Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Lúc đó Xuân Chú còn không keo kiệt như bây .

Nên tôi chi tiêu rất thoải mái.

Bây nghĩ lại, may mà lúc đó tôi mua nhà, dù nhỏ nhưng ấm cúng.

Một buổi chiều tôi dọn dẹp nhà cửa, đó xếp đồ trong vali vào tủ của mình.

Rồi mới nằm xuống của mình.

【Nhóm bạn giàu có】

Tôi: “Chị ơi, mình lại trở thành người độc thân rồi, có anh chàng nào giới thiệu cho mình với nhé!”

Ngay lập tôi nhận được lời hỏi thăm các bạn, rồi tôi giải thích một chút.

Sister 1: “Nghe có vẻ khá hời đấy, giả vờ hôn mà lại có được bao nhiêu đồ đạc.”

Tôi nghĩ, cũng không phải giả vờ hôn, dù sao vợ chồng tôi cũng đã làm hết việc cần làm rồi.

Chỉ là không tổ chức đám cưới và công khai danh phận đối phương thôi.

Nhưng tôi không nói ra câu này.

Mọi người đều là người thông minh, chắc chắn có rất nhiều mối quan hệ trong tay.

mấy chốc, trong nhóm đã gửi rất nhiều ảnh của các chàng trai.

Càng nhìn, tôi càng thấy họ trẻ trung.

Nước mắt tôi rơi khóe miệng.

Cuối cùng, tôi đã không thể chọn ra là người tốt nhất.

người bạn của tôi hào phóng nói:

“Thích hết à? hẹn hết ra gặp một lần đi.”

Tôi cười đến mức mặt muốn rách, vội vàng trả lời đồng ý.

Không lâu , một buổi gặp mặt đã được sắp xếp.

khi gặp vài người, tôi mới nhận ra Xuân Chú vẫn chưa liên lạc với tôi chuyện ly hôn.

Điều này không bình thường.

khi dò hỏi, tôi mới biết là Xuân Chú vẫn chưa thúc chuyến công tác.

là đến anh ấy vẫn chưa biết tôi đã nghỉ việc.

Tôi sờ cằm mình, cảm thấy trong lòng không yên.

“Sao không uống nữa?”

Tôi sờ lưng, dựa gần bạn mình và nói: “Cậu có cảm thấy lưng tôi hơi lạnh không? Lúc nào tôi cũng có cảm giác như đang bị đó theo dõi.”

Bạn tôi nhìn xung quanh một lượt, rồi cơ thể cứng đờ như thấy điều gì đó rất đáng sợ.

7

“Dao Dao à, hay là cậu quay lại nhìn xem có phải là chồng sắp ly hôn của cậu đang ở phía không?”

Khi nghe câu này, tôi cảm thấy sống lưng cứng lại một chút nhưng rất nhanh tôi đã kịp phản ứng lại.

Mình sợ gì chứ?

Đã đề cập đến ly hôn rồi, sao còn không cho mình có cơ hội lại?

Quay lại nhìn, tôi thấy Xuân Chú trong bộ suit.

Hắn thực sự không phù hợp với không khí của quán bar.

Nhưng mặc dù cách khá xa, tôi vẫn cảm thấy hắn đang dữ.

Khi thấy tôi quay lại, hắn liền nhấc cằm lên.

Tôi lập hiểu ý hắn.

“Chị thân yêu, hôm nay đến thôi, tôi xử lý tên đàn ông đó. Các cậu cứ thoải mái đi chơi nhé!”

“Được rồi, được rồi, cậu đi đi, tôi cảm giác hắn sắp gi ết tôi bằng ánh mắt rồi.”

Tôi an ủi cô ấy là không đáng sợ như .

Nhón chân đi đôi giày cao gót nhỏ, tôi đi phía Xuân Chú.

Vừa đến trước mặt hắn, hắn lập túm lấy cổ tay tôi và tôi vào trong một con hẻm.

Mọi người xung quanh nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn hỏi có cần giúp đỡ không.

Tôi miễn cưỡng mỉm cười và vẫy tay ra hiệu không cần.

“Xuân Chú! Anh làm gì ?”

Xuân Chú đẩy tôi vào tường.

“Còn sao? Uống rượu với bọn họ vui vẻ à? nghĩ chắc anh thiếu một mũ… một mũ xanh chăng?”

Tôi mất kiên nhẫn.

“Anh công ty chưa?”

Xuân Chú nhíu mày không vui, “Chưa, vừa máy bay xuống đã đến người rồi, nghĩ anh có thời gian công ty không?”

Được rồi, tạm tha cho anh lần này.

