Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

6

Những người ban nãy còn có lo lắng trong sảnh, này cũng dần trở nên ổn định .

Cuối , sự được giải quyết.

này mới có người chú ý ta, lên tiếng hỏi: “ , vị cô nương này là…?”

Thôi Cẩm Ngọc quay đầu ta một .

“A Mạn, lại đây.”

Ta bước tới.

Thôi Cẩm Ngọc nói: “Đây là thê t.ử vừa qua cửa của ta.”

Giọng y bình thản, ung dung, mang theo sự khẳng định không cho phép nghi .

Mọi người kinh ngạc, đồng loạt khom người hành lễ:

“Hóa nhân! Thất lễ rồi!”

Ta không Thôi Cẩm Ngọc lại thẳng thắn nói rõ thân phận của ta như .

Dọa ta mức vội xua liên tục.

đó Thôi Cẩm Ngọc giải tán mọi người, lại dặn dò người an bài, chăm sóc ta.

“Ta còn lên núi một chuyến, nàng về nghỉ trước đi.”

“Vâng.”

16

Ta còn tưởng một mình trong viên sẽ có không quen, người trong đều nhiệt tình, chân thành.

Ai nấy mở miệng cũng gọi ta là “ nhân”.

Những người trà mời ta thưởng thức trà mới năm nay của .

Các cô nương hái trà sợ ta một mình buồn chán, kéo ta lại hỏi về kiểu phấn son, hoa sức đang thịnh hành, còn nhờ ta dạy làm.

Ban đầu ta còn hơi ngại, chỉ mấy ngày đã thân quen với , không còn ngượng ngùng nữa.

còn kể cho ta nghe chuyện của Thôi Cẩm Ngọc.

Giống như người trong trạch Thôi .

Danh tiếng của Thôi Cẩm Ngọc trong cũng rất tốt.

Bây giờ càng vui vì y đã có thê t.ử.

còn khen ta và Thôi Cẩm Ngọc là trời sinh một đôi.

Ta cố gắng kìm nén niềm vui đang len lén nhô lên trong lòng.

Trong nhất thời quên mất hình tượng, mọi người đội nón, xắn áo đi hái trà.

nhân là tiểu thư khuê các, không cũng làm này.”

Mọi người vừa tò mò vừa ngạc nhiên.

Ta cười hì hì: “Không tiểu thư đâu.”

Trước vào Thôi phủ, nhà ta cũng chỉ là đình bình thường.

Lên núi hái trà, xuống sông mò ngó sen, trọt cấy cày, ta cũng làm.

Thôi phủ, tuy ăn no mặc ấm, lại thiếu mất thứ đó.

này ta các bà lão trong bếp làm , trò chuyện, liền thấy thoải mái nhiều.

Chỉ là… Thôi Cẩm Nghiễn lại nói ta.

Hắn cho rằng ta không nên lẫn lộn với , vô cớ làm mất thân phận của mình.

bây giờ không ai quản ta, cũng không ai nói ta.

Ta làm rất vui vẻ.

Chỉ mấy ngày, ta còn học được cách cây trà từ những người trà.

này đang cúi đầu đào hố, làm hăng say.

Cho phía có người gọi ta:

“A Mạn.”

“Ừ?”

Ta ngẩng đầu lên, mới phát hiện không từ nào Thôi Cẩm Ngọc đã .

Chắc là ý xong rồi nên tìm ta.

Giờ đây đứng sạch sẽ giữa một vùng xanh mướt.

Giống như cây trà hóa thành tiên.

Còn ta…

“… ”

Xong rồi.

Thôi Cẩm Ngọc sẽ không cũng chê ta không chứ?

Thấy y khẽ nhíu mày, ta có chột dạ hoảng loạn.

Ta tưởng y sẽ nói đó về ta.

Không y đưa lên, chỉ nhẹ nhàng lau đi vết bùn trên mặt ta.

“Hố không đào như .”

Y nói: “Đưa cuốc cho ta.”

Hả?

17

Thôi Cẩm Ngọc nhận lấy cuốc trong ta.

Xắn áo, vén vạt áo buộc gọn vào eo.

Chỉ mấy động tác đã đào xong một hố sâu nông vừa .

Toàn bộ quá trình thuần thục, dứt khoát.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

như mới đúng.”

Ta y cây trà ngay ngắn đẹp đẽ, không khỏi kinh ngạc.

“Ngay cả này ngài cũng làm sao?”

“Ta viên lâu Thôi phủ, ăn làm nông hộ, cũng học một .”

Thôi Cẩm Ngọc nói.

Ta có khó tin.

Ta cứ tưởng Thôi Cẩm Ngọc giống Thôi Cẩm Nghiễn, sống trong nhung lụa, cao quý như ngọc.

Chỉ đọc sách thánh hiền, bàn chuyện kinh sử.

Đối với những lao động chân này thì khinh thường.

Không

Thôi Cẩm Ngọc dường như thấu suy nghĩ của ta.

Y khẽ cười: “ ruộng đồng chúng sinh, cảm nhận bốn mùa, hay trong sách vở hiểu cổ kim, rõ đạo lý, trong mắt ta đều như nhau. Chẳng qua đều là một mặt của thế gian.”

“Huống hồ nông nghiệp là gốc của dân sinh. Ta đọc sách là để những điều học được có thể giúp ích cho dân, chứ không để ta tránh xa những thứ này.”

Giọng y nhẹ nhàng bay trong đồi trà.

Còn dịu gió xuân thoảng qua.

Còn dễ chịu hương trà vương nơi đầu mũi.

Người trà bên cạnh nghe thấy, liền lên tiếng phụ họa:

“Đúng , nhân, người không thôi, lợi hại lắm.”

“Ngài đem những đọc trong sách dạy lại cho chúng ta, còn chỉ chúng ta cách và chăm sóc cây tốt .”

“Những lão nông trà lâu năm trong , có còn không bằng nữa.”

Ta ngơ ngác Thôi Cẩm Ngọc.

Thật sự không y lại nói những lời như .

Mà quan trọng là:

Những điều trước đây ta cảm thấy Thôi Cẩm Nghiễn nói không đúng, lại không phản bác thế nào, không diễn đạt sao… giờ phút này bỗng trở nên rõ ràng.

Nghĩ đây, mắt ta sáng lên.

Thôi Cẩm Ngọc, người đã giúp ta giải đáp khúc mắc, trong lòng ta sinh sự ngưỡng mộ và cảm kích.

Một tiếng “ quân” bật khỏi miệng:

quân! Sao chàng lại giỏi như ?!”

Thôi Cẩm Ngọc chớp chớp mắt hai .

Một làn đỏ “vụt” một lan lên tận tai và trán.

“Cũng… cũng bình thường thôi…”

18

Thời gian từng ngày trôi qua.

Ta viên sống tự tại, thoải mái.

Thôi Cẩm Ngọc dạy ta rất nhiều điều.

Người trong viên cũng .

Những ồn ào bên ngoài hoàn toàn không quấy nhiễu được chúng ta.

Cho … Thôi Cẩm Nghiễn từ Giang Nam trở về.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.