Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Khi bạch nguyệt quang của Xuân Chú trở lại, tôi đang giúp anh ấy sắp xếp .
Anh ta không chuẩn bị gì cả, đến phút cuối lại nhớ đến tôi.
Lẽ ra nay tôi được nghỉ nhưng chưa đến làm việc anh ấy đã lôi tôi ra khỏi giường.
Bắt buộc tôi phải ngồi vào xe, đạp ga đưa tôi đến công ty.
Sau khi giao xong công việc, anh ấy lại đạp ga và chạy mất.
Tôi còn tưởng anh ấy có hợp đồng nào trị giá hàng tỷ, muốn thảo luận.
Đang định khen anh ấy chăm chỉ làm việc, ngờ…
ngờ!
Anh ta lại đi đón “bạch nguyệt quang” của .
Tôi lén lút đến bên đồng nghiệp muốn hỏi chuyện, vì dù là thư ký thân cận tôi mà còn không biết, thì họ làm sao mà biết được.
“Chị tôi vừa nhìn thấy Xuân Tổng ở sân bay, may mà tôi thường xuyên đưa hình của anh ấy cho cô ấy xem, nên cô ấy nhận ra ngay.”
Chắc tôi không cần nói các cô ấy nhìn hình của Xuân Chú để làm gì đâu.
Cô ấy đưa điện thoại cho tôi, phóng to rồi đưa cho tôi xem.
Cứ tôi đang bị cận thị .
Thực ra tôi muốn nói là, cả hai mắt tôi đều 5.0, đeo kính chỉ để tạo vẻ ngoài thôi.
“Chị, thư ký Chu chẳng lẽ không biết lịch trình nay của Xuân Tổng à?”
Tôi đẩy kính lên, cười gượng đáp: “Chúng ta làm thuộc cấp chỉ phụ trách công việc của sếp, chuyện cá của anh ấy không liên quan đến chúng ta, không phải việc của chúng ta, phải không, Tiểu Trương?”
2
Ngay khi tôi gọi nhỏ Tiểu Trương, cậu ta bất ngờ run lên một , nhìn tôi và Xuân Tình.
Cậu ta lắp bắp nói: “Dạ, đúng rồi, chị Chu nói.”
Xuân Tình thấy tôi không có phản ứng gì, khẽ hừ một tiếng không phục.
“Có những người dựa vào sắc đẹp tưởng có leo lên giường sếp, biết sếp có bạch nguyệt quang rồi, còn cô ta thì chỉ là vết m áu muỗi tường thôi, xem cô ta còn tự cao tự đại được bao lâu.”
Nói xong, Xuân Tình nhìn tôi một cái rồi xoay người đi đôi giày cao 8 phân.
Tôi không quan tâm, chỉ đấm nhẹ vào cổ vì cảm thấy hơi cứng.
Trong công ty mọi người đều biết tôi và Xuân Tình không hợp nhau, nhưng lại ngồi gần nhau đúng là thêm dầu vào lửa.
Lúc tôi còn đáp vài câu, nhưng sau đó tôi không nói gì .
Dù sao cô ấy chỉ lặp đi lặp lại mấy câu đó, chẳng đáng để tôi bực .
Chỉ là nay, chuyện này hơi phiền.
Người trong bức ảnh lúc nãy, tôi không nhớ nhầm, đó chính là người Xuân Chú từng thầm yêu trong thời gian học đại học.
Nguyện.
Cô ấy thật sự rất xinh đẹp và thuần khiết, không trách được Xuân Chú nhớ nhung suốt nhiều năm.
Và rồi anh ấy cưới một người vợ khác hoàn toàn trái ngược với Nguyện.
Đúng , tôi chính là người vợ mà Xuân Chú kết hôn trong bí mật.
Tôi đã biết từ lâu rằng Xuân Chú cưới tôi vì áp lực từ gia đình.
Lúc đó, mặc dù tôi không thiếu , nhưng mà lại chê có nhiều hơn?
Vì tôi đồng ý với những điều kiện mà Xuân Chú đưa ra, lấy sổ hộ khẩu của mẹ tôi và vội vã kết hôn với anh ấy.
là tôi bắt cuộc sống hôn bí mật với sếp.
Đã hơn một năm trôi và cuộc sống giữa tôi và Xuân Chú đã dần ổn định, bao gồm cả giường.
đây, Nguyện trở lại, tôi không biết nên làm gì.
3
Tất , không phải vì tôi còn lưu luyến Xuân Chú.
anh ta đưa cho tôi một thẻ năm triệu tệ mặt tôi, tôi chắc chắn sẽ ký ngay và đi luôn.
