Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhóm WeChat nhảy tin liên tục:
Lục : [Em thật hả?]
Tự : [Bây giờ á? Em mày vẫn chưa ngủ à?]
Duy: [Gánh á?]
Anh trai: [Lắm lời, không gánh em gánh ai? Có kẻ mồm to nổ là gánh em nằm thắng, kết quả thua thông 5 ván. Kỹ thuật gà mờ còn đòi dẫn theo, cười c.h.ế.t rồi.]
Tôi nhìn tin nhắn nhóm đau cả đầu.
Đám nghi phạm đều chưa ngủ!
Lại còn định rủ tôi chơi game.
Được thôi, vậy cùng “vui vẻ” một chút.
Giao diện tải game hiện lên, tôi nhìn năm cái icon tướng xếp hàng ngay ngắn, chẳng khác nào hiện trường thẩm vấn nghi phạm.
Vậy để tôi thử thêm chút nữa xem .
“Mở mic lên đi, đừng giả c.h.ế.t!” Anh trai tôi lười biếng hét vào voice chat.
tai lần lượt truyền đến vài “ừ” trầm thấp hoặc nam tính, duy chỉ thiếu giọng Tự .
Tôi liếc nhìn giao diện game, biểu tượng micro anh rõ ràng là sáng.
“Anh ?” Tôi tình điểm danh: “Anh có thấy không?”
“… thấy.” Giọng anh trầm hơn hẳn bình thường, cứ như kìm nén điều gì đó.
“ không gọi anh là anh trai nữa?” Duy vẫn lên với tông giọng trêu đùa như mọi khi, đúng chất một con cáo hư hỏng.
“Không thích gọi, ai biết kỹ thuật anh nào.” Tôi dùng giọng điệu nhẹ nhàng ý khích tướng hắn.
Hắn im lặng một cách lạ thường, không thèm trêu lại tôi nữa.
Trận đấu bắt đầu.
“Anh trai, em đi theo hỗ trợ xạ thủ đây.”
Tôi bỏ mặc anh trai mình, phi thẳng xuống đường dưới.
Lục : “Lên đường trên đi, anh bảo kê em.”
“Oa, cảm ơn anh nha~” Tôi tình dùng giọng điệu chảy nước để nói chuyện.
tai vang lên một ho khan rõ mồn một, là Tự .
Còn Lục im lặng bất thường mất vài giây mới rặn được một câu: “…Không có gì.”
Duy đi đường giữa đột ngột lên : “ , lại đây lấy bùa xanh .”
“Hả?” Tôi ngẩn người.
Pháp sư nhường bùa xanh hỗ trợ?
Cái thao tác gì lạ lùng ?
Anh trai tôi lập tức cảnh giác: “Cái tên họ kia, chú mày uống nhầm t.h.u.ố.c à?”
“ thích đấy.” Giọng Duy lười biếng: “ nhà mình xứng đáng với những thứ tốt nhất.”
Anh trai tôi cười khẩy một : “Cút, tán né em . Đứa nào dám làm em rể , anh em cắt đứt.”
Câu nói vừa thốt , không gian tai bỗng im lặng đến đáng sợ.
“Cứu em, cứu em với!” Gặp phải quân địch, tôi la hét chạy về phía sau.
Ngay lập tức, ba bóng hình đồng thời từ ba hướng khác nhau lao vọt tới.
Tên đi rừng bên đối phương rõ ràng bị cái trận làm khiếp vía, vứt cả mạng chạy mất dép.
Tôi đứng ngây tại chỗ, nhìn ba vị anh hùng cứ xoay mòng mòng quanh mình.
“Cảm ơn các anh nha~” Tôi ý kéo dài tông giọng, thanh âm ngọt đến phát ngấy: “Các anh thật tốt quá đi~”
“ !” Anh tôi nhíu mày: “Nói năng hẳn hoi xem nào! Nay em bị làm , sởn cả gai ốc.”
Tự bỗng thao tác lỗi, đ.â.m sầm nhân vật vào tường.
Duy bật cười: “ tổng, run tay à?”
“…Mạng lag.” Tự bình thản đáp.
Lục : “ , lại đây mạng .”
Tôi: “???”
Hôm nay cái đám người uống nhầm t.h.u.ố.c rồi ?
Tôi hí hửng chạy lại thu hoạch mạng, tiện tay bật luôn mic toàn đội:
“Bên kia cẩn thận nha, các anh nhà tôi siêu lợi hại luôn đó~”
tai vang lên vài hít khí lạnh.
Đối phương nhắn lại một câu: [ ơi, bên đó có mấy anh trai ?]
“Bốn người lận nha~” Tôi tiếp tục kích thích: “Kỹ thuật các anh ấy đều tốt lắm, không bao giờ thừa nước đục thả câu, làm mấy chuyện xấu xa đâu.”
Lời vừa khỏi miệng, ngoại trừ anh trai tôi, ba người bạn anh ấy lại đồng loạt rơi vào im lặng.
…
Ngày hôm sau, tôi ngủ đến lúc tự tỉnh.
Chiếc giường như có phong ấn khiến tôi không nhúc nhích nổi, nhưng cái bụng không tha tôi.
Đói quá rồi.
Tôi gọi điện anh trai ở tầng một.
“Em đói đến mức mắt xanh lè rồi đây.”
Anh trai: “Anh ghép cơm, à không, nấu cơm.”
Tôi: “Hả? Anh định gọi đồ ngoài về lừa em à? Bố mẹ biết là anh ‘vụt’ nát m.ô.n.g đấy.”
Anh trai: “Không có, đừng nói linh tinh.”
Lát sau, anh trai lén lút xé bao bì đồ ngoài, trút vào đĩa rồi bưng lên: “ , xuống cơm.”
Tôi mặc bộ đồ ngủ, hớn hở ngồi vào bàn, nghi ngờ hỏi: “Anh tự xuống bếp thật đấy à?”
“Chứ nữa.”
“Anh ơi, nhà mình phá sản rồi hả?”
“Nói bậy, có phá sản cũng không để em chịu khổ đâu.”
“ tại anh lại tiết kiệm lương thực đến mức ?”
Tôi chỉ tay vào cái “đuôi chuột” đĩa rau, bắt đầu trầm tư.
Anh tôi mặt không biến sắc, thản nhiên hất đĩa rau vào thùng rác ngay trước mặt tôi:
“Đánh game nhiều quá nên hỏng mắt rồi hả? Đó rõ ràng là chân vịt . Không thích thôi, để anh đi làm món khác.”
Nói xong anh thản nhiên bước vào bếp.
Khóe miệng tôi giật giật: “Hừ, tin anh hay tin em là Võ Tắc Thiên đây? Kinh tế bây giờ đi xuống đến mức chuột cũng không chịu làm chuột t.ử tế, phải ‘xuống biển’ đóng giả làm vịt à?”