Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Đây là lần thứ ba ta đến Chu gia.
Thật ra ta vốn chẳng muốn đến chút nào.
Nhưng ngặt nỗi cha ta giáng chức vào năm ngoái, gia đạo sa sút. nói với cái đà biếm chức hết lần này đến lần khác của cha, nếu ta còn không gả đi thì e là sẽ lỡ thì mất. Thế là bà bảo ta cầm hôn thư lên kinh.
Ta đã đến tuổi, không muốn phải nhọc vì mình thêm , ngoan ngoãn lên đường.
là mọi chuyện không hề suôn sẻ như nói.
Trước hôm nay, ta đã đi tìm Chu Quân Ngạn hai lần.
Lần thứ nhất là khi ta vừa vào thành, hỏi thăm mãi mới tìm hắn. Ta hớn hở chạy đến cạnh, gọi một tiếng “Quân Ngạn ca ca”, nhưng ánh mắt hắn lại né tránh. ta trình bày ý , hắn liền bảo tiểu sai đưa ta Chu gia tạm.
Nhưng ta không muốn lại Chu gia khi danh phận chưa rõ ràng, đã khước từ.
Ta ngỡ hắn bất ngờ trước xuất hiện đột ngột của mình chưa chuẩn tâm lý, bèn lại khách điếm đợi ba ngày. Nhưng đợi mãi không thấy hắn tới, cực chẳng đã, ta đành chủ động đi tìm hắn lần .
Đó là lần thứ hai.
Lần ấy hắn biệt trang ngoại ô tổ chức sinh thần người ta. Ta đã xưng rõ danh tính nhưng không vào.
Ta đứng đợi ngoài biệt trang suốt hai canh giờ, tay mỏi nhừ mới đợi Chu Quân Ngạn ngà ngà say. Hắn liếc nhìn ta một cái, nói năng lấp lửng: “Chuyện hôn ta còn phải bàn bạc với phụ thân, muội đợi đi.”
Có lẽ do men rượu, hắn chẳng nhìn ta thêm một cái, quay trở vào biệt trang. Trời tối mịt mờ, ta như kẻ trộ/m, cẩn trọng quay khách đ/iếm. Chưa bao giờ đi xa nhà đến thế, nơi đất khách quê người, ta biết rúc vào chăn khóc thầm, nhưng trong vẫn ôm một tia hy vọng hão huyền.
Đợi thêm chút , đợi thêm chút xem sao. Ta nghĩ, kiểu gì phải có một kết quả chứ.
2
Lần này ta đến, vừa vặn gặp lúc đám người Chu Quân Ngạn đi ra, đôi chạm mặt nhau bất ngờ.
Trong đám đông, Chu Quân Ngạn có dung mạo xuất chúng, vận cẩm bào cổ tròn màu xanh thẫm. Hắn có đôi mắt đào hoa, nhìn ai như chứa đựng vài phần tình tứ.
Thấy ta, thần sắc hắn khựng lại.
Ta siết ch/ặt tờ hôn thư trong tay, hết can đảm tiến lên, hỏi hắn đi đâu thì bỗng thấy một giọng nữ nũng nịu từ phía sau truyền tới: “Các người sao đứng vây quanh đây mà không đi thế!”
Dứt , đám đông tự động dạt ra, một thiếu nữ mặc váy lụa Thục thêu vàng thướt tha từ trên xe ngựa xuống, đi đến cạnh Chu Quân Ngạn. Đôi mắt đẹp của ta theo ánh nhìn của mọi người mà dừng lại trên người ta.
ta rất đẹp, khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, làn da trắng hồng, đôi môi hơi nũng nịu, tua rua trên cây trâm cài tóc khẽ đung đưa theo nhịp , nhìn là biết một tiểu thư nuông chiều từ bé.
ta đ/ánh giá ta một hồi, chớp mắt hỏi Chu Quân Ngạn: “Ngạn lang, vị này là ai vậy?”
Một công t.ử cạnh cười nói đỡ : “ Ninh muội không biết ấy rồi, đây là Trình , là vị hôn thê chính thức của Ngạn ca đấy!”
vậy, gái tên Ninh kia trợn tròn mắt, theo bản năng nhìn phía Chu Quân Ngạn. Thấy hắn không phủ nhận, khuôn mặt nhỏ nhắn xị xuống, rõ ràng là không vui.
ta có vui hay không ta tự nhiên không bận tâm. Ta nhìn chằm chằm vào Chu Quân Ngạn, khẽ nói: “Ta nói Chu bá phụ tối nay sẽ , chuyện hôn của chúng ta…”
Chuyện này vốn dĩ tìm phu nhân Chu gia để nói, nhưng ngặt nỗi mẫu thân Chu Quân Ngạn mất sớm, phụ thân hắn lại đi tuần muối ngoài, rất khó gặp mặt. Cực chẳng đã, ta mới phải tìm Chu Quân Ngạn.
