Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nếu ta .
Sẽ không có thích hợp hơn hắn .
Tổ mẫu thấy ta lui tới mấy lần, liền đoán được định của ta.
Vì thế bà thẳng thắn hỏi:
“ họ Phương không thể so với phủ ta, con chịu nổi cực khổ sao?”
Ta nghĩ ngợi rồi nghiêm túc đáp:
“Không mặc nổi lụa là thì mặc vải thô; không ăn nổi thịt bò thịt dê thì ăn gạo lức.”
“Tôn nữ cảm thấy sống thoải mái mới là điều trọng nhất.”
“Phương biểu ca… là người rất tốt.”
Tổ mẫu cười lắc đầu:
“Nào đến mức để con phải ăn cám nuốt rau.”
“Chỉ là tam muội của con vào Vương phủ, sau này chênh lệch sẽ rất lớn.”
Ta kiên định nói:
“Nếu tôn nữ cho Dự Vương, cũng chẳng tới lượt tam muội.”
Tổ mẫu gật đầu:
“Được, ta sẽ bà mối một lần.”
Bà xoa tay ta, nhẹ giọng nói:
“Thật ra tổ mẫu nhìn con lớn nhỏ, biết con là nương tốt.”
“ tới đâu cũng có thể sống t.ử tế.”
“ họ Phương hiện chỉ thiếu một người đứng ra quán xuyến thôi.”
…
Sau đó, tổ mẫu đem chuyện này nói với đích mẫu.
Đích mẫu lén cười khẩy:
“Quả nhiên là thứ không có tiền đồ.”
Nói xong liền mặc kệ không hỏi thêm .
Di nương của ta tức đến phát khóc:
“Nuôi con như hoa như ngọc, cuối cùng con lại tìm một tên thư sinh nghèo…”
“ mà không biết cái bên ngoại của tổ mẫu con đã sa sút đến cùng cực rồi!”
“Con đúng là đứa con gái tốt của ta!”
“Sao số ta lại khổ thế này…”
Tam muội nghe tin cũng tới chúc mừng ta.
Hiện sắp cho Ngụy Lẫm, ánh mắt gần như mọc tận trán.
muội vì lấy , cố hạ thấp ta:
“Haiz, hiện nhìn thì muội ta như nhau cả.”
“Nhưng chờ tam xuất giá rồi, tất cả ta phải hành lễ với Vương phi đó!”
Tam muội đắc cười nói:
“Muội nói gì chứ, ta là người một , m.á.u mủ ruột rà, đâu cần hành lễ.”
“Chỉ là nếu ở những dịp chính thức, lễ nghi quả thật không thể thiếu.”
muội nói:
“Phương biểu ca ngay cả chức cũng chưa có, sao tới được những nơi chính thức như …”
“Haiz, nay đúng là một trời một vực rồi~”
Ta giả vờ khiêm nhường an phận, thuận thế nói:
“Sau này còn phải nhờ tam muội giúp đỡ nhiều.”
“Nếu , xin bái kiến Vương phi nương nương.”
Nói xong, ta hành lễ với .
Tam muội lúc này mới hơi đỏ mặt, nhẹ nhàng đẩy muội một cái:
“ là muội cả, nói những lời này gì.”
muội bĩu môi:
“… Chỉ là nói đùa thôi mà.”
Điều ta không ngờ tới là.
Sau khi ta Phương Hiếu Liêm đính hôn.
Tổ mẫu lại chuẩn bị cho ta một khoản của vô cùng lớn.
Danh sách dày kín cả một quyển.
Không chỉ có rất nhiều hiện kim, đồ thất, vải vóc, châu báu trang sức, mà còn có không ít điền trang cửa hàng.
Dù là phủ hầu nữ nhi, ngày thường cũng chỉ tới mức ấy mà thôi.
Ta ngẩn người, vội chối:
“Tổ mẫu, thế này sao được?”
Những thứ này hẳn là của tiền riêng của tổ mẫu.
