Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

“Chị dâu, chị—”

Tôi cúp máy.

Cả buổi sáng, tôi nhận tổng cộng bảy cuộc .

Mẹ chồng một cuộc, em chồng một cuộc, hai anh em tốt của Tống Thanh Tùng mỗi một cuộc, pháp công ty anh ta một cuộc, và một đàn ông tự xưng là đồng nghiệp của anh ta gọi tới ám chỉ tôi “đừng có không biết điều”.

Cuộc thứ bảy, là đồng nghiệp cũ của tôi, Lưu Kiến Quốc gọi tới.

“Bà Lục, nghe nói bà định ly hôn à?”

“Tin tức lan nhanh sao?”

“Hôm nay tôi đi tập golf, thấy ông xã bà phàn nàn tức tối lắm.”

“Anh ta phàn nàn à?”

“Ừ, phàn nàn hậm hực lắm. Bảo bà nhẫn tâm, bảo anh ta cống hiến cho này bao nhiêu bà không thấy.”

Tôi không nói .

Lưu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia thở dài: “Bà Lục, ba mươi sáu năm rồi, bà nghĩ kỹ ?”

“Nghĩ kỹ rồi.”

“Được, tôi không khuyên bà nữa. Bà tự biết trong lòng là được. Nhưng nói câu này bà đừng chê thẳng — nếu bà cần luật sư, em họ tôi làm ở văn luật Đức Hằng, giải quyết mấy trăm vụ ly hôn rồi.”

“Không cần đâu. Tôi có luật sư rồi.”

“Ai ?”

“Phương Tùng Viễn.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Phương Tùng Viễn? Phương Tùng Viễn của văn luật Vĩnh Hằng á?”

“Ừ.”

“Bà Lục, cậu ta là số một trong nước về các vụ ly hôn đấy, phí đại diện từ một tệ trở . Bà… bà mời nổi không?”

“Mời nổi.”

Lưu Kiến Quốc im lặng.

“Bà Lục, rốt cuộc bà giấu bao nhiêu tài ?”

“Không giấu cả. Chỉ là… ba mươi sáu năm AA, tiết kiệm được thôi.”

“Bà đừng có gạt tôi. Phương Tùng Viễn không nhận những vụ án nhỏ đâu.”

“Kiến Quốc, cảm ơn ông quan tâm. Hôm nào rảnh đi uống nước nhé.”

Tắt máy.

Tôi chuyển sang độ im lặng, đặt bàn trà.

Pha một ấm trà mới.

Lần này, uống lúc còn nóng.

**Chương 4**

Ba ngày , Tống Thanh Tùng trở về.

Không về một mình.

Anh ta dẫn luật sư của mình là Trương Vệ Quốc, và mẹ anh ta, bà Tiền Huệ Phương.

Ba ngồi trong khách, giống như đến để thẩm vấn tội phạm.

Trương Vệ Quốc trạc ngoài năm mươi, mặc vest phẳng phiu, ánh mắt tròng kính lóe sự tinh ranh.

Ông ta trải bản thỏa thuận ly hôn của tôi bàn trà.

“Bà Lục, bản thỏa thuận này tôi xem rồi. Có vài vấn đề.”

“Xin cứ nói.”

“Thứ nhất, phần tài đất bà yêu cầu 37% dựa tỷ lệ trả trước sáu-bốn và tiền trả góp mỗi một nửa. Nhưng tôi được biết, chi phí sửa chữa năm trăm tám mươi ngàn tệ là do ông Tống thanh toán toàn bộ. Cộng thêm phần này, tỷ lệ của bà phải giảm xuống còn 32%.”

“Sửa là chuyện của năm 2004, hai mươi năm rồi, khấu hao về không.”

“Khấu hao về không không có nghĩa là số tiền bỏ về không. Về mặt pháp lý—”

“Về mặt pháp lý, chi phí sửa chữa thuộc về chi tiêu tiêu hao, không được tính vào chia chác tài . Điểm này, luật sư Phương giải thích cho tôi.”

Trương Vệ Quốc đẩy gọng kính: “Luật sư Phương? Luật sư Phương nào?”

“Văn luật Vĩnh Hằng, Phương Tùng Viễn.”

Tay của Trương Vệ Quốc khựng .

Ông ta nhìn Tống Thanh Tùng một .

Biểu cảm của Tống Thanh Tùng không thay đổi.

“Tiếp tục đi.” Anh ta nói.