Nhưng rõ ràng là Xuân Chú không phải người dễ bị lừa .
Khi chúng tôi kết hôn vội vàng, anh ấy đã tính toán rất kỹ từng khoản chi tiêu của tôi mỗi tháng, vào cuối tháng, đúng từng phút.
Anh ấy là một kẻ thương mại đích thực.
“Chị Chu, tan ca rồi, không về à?”
Tiểu Trương đã dọn đồ xong và đứng dậy, thấy tôi còn đang ngẩn người thì liền gọi tôi.
Lúc đó tôi nhận ra, hóa ra đã đến tan ca rồi.
Nguyên tắc của dân văn phòng là tuyệt đối không để trôi thêm một phút nào miễn phí trong công việc.
Dĩ có làm thêm thì lại tính riêng.
Lúc xuống dưới, tôi nhận được tin từ Xuân Chú.
Xuân có : “Tối nay tôi không về ăn cơm, em nghỉ ngơi sớm nhé.”
Ôi, đúng là anh ta không đợi nổi để bên cạnh bạch nguyệt quang của sao?
Tôi không có cảm xúc gì đặc biệt, chỉ lời một câu.
Tôi: “Đã biết, Xuân Tổng.”
Sau đó tôi tắt điện thoại, lấy điện thoại cá và gửi tin cho mấy chị em.
Nhóm bạn giàu có: “Chị em ơi, tối nay ông già không về nhà rồi!”
Chẳng bao lâu sau, chị em trong nhóm đã bắt bàn bạc thời gian và địa điểm.
Tôi nhanh chóng về nhà thay đồ, mang giày cao gót ra ngoài.
Gặp các chị em ở quán bar.
“Chồng nhà chị nay sao không về à?”
Tôi uống một ngụm rượu, tựa vào cô ấy và nói: “Vì bạch nguyệt quang của anh ấy trở lại rồi, làm sao còn thời gian quan tâm đến người thay thế tôi. Tối nay không say không về!”
Rượu uống đến vui vẻ nhưng khi về nhà tôi lại nhìn thấy người trong phòng khách.
4
Tôi suýt thì quỵ xuống đất.
Sao Xuân Chú lại về rồi? Anh ấy không phải đang ở trong vòng tay dịu dàng của Nguyện sao?
Tôi phải dựa vào khung cửa, ánh mắt của Xuân Chú quét khiến tôi tỉnh rượu gần hết.
“Anh sao lại về rồi?”
Xuân Chú đứng dậy, vừa xắn tay áo vừa bước về phía tôi.
Chân tôi có run rẩy, anh ấy đến mặt tôi, quỳ xuống một chân giúp tôi thay giày.
không phải nay tôi đã thấy ảnh anh ấy với Nguyện, tôi chắc chắn đã bị vẻ mặt này của anh ấy lừa rồi.
“Đây là nhà của tôi, sao tôi không về?”
Tôi há miệng nhưng không nói ra được lời nào.
Ngay sau đó, Xuân Chú kéo tôi đi về phía phòng tắm.
Mẹ kiếp, tôi quên mất người này ghét nhất là tôi đi uống rượu.
Sau khi từ phòng tắm bước ra, tôi nghĩ thầm: tôi nhất định phải ly hôn!
Để Nguyện tự lo cho cái ông chồng cầu kỳ này đi!
Xuân Chú nằm cạnh tôi, xoa lưng tôi, nhẹ giọng hỏi: “Lần sau còn đi bar không?”
Trong lòng tôi: Tất đi! Đi đi! Anh làm gì được tôi?
Miệng tôi đáp: “Không đi , không đi .”
Xuân Chú cười ngắn một tiếng rồi ôm chặt tôi.
Ngày sau đến công ty, tôi nghe tin đồn nói có một viên vào làm.
Nhìn sơ yếu lý lịch, đâu phải viên gì… rõ ràng là tình cũ.
Tôi ném đống trong tay xuống rồi gõ ra đơn nghỉ việc, kèm theo đơn ly hôn.
Ký tên xong, tôi đẩy cửa văn phòng Xuân Chú.
ngờ anh ấy không có ở đó.
Có lẽ là đi gặp Nguyện rồi, nhưng chuyện này không quan trọng.
Dù sao tôi chỉ thông báo cho anh ấy thôi, không phải hỏi ý kiến anh ấy.
Tôi một cách hào hùng ném giấy lên bàn anh ấy, rồi ra ngoài bắt thu dọn đồ đạc của .
Xuân Tình thấy tôi đang ra ngoài liền hỏi:
“Chị đi đâu thế?”
