

Hai ngày sau khi tôi chế//t, người đàn ông tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh lại quay lưng, trao trái tim cho kẻ đã tước đoạt mạng sống của tôi.
Mang theo nỗi hận thấu xương, tôi trùng sinh. Nhân lúc hắn lơ là, tôi trói chặt cả hai vào nhau, chuẩn bị châm lửa thiêu rụi tất cả.
Rõ ràng kiếp trước chính hắn phái tôi đi ám sát Xuân mỹ nhân, vậy mà giờ phút này, hắn lại nhìn tôi cười khẩy:
“Muốn chém muốn giế//t ta thế nào cũng được, nhưng nếu ngươi dám động đến nửa sợi tóc của nàng ấy, ta sẽ lấy mạng ngươi.”
Tôi chẳng nói chẳng rằng, dứt khoát cạo sạch tóc của ả, trơ ra cái đầu bóng lưỡng, rồi nhếch mép hỏi hắn:
“Nhìn xem, thế này đã vừa ý ngài chưa?”