Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Tần Chấp ngước , đáy tràn ngập nỗi buồn rõ: “Được không em?”

Tôi mím môi, tim thắt lại từng cơn: “Tùy anh thôi, hỏi em gì, anh là em chứ anh ta có phải đâu.”

Tần Chấp véo mũi tôi: “Coi em còn có lương tâm.”

Mấy ngày sau, tôi mới biết cái gọi là “ gì đó” của Tần Chấp là gì.

Bởi vì số lần Giang Duật quấy rối tôi không còn dày đặc trước nữa. Tính sơ sơ, tôi đã chặn khoảng vài chục số điện thoại của anh . Anh thường gửi cho tôi những tin nhắn dài dằng dặc, sau đó…

Máu “ảnh đế” của Tần Chấp lại nổi , anh bắt bắt chước giọng điệu đó để đọc cho tôi nghe, vừa buồn vừa cạn .

Sau đó anh chê bai: “ cũ của em rác rưởi quá, mấy bài văn vẻ này hoàn toàn vô dụng Thanh Từ ta.”

Ừm, đó là kết quả Tần Chấp đã đúc kết được qua thực tế. Tôi thực sự không thích việc thổ lộ tình sướt mướt, tôi thích hành động trực tiếp .

Thế nên dù thỉnh thoảng Tần Chấp có tôi giận, anh sẽ xin lỗi, sau đó là tôi một cách đầy mạnh mẽ. vậy tốt so việc tôi tự chôn giấu trong lòng.

Tần Chấp hội tụ đủ mọi ảo tưởng của tôi về một bạn đời. Thế nên tôi nói: “ ơi, chúng mình có con đi.”

“Vợ à, chậm vài năm nữa đi, anh vẫn muốn sống thế giới hai em .”

Nhưng một tháng sau, tôi kiểm tra mình mang thai, Tần Chấp tức đến phát hỏa: “Em thích có con đến thế sao?”

Tôi gật .

“Thẩm Thanh Từ, sau này con anh chỉ được một, em ai?”

Tôi không nói gì, cái này sao được. Không thể lấy cả hai sao?

“Thẩm Thanh Từ, nói là anh đi!”

Nhưng hiện tại, dường việc xoa dịu tâm trạng của ông bố trẻ quan trọng .

Tôi bèn dỗ dành Tần Chấp: “ anh, em mãi mãi anh .”

Sau đi khám thai , bên đường có một hàng đồ ăn vặt nổi tiếng trên mạng đang xếp hàng rất dài.

Tôi đột nhiên rất muốn ăn, thế là ngang ngược bắt Tần Chấp đi xếp hàng. Tôi đứng cách đó không xa đợi anh, anh bị rất cô gái đến bắt chuyện, rồi anh vừa giữ khoảng cách vừa cố ý đưa bàn tay có đeo nhẫn . Ôn nhu lịch thiệp.

Tần Chấp, anh chính là cả thế giới của Thẩm Thanh Từ.

“Thanh Từ…” đang Tần Chấp, tôi gặp lại Giang Duật sau ngày không bóng dáng.

Anh tiều tụy đi , gầy rộc, trông chẳng còn chút tinh thần nào. Trong anh vẫn còn chút ánh sáng, tôi cũng học theo dáng vẻ của Tần Chấp, cố ý lùi lại nửa bước.

“Ừm, có chuyện gì không?”

Giang Duật mím môi, thần sắc khó xử, anh do dự hồi lâu mới mở : “Anh Tô Vãn Thanh ly rồi.”

Đối diện Giang Duật lần nữa, tôi thực sự không biết nói gì. Chuyện của anh tôi thực sự không quan tâm nữa rồi.

“Không phải vì em đâu.” Giang Duật khổ chát chúa, “ là vì anh Tô Vãn Thanh, từ đến cuối đều không đáng bằng Thanh Từ của anh.”

Tôi xoa xoa bụng, trầm ngâm nói: “Giang Duật, tôi mang thai rồi. Tôi hy vọng sau này anh đừng đến phiền tôi nữa. Hiện tại tôi sống rất hạnh phúc.”

