Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Dù sao Thôi Cẩm Ngọc đã đồng ý.
này coi như đã một nửa.
Ta cùng cũng có một hy vọng mới, cả người không khỏi vui lên.
Thôi Cẩm Ngọc nhìn ta một cái, khẽ mím môi.
9
Vài , ta nghe nói từ đường của Thôi gia đã mở.
Các vị tộc lão họ Thôi tụ họp đông đủ, bàn luận từ sáng tối, ngay cả Thôi cũng .
Đám hạ tò mò không biết mà làm rầm rộ .
có ta, lo lắng chờ đợi kết quả.
cùng, thứ ba, ta lại gặp Thôi Cẩm Ngọc.
“Thế nào rồi? chưa?”
Ta sốt ruột hỏi y.
Thôi Cẩm Ngọc khẽ gật đầu.
“Ừ, đã gieo thánh bôi, tổ tiên Thôi gia đã đồng ý, Thôi cũng đã giao canh thiếp của cô cho ta. là…”
Thôi Cẩm Ngọc đưa cho ta một tờ canh thiếp.
Tốt quá! Là canh thiếp của ta.
Ta mừng rỡ liền hai cái, rồi lập tức cất vào trong lòng.
“Cảm ơn đại… đại t.ử, tai ngài sao lại đỏ ?”
Lúc này ta mới chú ý hai má và tai Thôi Cẩm Ngọc đỏ bất thường.
Y ho khan một tiếng: “ cô vui.”
Ta vui thì y đỏ mặt làm ?
Ta khó , rồi lại tự ra.
Có lẽ vì y quá tốt bụng.
Thôi Cẩm Ngọc quả thật rất tốt.
ta đã hủy , y nói:
“A Mạn, cô đã giải trừ ước với Thôi Cẩm Nghiễn, lại cũng không tiện. chỗ ta đi.”
Thế là ý không giúp ta thu dọn đồ đạc, sẵn lòng cho ta nhờ.
“Đa tạ đại t.ử.”
Ta nghĩ y quả thật hậu.
định này đi chùa thắp hương nhiều hơn, cầu Bồ Tát phù hộ y sớm cưới cô như ý.
10
Nhưng rất nhanh, ta phát hiện ra, mọi dường như có chút không đúng.
Nguyên là ta nhận ra, người trong của Thôi Cẩm Ngọc… dường như rất kính sợ ta.
Khác với Thôi bên kia.
Chủ trạch của gia chủ Thôi gia ít người, khắp nơi toát lên vẻ thanh lãnh và nghiêm trang.
Ban đầu ta nghĩ nhờ vài , chờ tìm chỗ rồi sẽ rời đi, cố gắng không làm phiền người khác.
Nhưng đầu tiên ta , Thôi Cẩm Ngọc đã điều cho ta nha hoàn.
“ là người hầu hạ cô, nếu không đủ, có thể điều thêm.”
Ta: ???
Tiếp đó là ăn mặc, đi lại.
Thôi Cẩm Ngọc nói thời gian gấp gáp, không kịp may y phục phù hợp cho ta, mua bộ đồ may sẵn đẹp để ta tạm dùng.
Đợi vài nữa sẽ cho người đo may riêng cho ta.
Ta trong viện lớn nhất của chủ trạch, ngay cạnh là thư phòng của Thôi Cẩm Ngọc.
Mỗi lần đi lại có người theo , đi mệt có kiệu khiêng.
“Khoan đã, như có hơi không thích hợp không?”
Ta kinh ngạc hoảng hốt.
Quản gia nói với ta: “Không có không thích hợp, gia chủ đã nói rồi, cô vô cùng thích hợp.”
Thôi Cẩm Ngọc?
Ta nhíu mày, chưa .
Thì quản gia bá bá cười hiền từ:
“ chủ mẫu của Thôi hành xử như , này cô quen là .”
chủ mẫu Thôi ?!!!
Ta mới hủy với Thôi Cẩm Nghiễn.
Đâu ra chủ mẫu Thôi ?!
Ta định hỏi quản gia có nhầm rồi không, nhưng chợt nhận ra điều đó.
Vội vàng lấy ra tờ canh thiếp mà mình đã cất kỹ.
Mở ra xem…
phía trên, rõ ràng là ba chữ “Thôi Cẩm Ngọc”!
11
Sai rồi sai rồi!
không canh thiếp của ta.
Sao canh thiếp của Thôi Cẩm Ngọc lại chỗ ta?!
12
Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối
cùng ta cũng nhận ra: đó mở từ đường, hóa ra không là hủy .
Mà là đổi vị của ta từ Thôi Cẩm Nghiễn Thôi Cẩm Ngọc!
Buổi tối dùng bữa, Thôi Cẩm Ngọc cùng cũng trở về.
Ta chờ y khổ sở, y liền không kìm muốn nói .
“Thôi…”
“Sao lại đợi ta? Lần không cần đợi, nàng cứ ăn trước đi.”
Thôi Cẩm Ngọc đưa cho ta một bát canh cá.
nay ta ăn cùng y.
Thôi Cẩm Ngọc làm tròn lễ nghĩa của chủ nhà, cùng ta dùng bữa.
Ta cũng không có không ổn, nghĩ khách tùy chủ tiện.
Nhưng bây giờ… ta cả rồi.
“ t.ử, canh thiếp của ta ngài cầm nhầm rồi, là của ngài.”
Ta tìm khoảng trống để nói, vội vàng trả lại canh thiếp của Thôi Cẩm Ngọc cho y.
Đối phương ngẩn ra, mờ mịt không nhìn ta.
Ta vội giải thích: “ t.ử, ta muốn giải trừ ước với Thôi gia, rời khỏi Thôi gia, chứ không … đổi người.”
“… ”
Cũng trách ta không nói rõ.
Ta cũng tưởng Thôi Cẩm Ngọc , không ngờ cùng lại ra một lầm như .
Đại t.ử ôn hòa khiêm nhường, khoan hậu lương thiện, giống như một vị Bồ Tát sống.
Ta nào dám mạo phạm.
Quả thật là tội lỗi.
Trong đại sảnh lập tức trở nên yên tĩnh.
Ta áy náy thấp thỏm.
Thôi Cẩm Ngọc cúi mắt, nhìn chằm chằm vào tờ canh thiếp trên bàn.
Rất lâu , mới nghe giọng hắn khó phân rõ cảm xúc:
“Rời khỏi Thôi gia… hóa ra là ta lầm… xin lỗi, A Mạn cô , ta…”
Y cứ lẩm bẩm “ta…” hồi lâu, cũng không nói một câu hoàn chỉnh, đó liền đứng dậy rời đi.
là lần đầu tiên ta Thôi Cẩm Ngọc thất thố như .
Ta định nói đó.
Bên cạnh đã truyền tiếng bàn tán khe khẽ của nha hoàn:
“Gia chủ thật đáng thương, tưởng cùng cũng có một cô không sợ mệnh cứng khắc thê của ngài.”
“Haiz… nay gia chủ vui vẻ lắm…”
13
Ta đi tìm Thôi Cẩm Ngọc.
Y ngồi thủy tạ, cúi đầu rũ mắt.
Trên bàn đá vẫn đặt tờ canh thiếp bị ta trả lại.
Đêm nay trăng sáng trong trẻo, lại càng chiếu y thêm phần cô độc tiêu điều, khiến lòng người vô cớ thắt lại.