Trương Vệ Quốc hắng giọng: “Thứ hai, về tiền gửi ngân hàng. Chúng tôi không được sao kê ngân hàng của bà, nhưng dựa mức lương của bà, thu nhập của một giáo sư trong ba mươi sáu năm cộng với lương hưu…”

Ông ta lật một trang: “Tài lưu động bà có thể chia được cực kỳ hạn . Những điều này bà rõ chứ?”

“Tôi rõ.”

bà nên hiểu, ly hôn không hề có lợi cho bà.”

Tôi mỉm cười.

“Luật sư Trương, ông suy nghĩ cho tôi, hay là suy nghĩ cho thân chủ của ông ?”

Trương Vệ Quốc không đáp lời.

Tiền Huệ Phương không ngồi yên được nữa.

“Bảo Châu, dù cô không nghĩ cho mình, thì cũng phải nghĩ cho Tri Vãn chứ! Hai ly hôn, con bé biết đối mặt với đồng nghiệp bạn bè thế nào?”

“Mẹ, Tri Vãn đồng ý.”

“Nó đồng ý ! Nó bị cô dạy hư rồi!”

Tống Thanh Tùng cuối cùng cũng tiếng.

“Được rồi mẹ.”

Anh ta nhìn tôi.

Ba mươi sáu năm rồi, tôi quá quen với ánh mắt này.

Lạnh lùng.

Sắc bén.

Y hệt như lúc anh ta đàm phán hợp đồng ở công ty.

“Lục Bảo Châu, rốt cuộc cô muốn ?”

“Ly hôn.”

“Tôi hỏi, cô điều kiện .”

thỏa thuận viết rất rõ ràng. Cổ phần đất, tiền gửi ai nấy tự giữ, không có yêu cầu nào khác.”

“Cô không đòi phí cấp dưỡng? Không đòi bồi thường?”

“Không.”

Anh ta cau mày.

Tôi biết anh ta nghĩ .

Một bà già có mức lương hưu chín ngàn tệ, không đòi bồi thường ly hôn? Điều này không hợp lẽ thường.

Trừ khi — bà ta có con bài tẩy khác.

Nhưng anh ta không nghĩ được.

Trong nhận thức của anh ta, tôi chỉ là một nữ giáo sư đại học an phận dạy học suốt ba mươi sáu năm, đứng tên không có bất động (căn cũ trước hôn nhân ở quê lúc giải tỏa đền bù cũng xử lý độ AA), không có đầu tư, không có nghề tay trái.

Thế giới của tôi, anh ta từng có hứng thú tìm hiểu.

“Bà chắc chắn không hối hận chứ?” Trương Vệ Quốc hỏi.

“Chắc chắn.”

Ông ta nhìn Tống Thanh Tùng.

Tống Thanh Tùng đứng dậy.

“Được, cô muốn ly hôn AA, tôi thành toàn cho cô.”

Anh ta cầm bút , lật đến trang cuối cùng.

Ký tên.

Tiền Huệ Phương quýnh : “Thanh Tùng!”

“Mẹ, cô ta muốn đi thì cứ để cô ta đi. Tống Thanh Tùng con ba mươi sáu năm từng cầu xin ai, không thiếu cô ta.”

Anh ta đẩy bản thỏa thuận đến trước mặt tôi.

Tôi cũng ký.

Trương Vệ Quốc thu hồ sơ : “ thì cứ quy trình làm. Hai tuần đến Cục Dân .”

Tống Thanh Tùng cầm cặp, quay lưng bước đi.

đến bậu , anh ta dừng một chút.

Không quay đầu.

“Ba mươi sáu năm qua, tôi từng để cô thiệt thòi.”

đóng .

Tôi ngồi sofa, nhìn nét chữ ký của anh ta.

Chữ rất to, rất dùng lực.

Giống hệt như nét chữ anh ta ký giấy chứng nhận kết hôn ba mươi sáu năm trước.

Lúc đó anh ta nói: “Lục Bảo Châu, sống với tôi, em sẽ không bao giờ phải hối hận.”

Anh ta nói đúng.

Tôi không hối hận.

Chỉ là tôi tỉnh ngộ rồi.

**Chương 5**

Hai tuần , tôi và Tống Thanh Tùng đi đến Cục Dân .

Không thông báo cho ai cả.

Nhân viên làm thủ tục còn rất trẻ, nhìn tuổi tác của chúng tôi, chần chừ một chút.

“Hai vị chắc chắn chứ ạ? đến tuổi này rồi…”

Tống Thanh Tùng thản nhiên buông một câu: “Chắc chắn.”

Tôi cũng gật đầu.