Giang Duật cúi , rất lâu sau mới nói: “Được.”

“Giang Duật, ngày ly tôi đã đến bệnh viện, tôi có thai. đứa bé được sáu tháng, tôi đã phá bỏ nó. Ngày đó chính là ngày anh Tô Vãn Thanh kết . Giang Duật à, đám cưới anh dành cho cô còn lớn so đám cưới tôi từng hằng mơ ước.”

Cuối cùng, đôi đàn ông ngày càng đỏ hoe, tôi chậm rãi nói: “Đừng coi sự cố chấp là tình sâu nghĩa nặng, anh chẳng tôi đến thế đâu.”

Tôi ở yên tâm dưỡng thai, mẹ tôi không yên lòng. phụ nữ vốn thích du lịch khắp thế giới bốn mùa đó đã từ bỏ sự tự do của mình, ngày nào cũng ở bầu bạn tôi vì sợ tôi bị trầm .

Cả đều căng thẳng vô cùng, đặc biệt là Tần Chấp.

Tối nào anh cũng nằm cạnh tôi mắng mỏ đứa nhỏ trong bụng, trẻ con không chịu nổi.

Một ngày nọ tôi đang nằm trên sofa cày phim, ngoài cửa có tiếng gõ.

Mở cửa , đứng bên ngoài là bà mẹ ruột mười năm không qua lại của tôi.

Bà xách theo hộp cơm, ôm một bó hoa cát tường trắng. Bà bối rối mở : “Thanh Từ… công ty của bố Tiểu Tình…”

Tôi mỉm nói: “Thực con không thích hoa cát tường trắng, vì mẹ nói mẹ thích nên con mới thích thôi. Con giống bố, thích là hoa hồng đỏ.”

Bó hoa không gửi đi được từ mười mấy năm trước, giờ đây đã quay lại tay tôi. Nhưng tôi đã sớm không còn muốn nó nữa rồi.

Trong vang tiếng mẹ gọi: “Bảo bối ơi, lại uống canh đi con, món con thích đây!”

Tôi đáp : “Con đến đây, mẹ ơi!”

Nói xong, tôi đóng cửa lại. Tất cả quá khứ đều không còn liên quan đến tôi nữa.

Buổi tối, tôi vào phòng trước. Tình cờ nghe mẹ nói nhỏ Tần Chấp: “Hôm nay tâm trạng Thanh Từ không được tốt, con định phải dỗ dành con bé cho tốt nhé. Mẹ xót quá chẳng dám hỏi.”

Tôi ngồi bên giường, không cử động nổi nhưng nước lại trào .

Tần Chấp bước vào, anh ôm một bó hồng đỏ rực rỡ tươi thắm. Trước anh kịp mở miệng, tôi đã đứng dậy ôm chầm lấy eo anh.

“Tần Chấp, ơn tình của anh!”

Trên đỉnh vang mấy tiếng khẽ, Tần Chấp xoa xoa tóc tôi, giọng nói dịu dàng: “Thật không dễ dàng gì, cuối cùng cũng được nghe đại tiểu thư mình nói ơn.”

Tôi sực nhận , Tần Chấp đã chiều chuộng tôi đến mức không còn trời đất gì nữa rồi.

“Tần Chấp, anh nghe … ưm…”

Anh nâng mặt tôi , cúi tìm đến đôi môi tôi, nụ tỉ mỉ sâu đậm.

“Vợ à, anh đi, chỉ cần anh là được rồi.”

Sau nụ , ngoài cửa sổ, rồi trong lòng, tôi mỉm từ tận đáy lòng.

Thật may mắn. Tần Chấp đã nuôi sống đóa hồng đỏ rực rỡ của anh .

Thẩm Thanh Từ, vốn dĩ nên tỏa sáng vậy.

Thẩm Thanh Từ, Tần Chấp em .

Em hẳn là phải biết rõ điều đó chứ, đúng không?

[ HẾT]

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn