Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

8

“… ”

Ngoài cửa sổ bỗng lướt qua một cơn gió đêm.

Đèn l.ồ.ng dưới hành lang sáng tối chập chờn, lay động không ngừng.

Ta không nhịn được khẽ thở một tiếng.

Đầu ngón tay Thôi Cẩm Ngọc nhẹ nhàng vuốt ve ta, giọng nói như mê hoặc:

“Nương t.ử, thêm một tiếng phu quân cho ta nghe?”

Ta nghe .

Thôi Cẩm Ngọc khẽ cười:

“Vậy sau Thôi Cẩm Nghiễn ta như vậy, biết chưa?”

“… Vâng.”

21

Dù không biết vì sao Thôi Cẩm Ngọc lại đặc biệt nhấn mạnh “ Thôi Cẩm Nghiễn”.

Nhưng ta quả thật phát hiện , là “phu quân” Thôi Cẩm Ngọc có hiệu quả rõ rệt.

Chỉ là… mỗi lần Thôi Cẩm Nghiễn nghe , trong mắt hắn luôn dâng lên khó chịu và tức giận.

Ta vẫn có chút sợ hắn, nên chỉ có bên cạnh Thôi Cẩm Ngọc nhiều .

Nghĩ rằng có đại ca hắn đây, Thôi Cẩm Nghiễn dù thế nào không dám bắt nạt ta.

Nhưng mỗi lần Thôi Cẩm Nghiễn ta và Thôi Cẩm Ngọc nhau.

Hắn lại càng tức giận .

Ta có chút không hiểu và sợ hãi:

“Ta đâu làm gì, sao hắn cứ chằm chằm ta mãi vậy?”

Thôi Cẩm Ngọc nghe vậy, chỉ phía xa một cái, rồi kéo ta lại gần một chút.

“Có là vì: hắn đã đ.á.n.h mất thứ thích.”

Thôi Cẩm Nghiễn làm mất đồ rồi sao?

Vậy hắn ta làm gì?

“Ta đâu có lấy đồ của hắn.”

Thôi Cẩm Ngọc khựng lại, bật cười: “Ừ, nàng không lấy, là ta lấy.”

“Hả?”

Thôi Cẩm Ngọc tốt như vậy, sao lại lấy đồ của Thôi Cẩm Nghiễn?

“Vậy ngài mau trả lại cho hắn , ngài muốn gì ta mua cho ngài.”

Thôi Cẩm Nghiễn vốn hay nổi giận.

Tốt nhất đừng chọc hắn.

Ta nghiêm túc nói với Thôi Cẩm Ngọc.

cúi đầu, vai khẽ rung lên, cười mức vừa kìm nén vừa nhẫn nhịn.

Một lâu sau, Thôi Cẩm Ngọc bóp nhẹ má ta: 

“Thứ ta không nỡ trả đâu.”

Ta: ???

Sau đó, quả nhiên ta nhiều lần Thôi Cẩm Nghiễn tranh cãi với Thôi Cẩm Ngọc.

Thôi Cẩm Ngọc thật đã lấy thứ gì của Thôi Cẩm Nghiễn.

Lại không chịu trả lại cho hắn.

Thôi Cẩm Nghiễn tức giận.

Ta thực không hiểu nổi.

Cho khi… Thôi Cẩm Nghiễn tìm ta.

“A Mạn, ta về, ta cưới ngươi là được!”

“Ngươi không thích ta sao? Về ta thành thân, được không? Đừng bên đại ca nữa.”

22

Ta sững .

Hắn đang nói nhảm gì vậy?

“Ngươi nói bậy gì thế? Ai thích ngươi chứ?”

Thôi Cẩm Nghiễn không nghe.

Hắn luôn tự cho là đúng, chưa từng hiểu suy nghĩ thật của ta.

Giống như , hắn cho rằng ta đang nói một đằng nghĩ một nẻo.

“Được, ngươi không thích ta, là ta thích ngươi, chẳng ngươi chỉ muốn nghe câu sao?”

ta từ nhỏ đã lớn lên nhau, ngươi đối xử với ta tốt như vậy, sao ngươi có gả cho đại ca?”

“Bây giờ ta làm ý ngươi, chỉ cần ngươi ta về, ta thành thân.”

Thôi Cẩm Nghiễn đưa tay định kéo ta.

Ta bị hắn dọa giật , nhưng chậm chạp nhận : Thôi Cẩm Ngọc nói Thôi Cẩm Nghiễn đ.á.n.h mất thứ thích… chẳng là ta?