Nhưng hắn không đi theo người yêu cũ của hắn, lại đến làm gì?

“Anh xem tài liệu bàn đi, còn chuyện Nguyện trở lại tôi đã biết rồi, ta chia tay trong hòa bình đi. Anh đi lo cho người yêu cũ của anh đi, tôi cũng đã tha thứ cho anh chuyện coi tôi như người thay rồi, anh đừng cản tôi tìm anh chàng khác.”

Nói xong, tôi đẩy Xuân Chú ra và chuẩn bị rời đi.

ngờ hắn lại nắm chặt tay tôi.

“Chu Dao, định tìm người khác à? coi tôi là người ch ết sao?”

9

Tôi mất kiên nhẫn hoặc nói đúng hơn tôi vốn dĩ không phải người có nhiều kiên nhẫn.

Trước , tôi tôn trọng Xuân Chú chỉ anh ấy chịu chi tiền cho tôi và là ông chủ của tôi.

Bây tôi đã quyết định ly hôn và chức, còn quan tâm tâm trạng anh ấy nữa?

Tôi vùng tay ra khỏi tay hắn, hắn không kịp phản ứng, ngẩn người ra một chút.

Nhân lúc này, tôi bước nhanh đôi giày cao gót ra ngoài, định vẫy một taxi.

ngờ chưa kịp vẫy được xe, Xuân Chú đã đuổi kịp, ôm tôi vào, nửa nửa bế tôi lên xe của hắn.

Tôi vùng vẫy nhưng không thoát ra được.

Ngược lại, hành động của tôi thu hút sự chú ý của không ít người.

“Nếu không muốn tối nay phải ngồi ở đồn cảnh sát một đêm ngoan ngoãn đi.”

Dù tôi rất không hài lòng với thái độ đe dọa của Xuân Chú, nhưng tôi thực sự không muốn có chuyến đi “du lịch” ở đồn cảnh sát.

tôi bỏ việc chống cự nhưng khi lên xe tôi vẫn đạp mạnh vào chân Xuân Chú.

Nhưng hắn như thể không cảm thấy đau, không hề nhíu mày.

Xuân Chú đóng cửa phụ xe lại rồi ngồi vào ghế lái.

Nhìn hắn điều khiển vô lăng bằng một tay.

10

Mặc dù lúc này không hợp thời chút nào, nhưng tôi phải thừa nhận anh ta vẫn có chút sức hút.

Nhưng nhìn thấy con đường ngày càng quen thuộc, tôi không còn quan tâm đến điều không đâu nữa.

“Anh đưa tôi đi đâu ?”

Xuân Chú không thèm liếc tôi một cái, môi anh ta căng như một đường thẳng.

nhà.”

Tôi đã chuyển ra khỏi nhà của anh ta rồi, quay lại đó phải là chuyện hợp lý.

“Tôi không , tôi đã chuyển đi rồi. Nếu anh có gì muốn nói, cứ nói ở đi.”

Xuân Chú không thèm nghe lời tôi, trái lại, câu nói của tôi làm tâm trạng anh ta càng trở nên u ám hơn.

Cả xe ngập tràn không khí u uất của anh ta.

sự an toàn của bản thân, tôi quyết định không nói thêm nữa.

nhìn thấy vẻ mặt của Xuân Chú, tôi sợ nếu nói thêm câu nào nữa, anh ta sẽ dẫn tôi đi gặp ông bà.

xe rẽ vào khu dân cư quen thuộc, bảo vệ trước cổng như thường lệ chào Xuân Chú.

Nhưng anh ta thèm ý đến họ, thậm chí không thèm nhìn một cái.

Lúc này tôi mới chợt nhận ra, có một cảm giác nguy hiểm lan tỏa trong không khí.

Thường ngày anh ta rất lịch sự với người ngoài, lại thèm chào hỏi , điều này có nghĩa là tâm trạng anh ta thực sự rất tồi tệ và tồi tệ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Tôi bỗng thấy sợ, nếu biết lúc nãy tôi đã đi cảnh sát một ngày cho xong, ít nhất còn an toàn hơn ở với Xuân Chú lúc này.

xe dừng lại trong gara, Xuân Chú lập xuống xe, đi đến vị trí ghế phụ, tôi ra ngoài rồi mạnh mẽ đóng cửa lại.

Cả khu tầng hầm yên tĩnh bỗng nhiên trở nên ồn ào.

Tôi nổi da gà sợ.

11

Xuân Chú tôi vào cửa chính, cô giúp việc nghe thấy tiếng động ra nhìn. Chưa kịp thấy tôi, Xuân Chú đã tôi lên lầu vào phòng ngủ chính.

