Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

“Đại công t.ử…”

“A Mạn đến là để an ủi Thôi mỗ ? Không cần đâu, mời về đi.”

Ta còn nói gì, Thôi Cẩm Ngọc đã nhận ra ý định ta.

Y xoay người đi, để lại nửa khuôn mặt tuấn tú tái nhợt cho ta.

“Thôi mỗ sớm nên nghĩ đến, người ta mệnh cứng phúc bạc, gả cho ta, quả thực là thiệt thòi cho .”

“… ”

Ta từng Thôi Cẩm Ngọc tự coi nhẹ mình vậy.

Giờ đây cũng không nên an ủi thế nào.

Nghĩ đến lời các nha hoàn nói.

Ta sự không làm mới .

không nghe ta lên tiếng, Thôi Cẩm Ngọc quay đầu ta một cái.

Ánh ấy, có thể nói là bi thương tan vỡ.

Ba ngàn dòng xuân thủy cũng lay động.

Trước đó ta còn có lỗi vì không nên mạo phạm y.

Giờ lại vô duyên vô cớ làm tổn thương trái tim vị “Bồ Tát sống” .

Quả là tội chồng thêm tội.

Ta c.ắ.n răng.

Thôi thì!

ta cũng có hôn ước với Thôi gia.

Gả cho ai chẳng là gả.

Thôi phủ đã có ân thu nhận ta.

Thôi Cẩm Ngọc lại mang tiếng mệnh cứng thê, vốn khó cưới được thê t.ử.

Nếu ta cũng vì những lời đồn hủy hôn với y, thì chẳng khác gì Thôi Cẩm từng chán ghét ta.

Huống hồ… ai ai cũng chắc.

đâu y c.h.ế.t trước thì ?

Nghĩ đến đây, ta quyết tâm liều một phen.

“Thôi công t.ử, đừng buồn nữa. Ta… ta không trả canh thiếp nữa là được.”

Ta nhanh tay lấy lại tờ canh thiếp Thôi Cẩm Ngọc.

“Những lời lúc nãy phòng ăn, cứ coi ta nói. Gả cho … cũng được.”

“… ”

Ánh mắt Thôi Cẩm Ngọc khẽ rung, lại nói:

“A Mạn , không cần miễn cưỡng.”

Ta lắc đầu liên tục: “Không miễn cưỡng, không miễn cưỡng.”

Thôi Cẩm Ngọc chăm chú ta một hồi lâu.

ta dường nói , chân mày đang nhíu khẽ giãn ra.

“Vậy A Mạn , không được nuốt lời nữa.”

“Không nuốt lời, không nuốt lời.”

Thôi Cẩm Ngọc khẽ cong môi cười.

khoảnh , trăng sáng gió mát, khiến người mê đắm.

Ta không nhịn được nuốt khan một cái.

Hình … gả cho Thôi Cẩm Ngọc cũng không tệ.

Dung mạo y, quả trên trời dưới đất khó tìm được người thứ hai.

14

Y vui rồi.

Người phủ cũng vui.

Đặc biệt vui nhất là vị quản gia đã Thôi Cẩm Ngọc lớn lên từ nhỏ.

ta không đi nữa, lập tức bắt tay vào lo liệu chuyện hôn sự ta và Thôi Cẩm Ngọc.

“Có hơi sớm quá không?”

“Không sớm không sớm, chậm thêm nữa thì lại ủy khuất cho .”

Quản gia cũng ta đã Thôi phủ năm năm, Thôi Cẩm đến nay vẫn cưới ta.

Thôi Cẩm Ngọc lại lớn hơn Thôi Cẩm ba tuổi.

Chuyện nên sớm không nên muộn.

Thế là, đến khi ta kịp hoàn hồn… 

Một tháng sau, ta đã gả vào Thôi gia.

Trở thành tân thê đại công t.ử Thôi gia.

“… ”

Ta còn lo sẽ có người bàn tán, chủ trạch Thôi gia, ai nấy đều rất hòa nhã.

Không ai nói ta “ phu t.ử”.

Cũng không ai xì xào chuyện ta từng bên Thôi Cẩm .

Ngược lại, họ còn vui vì ta gả cho Thôi Cẩm Ngọc.

“Vậy là tốt rồi, phu nhân gả tới, xem còn ai dám nói gia chủ nhà ta mệnh cứng thê nữa.”

“Đúng thế, phu nhân là người tốt, từ nay gia chủ sẽ không còn đơn nữa.”

Ta có thụ sủng nhược kinh, cũng có cảm động.

Họ không chê ta không phụ không mẫu, cũng không chê ta ăn nhờ đậu tại Thôi gia, còn cho rằng ta là người tốt.

Họ đều là người tốt.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Vì thế, ta có thể đem phần cảm động biến thành hành động, dồn hết lên người Thôi Cẩm Ngọc.

Thôi Cẩm Ngọc lại ra .

Khi y nói với ta, ta có ngơ ngác.

Chúng ta mới thành thân được mấy ngày, y đã đi rồi ?

thành có một trang viên, núi trà đó bị mưa cuốn trôi, ta đi xem.”

“Ồ… vậy… vậy ta giúp thu dọn hành lý, chờ trở về…”

Ta có mất mát, cũng không nỗi mất mát ấy từ đâu đến.

quay người đi, Thôi Cẩm Ngọc đã kéo tay ta lại.

“Không cần đợi ta, đi cùng ta.”

Hả?!

“Sợ phủ một mình buồn, tiện thể đưa đến trang viên vài ngày.”

Y lại đưa ta ra ?!

không ta phiền ?”

“Phiền gì chứ? là trang viên không thoải mái bằng phủ, sẽ khiến thiệt.”

Không thiệt, không thiệt nào.

Trước đây ta vẫn luôn muốn Thôi Cẩm dẫn ta ra chơi.

hắn luôn chê ta vướng víu.

Bằng hữu hắn ta đi theo bên cạnh, cũng thường trêu chọc:

“Cẩm , lại dắt tiểu quản gia nhà ngươi theo à?”

ta trông chừng ngươi c.h.ặ.t đấy.”

Từ lúc đầu còn không kiên nhẫn, đến sau thẹn quá hóa giận, Thôi Cẩm cũng không dẫn ta đi nữa.

Bây giờ Thôi Cẩm Ngọc đưa ta đi.

Ta còn kịp vui hết.

15

Ngày hôm sau, chúng ta đã đến trang viên trà thành.

Xe ngựa dừng, y đã theo quản sự vào nội đường.

Ta không tiện vào, định đứng đợi y.

Không ngờ Thôi Cẩm Ngọc không quay đầu lại, trực tiếp nắm tay ta kéo vào .

Người đại sảnh y, tìm được chủ tâm cốt, đồng loạt đứng dậy chào, bị y giơ tay ngăn lại.

“Tình hình thế nào?”

Thôi Cẩm Ngọc hỏi một câu đơn giản.

Mọi người vốn còn tò mò ta, nghe hỏi liền thu lại ánh mắt, nghiêm túc báo cáo.

Thôi Cẩm Ngọc chăm chú lắng nghe.

Sau đó mở lời đạo, sáng suốt bình tĩnh.

Không ai ngắt lời y, đồng thanh đáp “vâng”.

Y cùng mọi người bàn bạc, tiến thoái hợp lý.

Mỗi quyết định đều rõ ràng dứt khoát, mạch lạc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.