Sổ đỏ biến thành sổ xanh.

Ba mươi sáu năm, hai chữ là kết thúc.

khỏi cổng Cục Dân , Tống Thanh Tùng đứng bậc thềm, .

“Minh Viễn, gọi cho anh một chiếc xe, anh ở Cục Dân khu Đông.”

Anh ta không nhìn tôi.

Tôi đứng cạnh anh ta, cách ba bước chân.

“Chìa khóa xe cô giữ đi,” anh ta nói, “Dù sao chiếc Buick đó cũng đi năm rồi, chẳng đáng mấy đồng.”

“Được.”

“Chuyện căn Trương Vệ Quốc sẽ sát. Thẩm định xong sẽ chuyển tiền.”

“Được.”

Cuối cùng anh ta cũng quay đầu nhìn tôi một .

“Cô định sống ở đâu?”

“Tôi tự biết sắp xếp.”

Anh ta “ừ” một tiếng.

Một chiếc Mercedes đen lướt tới, là xe của Tống Minh Viễn.

Tống Minh Viễn hạ sổ xe xuống, nhìn tôi một , biểu cảm phức tạp.

“Chị dâu… à không, bà Lục, bà cũng giỏi thật đấy.”

Tôi không thèm để ý đến cậu ta.

Tống Thanh Tùng mở , ngồi vào trong.

Chiếc xe lăn bánh.

Tôi đứng trước Cục Dân , nhìn chiếc xe đó biến mất nơi góc ngã tư.

reo, là tin nhắn của con gái Tri Vãn.

“Mẹ, xong rồi ạ?”

“Xong rồi.”

“Mẹ đến chỗ con sống đi. khách con dọn xong cho mẹ rồi.”

“Không cần, mẹ có chỗ ở rồi.”

“Chỗ nào cơ?”

“Con đừng lo. Tối nay cùng ăn cơm, mẹ nấu sườn xào chua ngọt cho con.”

“Vâng. Mẹ, mẹ đừng tiết kiệm tiền, đáng tiêu cứ tiêu.”

“Mẹ biết rồi.”

Tôi lái xe đi về phía Bắc thành phố.

Nhưng không phải là chiếc xe Buick năm tuổi.

Tôi gọi một cuộc , hai mươi phút , một chiếc Maybach S680 đen đỗ sát lề đường.

Tài xế tên là Lão Châu, tôi bốn năm nay.

“Sếp Lục, về công quán ạ?”

“Ừ.”

**Chương 6**

Lục Hồ Công Quán, khu biệt thự đắt giá nhất phía Bắc thành phố.

Giá trung bình hai vạn tệ một mét vuông, căn hộ nhỏ nhất cũng ba trăm tám mươi mét vuông.

Căn biệt thự tôi ở rộng năm trăm sáu mươi mét vuông, có sân vườn riêng và hầm để xe.

Biệt thự này mua tám năm trước, tốn sáu mươi bảy tệ.

Bây giờ giá trị thị trường vượt ngưỡng một trăm tệ.

Tống Thanh Tùng không hề biết đến sự tồn tại của nơi này.

Trong ba mươi sáu năm hôn nhân, Lục Bảo Châu anh ta biết, là một nữ giáo sư đại học lương năm hai trăm ngàn tệ, mặc áo Uniqlo, đi xe đạp, hàng tháng đếm từng đồng qua ngày.

Còn Lục Bảo Châu anh ta không biết —

lăm năm trước, tôi cùng ba sinh viên hợp tác phát triển công nghệ cảm biến linh hoạt, được bằng sáng quốc tế. Công nghệ này được cấp phép cho bốn doanh nghiệp, mỗi năm chia tiền bản quyền hai mươi sáu tệ.

hai năm trước, tôi dùng khoản thu nhập bằng sáng đầu tiên đầu tư vào một công ty năng lượng mới, chiếm 18% cổ phần. Công ty đó tên là Năng lượng mới Hạo Thiên, năm ngoái niêm yết sàn STAR Market. Cổ phiếu tôi nắm giữ trị giá bốn tỷ sáu trăm tệ.

Chín năm trước, tôi thành lập công ty tư vấn công nghệ của riêng mình — Công nghệ Viễn Châu, chuyên làm cố vấn kỹ thuật trong lĩnh vực xuất thiết bị cao cấp. Doanh thu hàng năm hơn một trăm tệ, lợi nhuận ròng ba mươi .

Tất cả những điều này, tôi từng hé răng nói với Tống Thanh Tùng một lời.

Không phải cố tình giấu giếm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.