Anh ta trực tiếp đẩy tôi xuống .

Khi tôi định tránh đi, anh ta một tay lấy chân tôi, đè tôi xuống .

“Trốn cái gì? Lén lút đi uống rượu, lén lút chuyển ra ngoài, phải rất tự hào sao?”

Tôi không hiểu tại sao Xuân Chú lại như , liệu có phải anh ta bị Nguyện làm khó dễ mà muốn trút lên tôi?

Liệu tôi có thể chịu đựng nổi không?

Không biết sao bỗng dưng tôi lại có sức mạnh, tôi liền xoay người đè ngược Xuân Chú xuống , đó ngồi lên người anh ta.

Nhìn xuống Xuân Chú cao.

“Anh ăn phải quả đắng ở Nguyện rồi à, sao lại đến trút lên tôi?”

Nhìn vẻ mặt đáng ghét của Xuân Chú, tôi thật sự muốn tát anh ta một cái.

Nhưng nghĩ đến chuyện vẫn chưa ly hôn và nếu có chia tài sản, tôi lại không thể ra tay.

Xuân Chú nghe xong, bỗng nhiên giảm xuống.

Mặc dù anh ta vẫn nhíu mày, nhưng không còn như lúc trước.

làm sao biết Nguyện?”

Đúng là tự nghĩ mình giấu giếm tốt, nhưng nếu thực sự muốn giấu kín, sao lại người ta vào công ty?

“Tôi biết nào? Tôi không chỉ biết đâu, tôi còn biết hôm đó anh tôi vào công ty làm việc, rồi tự mình chạy đi đón bạch nguyệt quang của anh. Hồi ta hôn, anh cũng không cho tôi giữ một chức vụ tốt, còn bảo công việc là công việc, chuyện riêng là chuyện riêng. Nhưng gặp phải Nguyện, anh lại hối hả đưa chức vụ cho người ta?”

Tôi nghiến răng tố cáo Xuân Chú.

12

“Đừng có gây sự vô lý, chuyện đó có thật đâu.”

Lại còn nói dối!

anh nói đi, hôm đó có phải anh đi đón Nguyện không?”

Xuân Chú mở miệng nhưng cuối cùng nói gì, không nói được chính là thừa nhận rồi!

Mọi chuyện tiếp theo tôi không còn nghe vào nữa, trong lòng tôi Xuân Chú đã bị tôi án t ử rồi.

Tôi lật người ra khỏi người Xuân Chú, đi giày vào và không thèm ý xem anh ta còn nằm phản ứng nào.

“Mấy thứ tôi bàn trong văn phòng anh rồi, anh điền đi, rồi nói với tôi một tiếng.”

Tôi mở cửa, đi xuống cầu thang.

Tối nay đã muộn rồi, với việc Xuân Chú gây ồn ào như này, không biết có còn kịp xe hay không.

“Phu nhân, hay là tối nay nghỉ lại đi.”

Tôi khẽ mím môi, lắc .

“Không sao đâu, tôi sẽ gọi người tới đón, mọi người cứ nghỉ đi.”

Chưa người giúp việc trong nhà nói gì, tôi đã đi ra khỏi cổng.

Ánh mắt phía không thể nào tôi bỏ qua nhưng tôi vẫn thẳng lưng, bước đi mà không ngoái lại.

Khi đến cổng, tôi nhìn thấy thư ký riêng của Xuân Chú.

So với tôi, cậu ấy mới là thư ký thật sự của anh ta.

“Phu nhân, Tổng giám đốc Xuân bảo tôi đưa cô .”

Vào này thật khó taxi, mặc dù tôi không muốn có thêm bất kỳ quan hệ nào với Xuân Chú nữa, nhưng tôi cũng không thể tự làm khó mình.

tôi gật , mệt mỏi lên xe, khi báo địa chỉ của mình.

Tôi không quên bổ sung thêm một câu:

này không được bí mật điều tra tôi nữa.”

Thư ký An cười khổ, dù gì cũng không phải chuyện một người làm công như anh ta có thể quyết định.

Nhìn thấy thư ký  An không trả lời, tôi đoán chắc anh ta không thể làm gì được.

tôi đều là người làm công, tôi cũng không muốn làm khó anh ta.

13

đến căn hộ nhỏ của mình, tôi nằm , nghĩ lại gì đã xảy ra với Xuân Chú hôm nay.

Quả thật là một màn kịch tính trong kịch tính.

Lúc khi hôn với anh ta, tôi cũng đã nghĩ đến chuyện này có thể xảy ra, nhưng khi nó thực sự xảy ra, tôi mới biết nó khó chịu đến nào.

Tùy chỉnh
Danh sách chương