Tổ mẫu cười nói:
“Con yên tâm, phần này là ta cho riêng con.”
“Phần của do phủ chuẩn bị theo quy củ, cũng sẽ không thiếu.”
“Ta đã nói sẽ không để con chịu khổ.”
“Sau này tiền bạc chắc chắn không thiếu, còn có được danh hiệu cáo mệnh hay không thì phải xem vị phu quân tương lai của con rồi~”
thoáng chốc, hốc mắt ta đỏ hoe.
Kiếp trước ta mưu tính tranh giành đủ điều, rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Thật ra những ngày tháng tốt đẹp vẫn luôn ở bên cạnh ta.
Chỉ là trước kia ta quá ngu ngốc mà thôi.
Đích mẫu cùng tam muội, muội biết chuyện này, rất bất mãn.
Nhưng của của tổ mẫu, bà cho thì cho người đó.
Ngay cả phụ thân ta cũng không có quyền kiến.
Ta cũng nắm tay di nương nói:
“ họ Phương không có trưởng bối, con vừa sang là có thể quản .”
“Đợi sau này con có hài t.ử, sẽ đón người tới ở cùng.”
“ con sẽ hiếu kính người, phụng dưỡng người đến cuối đời.”
Hốc mắt di nương đỏ :
“Nhưng ta…”
Ta thở dài:
“Người đã lớn tuổi thế này rồi, còn phải cẩn thận dè dặt lập quy củ trước mặt phu nhân, chẳng lẽ còn chưa sống đủ những ngày ấy sao?”
Di nương lệ nóng đầy mắt:
“Đủ rồi, sớm đã đủ rồi.”
“Con gái ngoan của ta… vẫn là con thông minh hiếu thuận.”
“Sau này ta sẽ đối tốt với con , ta cùng nhau sống những ngày yên ổn…”
Ta cũng không nhịn được đỏ hoe mắt:
“Vâng!”
Một tháng sau, tam muội Ngụy Lẫm đại hôn.
Ngày thành thân ấy.
Đích “bệnh nặng”, không thể ra ngoài gặp khách.
Ta muội dìu tam muội ra cửa.
xa, đã nhìn thấy Ngụy Lẫm mặt đầy vẻ vui mừng bước tới.
Ta có chút hoảng hốt.
Kiếp trước ta đội khăn hỷ, không nhìn thấy vẻ mặt của hắn.
Khi ấy hắn cũng vui vẻ như sao?
Thôi .
Chuyện đó còn liên gì tới ta .
Nhưng khi tới gần, Ngụy Lẫm bỗng nhìn thấy ta.
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Sau đó nhìn sang tam muội đang mặc hỷ phục.
Khoảnh khắc ấy, sắc mặt Ngụy Lẫm đột nhiên thay đổi hẳn.
Mặt hắn trầm xuống đáng sợ, khí áp quanh người thấp đến mức khiến cả muội cũng hoảng hốt.
“Vương sao ?”
Ta cụp mắt đáp nhàn nhạt:
“ mà biết được.”
Cho tới khi có người tới thúc giục.
Ngụy Lẫm mới dắt tay tam muội, chậm rãi rời .
được nửa đường.
Hắn quay đầu lại, nhìn ta thật sâu một cái.
ánh mắt đầy những cảm xúc khó nói thành lời.
Ta hít sâu một hơi.
Chậm rãi ép trái tim đang hỗn loạn trở về l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ta chẳng quản Ngụy Lẫm có nhớ lại chuyện kiếp trước hay không.
Hiện , hắn đã không còn liên gì tới ta rồi.
Ngày tam muội sau ba ngày thành thân.
Ngụy Lẫm cùng trở về Hứa phủ.
Trên mặt hắn tuy mang cười.
Nhưng theo hiểu biết của ta về hắn.
Nụ cười ấy vô cùng giả tạo.
Lúc dùng bữa, tam muội dường như tâm trạng không tốt, cứ thất thần mãi.