Nhưng hai chữ “hôn ” vừa thốt ra đã Chu Quân Ngạn thong thả ngắt : “A Lăng, ta đã nói với muội rồi, việc này không phải ta có thể quyết , muội đừng hôn thư ra ép ta .”
Giọng hắn không lớn, nhưng thiếu kiên nhẫn trong đáy mắt hiện lên rõ mồn một, khiến ta nhất thời nghẹn .
3
Có kẻ lên tiếng trêu chọc: “Ồ, chủ động cầm hôn thư đến ép cưới sao? Con nhà gia giáo nào mà thèm chồng đến thế, vị thanh mai muội muội này của huynh không phải là có bệnh gì khó nói đấy chứ?”
Ninh lúc này mới nở nụ cười: “Hóa ra là muội muội sao, Ngạn lang chàng thật là, làm người ta hiểu lầm. Có điều hôn thư này vẫn sớm trả lại thì tốt hơn, tránh để người ta bám không buông.”
này chẳng khác nào đem tự trọng và thể diện của ta giẫm nát dưới . Mặt ta đỏ bừng vì xấu hổ và tủi thân, hơi nước không tự chủ mà dâng đầy mắt, nhưng ta vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không phép mình rơi lệ.
Thấy mắt ta ngấn lệ, đáy mắt Chu Quân Ngạn thoáng qua một chút không đành , nhưng rất nhanh sau đó đã Ninh kéo tay áo: “Đi thôi đi thôi, muộn là không ngắm cảnh đẹp đâu! Các công t.ử tiểu thư nhà khác đều đến cả rồi!”
vậy, Chu Quân Ngạn khẽ gật , khi nhìn lại ta, ánh mắt đã trở lạnh nhạt: “Nếu muội nhất muốn gặp cha ta, có thể đợi đây.”
Trong giọng nói vương chút chán ghét nhàn nhạt. Tim ta thắt lại, khó khăn ngước mắt lên, thấy hắn không hề quay mà lướt qua vai ta.
Chẳng biết là vô tình hay cố ý, khi Ninh đi ngang qua ta, ta đã va làm rơi tờ hôn thư trong tay ta, rồi đôi giày thêu giẫm thẳng lên đó.
Ta theo bản năng gọi ta lại: “Này, giẫm lên hôn thư của ta rồi!”
vừa thốt ra, của tất cả mọi người đều khựng lại. Ninh như ta dọa giật mình, mặt hơi tái đi, lùi lại một , có chút luống cuống nhìn Chu Quân Ngạn.
Ta cúi nhìn tờ hôn thư hằn lên một dấu , cố gắng duy trì chút thể diện cuối cùng, gắt lên: “Xin lỗi đi!”
“Ta không cố ý, là tự không cẩn thận làm rơi, dưới ta có mọc mắt đâu!” Thấy Chu Quân Ngạn không nói gì, Ninh đảo mắt, bất mãn lầm bầm: “Đúng là đồ hẹp hòi.”
“Rõ ràng là đ.â.m vào ta——” Ta không chịu yếu thế cãi lại, nhưng ngay khoảnh khắc sau: “Đủ rồi, là một tờ giấy lộn thôi mà, so đo làm gì.”
Vẻ mặt Chu Quân Ngạn rất lạnh lùng, hắn nhìn ta đầy vẻ phẫn uất, không vui nói: “Đừng đây sinh . Xuất phát thôi.”
Chu Quân Ngạn ra lệnh, Ninh lập tức không thèm nhìn ta , cười tươi rói lên xe ngựa. Đoàn người nói cười vui vẻ đi xa dần.
Ta im lặng đứng chôn tại chỗ, nhìn trân trân vào tờ hôn thư lấm lem bụi đất hồi lâu. Cuối cùng, ta vẫn cúi người nhặt nó lên.
Lão quản gia trông cửa thấy hành động này của ta, mặt lộ vẻ khinh miệt. Thấy ta đi phía lão, lão như xem kịch hay mà nói: “Chu đại nhân còn phải khuya lắm mới , Trình thong thả mà đợi nhé!”
“Không cần đâu.” Ta ngẩng nhìn lão, lắc , từ trong ống tay áo ra một miếng ngọc bội, cùng với hôn thư đưa tới. Lông mi ta khẽ rung rinh nhưng giọng điệu vô cùng kiên : “Làm phiền quản giao hôn thư và tín vật này lại công t.ử nhà ông. Nhắn với huynh ấy một câu, cuộc hôn nhân này, ta không cần .”
vậy, quản gia lộ vẻ kinh ngạc: “Trình chớ có hối hận đấy.”
Ta thầm nhủ trong , còn lâu nhé. Chu Quân Ngạn đã có người trong rồi, A Lăng ta chẳng phải hạng người thích đeo bám.