
Chắc hắn đang ngồi xổm tôi, khi hắn chạm vào tôi, tôi run lên một cái.
Hắn nắm lấy cổ tay tôi, cưỡng ép gỡ tay tôi ra, là tôi bất ngờ đối diện hắn, mắt hắn là màu đỏ thành như ánh tà dương.
Nghiêm túc, lại trần trụi.
Đàn chim giữa giang cánh bay lên, nước dập dềnh những gợn sóng lăn tăn.
Yên tĩnh không một tiếng động, là tôi chợt nhớ ra xấu hổ khi trút giận một trận.
tôi đỏ bừng, muốn rút cổ tay ra khỏi bàn tay hắn nhưng hắn không cho.
“Giang Tri…”
Môi tôi hắn chặn lại.
Tim đập như trống bỏi không vì lý do gì, hàng mi của người đàn ông rất dài, khi hôn tôi phủ xuống một bóng râm dày đặc.
Hắn được đà lấn tới.
21
Tay tôi xách giày cao gót, được hắn cõng trên lưng.
Ánh hoàng hôn trên kéo dài bất tận, tôi buồn chán đếm xem rốt cuộc có bao nhiêu lọn tóc đuôi ngựa của hắn rối.
“ phải đi bao lâu nữa?”
Hắn cười khẽ.
“Ai bảo em loạn lên, xe của anh đỗ trên đỉnh đấy.”
“…”
Tôi nhận rõ ràng nhiệt độ nóng bừng trên má, mãi không tan đi.
Thật quá xấu hổ rồi.
một người quen thuộc như tỏ tình, giác như cả khuôn cũng không cần nữa.