Mà Ngụy Lẫm lại nhiều lần như có như không nhìn về phía ta.
Ánh mắt hắn nặng nề vô cùng.
Ta âm thầm thở dài một tiếng, tìm cớ rời khỏi bàn tiệc.
tới chỗ ngoặt hành lang.
Không biết khi nào, Ngụy Lẫm đã theo tới phía sau.
Ta theo quy củ lùi nửa bước: “Muội phu.”
Ánh mắt Ngụy Lẫm âm trầm lạnh lẽo.
“Muội phu?”
Hắn kéo khóe môi, chắp tay sau lưng nói:
“Nhị nương, bản vương có một chuyện không hiểu, mong giải đáp.”
“Trưởng của bệnh nặng, theo lễ pháp, hôn ước này vốn nên do thực hiện.”
“Hiện vì sao lại rơi vào tay tam nương?”
Hôn sự đã thành, hắn còn hỏi những điều này gì?
Cho dù biết rõ thì có nghĩa gì đâu?
Ta nhàn nhạt nhìn hắn:
“Nếu muội phu không có việc gì, ta xin cáo lui trước.”
Ngụy Lẫm nghiến răng, mạnh tay giữ lấy cổ tay ta.
“Hứa Tri Dư!”
Đúng lúc ấy, nha hoàn chạy tới tìm ta:
“Phương công t.ử tới rồi, lão phu nhân bảo người qua gặp mặt.”
Ta dùng sức hất tay Ngụy Lẫm ra:
“Muội phu, vị hôn phu của ta tới thăm, ta không tiếp ngài được .”
Sắc mặt Ngụy Lẫm cứng đờ, khó tin nhìn ta:
“ khi nào đã có vị hôn phu?”
ta đã hiểu rõ.
Ngụy Lẫm cũng đã quay trở lại.
Nhưng những việc ta hiện , chẳng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao?
Ta khẽ thở dài:
“Muội phu, ta là của thê t.ử ngươi.”
“Hôn sự của ta không liên tới ngươi.”
…
Nói xong, ta xoay người rời .
Chỉ để lại một bóng lưng vội vã.
Nha hoàn nhỏ giọng nói:
“ nương, ánh mắt Vương nhìn người… có chút đáng sợ.”
Ta cười lạnh:
“Mặc kệ hắn.”
Khi tới viện của tổ mẫu.
Phương Hiếu Liêm vừa nhìn thấy ta, mắt đã sáng .
“Biểu muội ngoan, mấy ngày nay gió thu nổi , nhớ chú đừng để nhiễm lạnh.”
Ta mỉm cười đáp:
“Đa tạ biểu ca tâm.”
Biết ta thích điểm tâm của Quảng Tường trai.
Phương Hiếu Liêm còn đặc biệt xếp hàng, mua loại mới ra lò mang tới.
Tổ mẫu đưa điểm tâm cho ta, cười nói:
“Nói là hiếu kính lão bà t.ử ta đây, nhưng nó nhớ thương , mà không biết chứ!”
Vừa dứt lời, nữ quyến phòng bật cười.
Ta Phương Hiếu Liêm nhìn nhau giữa tiếng cười ấy.
ngọt ngào vô cùng.
Ngày thành thân đã gần kề.
Ta cũng đã tính toán xong xuôi mọi thứ.
Thế nhưng nửa tháng sau.
Đích mẫu đột nhiên gọi ta tới chính phòng, sắc mặt nghiêm trọng nói:
“Vương nói… nạp con trắc phi.”
Lời này vừa thốt ra, tim ta liền hụt mất một nhịp.
Một luồng khí lạnh bàn chân xộc thẳng đỉnh đầu.
Thất thần một lúc.
Ta mới chậm rãi bình tĩnh lại, từng chữ từng chữ nói:
“Mẫu thân, nữ nhi đã có hôn ước rồi.”
“Còn là với cháu họ bên ngoại của tổ mẫu.”
họ Phương tuy đã sa sút.