Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

12 (Hết)

Ngày rời đi, chúng ta chỉ thu dọn được hai bọc hành lý.

Vệ Hạc Khanh mang chiếc rương gỗ từ quê cũ đặt lên xe ngựa, ta ôm con gái quay đầu nhìn lại căn viện đã thuê suốt một .

Cây lựu nơi góc tường đã nhú chồi non, vài tháng nữa chắc sẽ nở hoa.

Ta tựa đầu lên vai Vệ Hạc Khanh.

“Chàng thật sự cam sao? Chàng vốn là thế t.ử, lại còn từng là chỉ huy sứ, địa vị cao quý đến cực điểm.

“Sau này lại phải theo ta một dân thường bình thường.”

Vệ Hạc Khanh ôm con gái trong .

“Bát hoàng t.ử đã tru sát, Tam hoàng t.ử mất tích không rõ tung tích, Thẩm tướng vì tội mưu phản mà ngục, triều đình đã sớm thay m.á.u một rồi.”

quá nhiều chuyện, nếu tiếp tục lại, không bệ hạ nghi kỵ xử c.h.ế.t cũng sẽ tân đế lấy ra bia khai đao.”

Giọng hắn rất bình thản.

tiến lui đúng , có gì không tốt?”

Ta không nói thêm nữa.

xe ngựa ra khỏi cổng thành, ta vén rèm lên nhìn lại cuối.

Kinh thành nguy nga tráng lệ, tường son ngói biếc, là nơi bao nằm mơ cũng muốn đặt chân tới.

Ta đã tới rồi, giờ lại sắp rời đi.

Con gái ngủ ngon lành trong ta, bàn xíu nắm c.h.ặ.t vạt áo ta, nước miếng chảy ướt cả một mảng.

Đột nhiên ta cảm thấy, dường như cũng chẳng có gì đáng để lưu luyến nữa.

16

Ngày thứ mười rời kinh, đã là cuối xuân.

Hoa dại ven nở rực rỡ đến ch.ói mắt, hồng trắng vàng tím chen chúc thành từng mảng, gió vừa thổi qua đã như từng lớp sóng tràn tới tận chân .

Ngay cả bụi đất trên quan đạo dường như cũng nhuốm đầy hương thơm.

Không Vệ Hạc Khanh hái đâu được một nhành đào dại, tiện cài lên cửa sổ xe ngựa, cánh hoa lả tả rơi đầy lên ta.

Con gái đưa muốn lấy không tới, sốt ruột đến mức đạp chân loạn cả lên.

Ta bứt một đóa đặt bàn con bé, kết quả nó lập tức nhét miệng.

này không ăn được!” Ta vội vàng móc ra.

Vệ Hạc Khanh ngồi phía trước đ.á.n.h xe, nghe thấy động tĩnh quay đầu nhìn một , khóe môi không nhịn được cong lên.

“Giống hệt mẹ nó, ham ăn.”

“Nói nhảm, ta nào—”

Ta còn nói xong bánh xe cán phải một hòn đá, cả cỗ xe đột ngột xóc mạnh.

Chiếc rương gỗ cũ mang từ kinh thành ra vốn đã đặt không vững: “rầm” một tiếng lật nhào, nắp bật tung, đồ bên trong văng khắp nơi.

Mấy quyển sách cũ Vệ Hạc Khanh, b.út cũ, vài bộ quần áo cũ, cây trâm gỗ đào mua miếu Thành Hoàng dịp mới, còn có trống lắc con gái.

Sau đó là một chiếc áo bông cũ ta.

Ta cầm bộ y phục lên, bỗng có chút ngẩn ngơ.

Đó là bộ quần áo ta từng mặc mất trí nhớ, sống cùng Bùi Yến trong thôn.

Sau này cũng quên mất nó, không ngờ lại tiện nhét đây.

Ta đang định nhét nó trở lại có thứ gì đó rơi ra từ lớp lót bên trong.

Một tờ giấy được gấp ngay ngắn chỉnh tề, mép giấy đã sờn lông, giống như từng ta vuốt đi vuốt lại vô số .

Ta nhận ra loại giấy này.

Là loại giấy vỏ dâu rẻ nhất bán tiệm giấy trong núi.

Thô ráp, ngả vàng, đưa lên ánh sáng còn nhìn thấy cả những sợi cỏ giã nát.

còn trong thôn, Bùi Yến vẫn dùng loại giấy này.

Ta khựng lại một chút rồi mở tờ giấy ra.

“A Liên.

Đêm nay tuyết rơi rất lớn, nàng đã ngủ rồi, ta ngồi trong bếp mượn ánh lửa để viết thư này.

Ta vừa mong nàng nhìn thấy bức thư này, lại vừa cầu mong nàng mãi mãi cũng đừng nhìn thấy nó.