Tôi quay lại, nháy mắt với cô ấy, “Chị nghỉ việc rồi, đi tận hưởng cuộc sống đây, còn em thì ở đây làm công ăn lương nhé.”
Không quan tâm đến phản ứng của người phía sau, tôi ngẩng bước vào thang máy.
Cuộc sống tuyệt vời của tôi, tôi đã đến rồi!
5
Tôi ôm hành lý trở về biệt thự lớn của Xuân Chú. Không không nói, đã sống ở đây hơn một năm rồi.
sắp rời đi, thật sự có không nỡ.
Nhưng rõ ràng so với việc tiếc biệt thự lớn, tôi lại vui mừng hơn khi rời khỏi ông sếp cầu kỳ Xuân Chú này.
Tôi lôi hai chiếc va li lớn ra, đứng khoanh tay nhìn quanh căn nhà.
Cuối cùng tôi đưa ra quyết định: Đồ rẻ thì không cần, đồ đắt thì mang đi.
Dù sao Xuân Chú lúc đã nói, mua cho tôi cái gì thì cái đó là của tôi rồi.
tôi đi, đương phải mang đi!
Tôi nhét những món đồ có giá trị và quà tặng vào vali, chất đầy hai chiếc va li.
Gần không đóng lại được.
Không chào hỏi người giúp việc trong nhà, tôi trực tiếp kéo hành lý ra đi.
Chắc chắn Xuân Chú sẽ sớm đưa cô vợ về thôi.
Đến lúc đó, mọi người chỉ biết cười với người , còn nhớ đến người cũ.
Phỉ phỉ phỉ.
Tôi – Chu Dao, làm sao có vì một người đàn ông mà khóc chứ?
Tất là không rồi!
Tôi chỉ khóc vì thôi.
Đột nhận được tin từ Xuân Tình, người mà tôi vốn không hợp nào.
Xuân Tình: “ câu vừa rồi của chị là có ý gì? Chị thật sự nghỉ việc rồi?”
Trong khi tôi đang vui vẻ, tôi lời cô ấy.
Tôi: “Đúng , năng lực nghe hiểu của em kém quá rồi à? Hay là tai kém?”
Xuân Tình: “Xuân Tổng còn chưa về mà, sao chị lại nghỉ việc?”
Tôi: “Chuyện này không liên quan đến em. Tôi khuyên em, emthật sự để tâm đến Xuân Chú, thì lúc này em hiện tốt một mặt anh ấy, vẫn còn cơ hội chiếm vị trí của tôi.”
Tôi: “Đừng đợi đến lúc viên lên vị trí rồi, em lại bắt nói những lời khó chịu với họ.”
6
Tôi: ” Em gái à, tôi còn có việc, không cần giữ liên lạc WeChat , xóa đi.”
Vừa gửi tin xong, tôi lập tức xóa Xuân Tình khỏi danh bạ.
không phải tôi còn đang chờ Xuân Chú thông báo khi nào tôi đi đăng ký ly hôn, tôi thật sự muốn ngay lập tức xóa luôn số của anh ấy.
Mấy nay Xuân Chú đi công tác xa, để tránh anh ấy không thấy được bàn, tôi còn cố tình gửi tin nhắc anh ấy.
Tôi: “Khi về nhớ kiểm tra tôi để bàn trong văn phòng.”
Xuân Chú: “Đó là quan trọng à?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm cảnh vật trôi và suy nghĩ một lúc.
Tôi: “Có lẽ khá quan trọng, dù sao về sau anh sẽ biết.”
Xuân Chú: “Ừ, chiếc vòng cổ lần em thích, anh đã mua rồi, về sẽ đưa cho em.”
Tôi nhìn tin này, cắn nhẹ môi dưới.
Làm sao bây ?
Bất chợt tôi thấy hơi hối hận vì đã nghỉ việc quá sớm.
Dù sao nên đợi đến khi lấy được chiếc vòng cổ đó rồi hẵng nghỉ chứ!
Thật là sai lầm, sai lầm quá.
Tin của Xuân Chú tôi không lời, bởi vì lúc này tôi đang cảm thấy tiếc nuối.
Nhưng rất nhanh tôi lại lấy lại tinh thần, mấy năm tôi đã tích cóp không ít .
Một chiếc vòng cổ nhỏ, tôi chẳng lẽ không tự mua nổi sao?
Trong những suy nghĩ lạc quan, tôi đã đến nơi.
Căn nhà này là tôi mua khi kết hôn với Xuân Chú.
Dù lúc đó tôi vẫn còn nợ mua nhà nhưng vì kết hôn với Xuân Chú, anh ấy đã tự nguyện giúp tôi nợ.