Nói đùa gì vậy?

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Thôi Cẩm Nghiễn sao có thích ta được.

Ta chỉ khó tin.

Nhưng lời hắn nói tiếp … hoàn toàn lật đổ nhận thức của ta.

Thôi Cẩm Nghiễn nói, hắn chưa từng quên chuyện nhỏ.

Thật sau khi tỉnh lại, hắn đã nhận ta là ai, nhưng tất cả mọi đều lấy chuyện “đồng dưỡng tức” để trêu chọc hắn.

Tuổi trẻ da mỏng.

Hắn chỉ có dùng bài xích, ghét bỏ để che giấu tâm tư của .

“A Mạn, ta không không thích ngươi. Ta chỉ là…”

Hắn không nói tiếp được, nhưng cuối vẫn ta đầy thâm tình và mong đợi:

“A Mạn, tóm lại, ta thích ngươi.”

Ta mờ mịt gương tự cho là thâm tình của hắn.

Nỗi hoang mang vẫn luôn quẩn quanh trong lòng, lại càng nặng thêm.

Ta vẫn luôn nghĩ, có vì thân phận ta thấp kém, hoặc ta làm chưa đủ tốt, nên Thôi Cẩm Nghiễn mới chán ghét ta.

Nhưng cuối hắn lại nói với ta… tất cả chỉ là vì hắn thích ta.

Ta nhíu mày.

“Vậy cái là thích của ngươi, là khinh thường, là bài xích, là hạ thấp ta sao?”

giọng điệu của ta quá chân thành, quá nghi hoặc.

Thôi Cẩm Nghiễn sững lại.

Không đợi hắn trả lời, ta đã lắc đầu.

Không đúng.

Đó không là thích.

Thích… giống như Thôi Cẩm Ngọc.

Là tôn trọng, trân quý, che chở…

trân trọng từng món điểm tâm ta làm, từng sợi kết ta thắt, khiến những lời khó nghe không lọt vào tai ta, thẳng thắn nói với khác rằng ta là vị hôn thê của .

Quan trọng nói với ta: đọc sách, biết chữ, hiểu cổ kim, học rộng là giỏi.

Nhưng ta biết ngũ cốc, phân biệt bốn mùa.

Biết nào cày cấy, nào nhổ mạ, nào gieo hạt, giỏi.

Những gì ta , những gì ta học khác nhau, nhưng vẫn là ngang hàng.

Ta Thôi Cẩm Ngọc, như núi xanh trăng sáng.

Thoải mái, tự tại, vui vẻ…

Đó mới là thích.

Còn ta đối với Thôi Cẩm Nghiễn… chỉ có sợ hãi, e dè, lấy lòng… mà giờ đây, lại thêm một thứ nữa.

“Thôi Cẩm Nghiễn, ngươi thật khiến ta buồn nôn.”

thật … so với việc kia hắn cố ý để bản thân bị thương, để Thôi phu nhân tin rằng ta thật khắc hắn, từ đó cắt đứt quan hệ với ta, còn khiến ta buồn nôn .

Ta nói thẳng.

Thôi Cẩm Nghiễn như bị một nhát kiếm xuyên tim, sắc lập tức trắng bệch.

23

Thôi Cẩm Nghiễn thất hồn lạc phách rời , nhưng đầu óc ta lại trở nên tỉnh táo. 

Ta tìm Thôi Cẩm Ngọc. 

thật trùng hợp. 

vừa hay tìm ta, bóng dáng hai ta va vào nhau ngay cổng viện.

“Vội vàng như vậy làm gì?”

Thôi Cẩm Ngọc nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy ta. 

Lại nhắc chuyện vừa rồi Thôi Cẩm Nghiễn rời .

“Nàng biết hắn bị làm sao không?”

“Không biết.”

Ta hoàn toàn không muốn để ý chuyện của Thôi Cẩm Nghiễn, chỉ hỏi Thôi Cẩm Ngọc:

“Nghe nói trăng núi trà đẹp, tối nay ngài có muốn ngắm ta không?”

Không biết có ngạc nhiên vì ta đột ngột chuyển đề tài hay không. 

khẽ sững lại, nhưng nhanh, vẻ sững sờ ấy liền tan biến.

Trong đáy mắt Thôi Cẩm Ngọc lan một tầng dịu dàng ấm áp.

“Được thôi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.