Nàng ngủ dường như không yên, cứ nhíu mày.

Ta nghe thấy nàng gọi hai chữ ‘tú tài’.

Chắc là mơ thấy hắn rồi.

Ta nghĩ, có lẽ nàng sắp nhớ lại mọi chuyện rồi.

Đợi nàng nhớ lại tất cả, chắc sẽ không tiếp tục bên ta nữa đâu, bởi nàng vốn là quyết đoán như vậy.

Từ trước tới giờ nàng từng để thân phải chịu uất ức.

Như vậy rất tốt.

Bao qua ta từng chuyện gì, ta không có lui, nên nào cũng nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng.

Bất kể gì ta cũng suy tính đi suy tính lại, chỉ để thân sau này không phải hối hận.

còn ta nhốt trong lãnh cung, bốn phía đều là tường cao, trên đầu chỉ có một khoảng .

Mẫu phi không thích ta, bà ấy từng nhìn thẳng ta lấy một .

Cho nên bà ấy c.h.ế.t đi, so đau , ta lại giống như được thở phào nhẹ nhõm hơn.

phụ hoàng thả ta ra, ta mới mười ba tuổi, nhìn gì cũng thấy mới lạ, đồng thời cũng sợ hãi mọi thứ.

Huynh đệ bắt nạt ta, cung nhân khinh thường ta, không ai cảm thấy ta có sống tới trưởng thành.

Vì vậy ta học được một điều ——

Muốn thứ gì phải tự mình đi giành lấy.

Bao nay ta vẫn tự nhủ thân, thứ ta tranh đoạt không phải quyền thế phú quý, mà là con sống.

Ta muốn leo lên vị trí cao nhất, để tất cả mọi đều phải ngước nhìn ta, không còn ai dám bắt nạt ta nữa.

Vì ngôi vị hoàng đế, ta có trả bất cứ giá nào.

Bao nay trong ta chỉ có hoàng vị, đó là mục đích duy nhất để ta tiếp tục sống.

Cho nên Thẩm Văn Tranh phải cưới, Thẩm gia phải lôi kéo, quân Trấn Bắc phải kết giao.

Mỗi bước ta đều tính toán kỹ càng, từng đi dù chỉ một bước.

ta lại không tính tới nàng.

Ta vốn cho rằng đó chỉ là một cuộc hôn nhân lầm, nghĩ rằng để nàng chờ thêm một chút cũng không sao cả.

Mà cũng chỉ là một phụ nữ thôi.

sao có đem ra so ngôi vị hoàng đế được?

Ta đã từng dùng những lời đó để tự thuyết phục thân.

Đợi tới ta trở thành hoàng đế, cả thiên hạ này đều là ta.

bên cạnh hộ thành hà, khoảnh khắc nhìn thấy lưỡi đao kề trên cổ nàng, ta đột nhiên hiểu ra tất cả.

Ta nhận ra mình có không hoàng đế.

ta không trơ mắt nhìn nàng c.h.ế.t.

Ta đã bỏ lỡ một rồi, ta không thêm nữa.

rồi vẫn là rồi.

Những ngày tháng này vốn là ta trộm được từ ông , ta hoàng thượng sẽ không buông tha cho ta.

Sớm muộn gì Vệ Hạc Khanh cũng sẽ tìm được chúng ta.

Nếu thật sự có ngày đó, nàng cũng đừng buồn.

Ông để ta và nàng được bên nhau thêm một quãng thời gian như vậy, đã là quá ưu ái ta rồi.

A Liên, cứ tiếp tục bước về phía trước đi.

núi dài rộng, sau này ta không còn bên cạnh nàng nữa, nàng nhớ tự chăm sóc thân.”

Ta ngồi yên thật lâu không nhúc nhích.

Bàn con gái đưa tới muốn chộp lấy tờ giấy, ta theo năng né sang một bên.

Gió thổi tung rèm xe ngựa, ta không giữ kịp, tờ giấy gió cuốn lên, chớp mắt đã biến mất nơi chân .

Vệ Hạc Khanh hỏi: “Là gì vậy?”

Ta khựng lại một chút rồi đáp:

“Không có gì, chỉ là giấy bỏ đi thôi.”

Xe ngựa tiếp tục lắc lư tiến về phía trước.

Ta vén rèm nhìn ra ngoài, con ấy vẫn là con đó.

Chỉ là mặt đã ngả về tây rồi.

Ánh chiều rực rỡ tràn xuống khắp nơi, nhuộm những đóa hoa dại ven thành màu vàng óng.

Ta buông rèm xe xuống, ôm c.h.ặ.t con gái trong .

Núi cao sông dài.

cũ chẳng còn thấy nữa.

(Hết)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn