Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thế là tôi đi theo bà ta về nhà.
Bà ta sống ở tầng năm khu tập thể cũ nhưng nhà lại âm u lạnh lẽo, không chút ánh sáng nào, lại nồng nặc mùi hôi thối.
“Đây, bộ thọ y này tôi mua con gái tôi.
Nhưng con gái tôi trút hơi thở cuối cùng, nó không muốn mặc thọ y mà muốn mặc bộ váy Lolita nó thích nhất để ra đi nên bộ thọ y này đành cất xó.”
Bà cụ khó nhọc lôi từ gầm giường ra một chiếc hòm, phủi bụi bên trên rồi mở khóa, để lộ ra một bộ thọ y kiểu sườn xám màu đỏ tươi m.á.u.
Bộ đồ này có năm cúc áo, trên áo và tà váy đều thêu hình phượng bằng vàng, trông vừa rợn lại vừa sống động thật.
“Bộ thọ y này tên là Mẫu Nghi Thiên Hạ.”
Bà cụ tôi từ đầu chân rồi : “Cô ưng ý chứ?”
Tôi gật đầu bà: “Bao nhiêu tiền ạ?”
Bà cụ nghiêng đầu tôi, từ từ giơ hai ngón tay lên: “Hai ngàn tệ.”
Thọ y bình thường khoảng một ngàn, bà ta bán đắt gấp đôi.
Nhưng giờ việc quan trọng nhất là tránh bị Dâm Dục ám nên tôi đành c.ắ.n răng đồng ý.
Sau khi đưa tiền mặt bà cụ xong, bà ta bộ thọ y vào một túi nilon lớn rồi đưa tôi.
Tôi quay định đi thì vô tình túi va khung gia đình để trên bàn bên cạnh làm nó đổ xuống.
“Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi ạ.”
Tôi vội vàng nhặt khung lên nhưng lại bất ngờ phát hiện ra, tấm này là chụp ba .
có bà cụ, một lão trạc tuổi bà, và một chàng trai khoảng hơn hai mươi tuổi.
Tôi lạ.
gia đình lại không có con gái bà cụ?
Tuy tò mò nhưng tôi cũng không dám nhiều chuyện.
Tôi nghĩ, có lẽ bà cụ cố tình cắt con gái đi để tránh vật nhớ .
4.
tôi về nhà, mẹ tôi đã chuẩn bị xong bữa trưa.
Có diếc hầm, rau cải xào, đậu cove xào, trông ngon và phong phú.
Bố tôi đã đi làm về. ngồi bên bàn , ngạc nhiên tôi: “Con xách túi to đùng gì thế kia?”
“Là thọ y ạ.”
Tôi thở dài với bố: “Bố ơi, dạo này bố tạm thời đừng đi làm nữa, mẹ bị Dâm Dục ám rồi.”
Rõ ràng là bố tôi không tin. cười khẩy: “Đùa gì thế? Con là sinh viên đại học mà tin mấy chuyện ma vớ vẩn à.”
Tôi đành lôi đoạn video đã quay mẹ đêm qua bố xem.
Xem xong video, mặt bố tôi tái mét, trông khó coi vô cùng. vừa đi bái Bồ Tát, mời đạo sĩ, vừa đòi chuyển nhà đi chỗ khác ở.
“Bố quên rồi à? Bạn trai con là cháu của thầy đuổi xác ở Sơn Tây. Anh ấy có cách cứu nhà mình.”
Tôi vội vàng trấn an : “Bạn trai con rằng tối nay bố đừng đi đâu cả, cứ ở bên cạnh mẹ. vậy thì con Dâm Dục đó tuyệt đối không dám đụng vào mẹ đâu.”
Bố tôi lo lắng : “Thế con thì ?”
Tôi vào bộ thọ y: “Đêm nay con mặc này ngủ dưới gầm giường, con đó không tìm con thì tự nhiên không hại được con.”
Nghe vậy bố tôi mới yên tâm.
Một lát sau, mẹ tôi bưng một bát thịt luộc lớn từ bếp đi ra. Bà cười nói với bố: “ là trụ cột kiếm tiền nhà, nhiều thịt vào.”
Bố tôi gắp một miếng thịt vào , chợt nhíu mày: “Bà Quế Hoa này, thịt chẳng có gì thế? Bà quên à?”
Mẹ tôi lấy thìa múc một thìa canh uống thử rồi cũng nhíu mày: “Ơ, lạ thật đấy! Tôi nhiều lắm mà, lại chẳng có tí nào nhỉ?”
“Để con nếm thử.”
Tôi đang đi học, nhà lại gánh khoản nợ mua nhà mỗi tháng năm sáu ngàn tệ, mẹ thì đang bệnh nên kinh tế gia đình eo hẹp.
Nói ra thì ngại, nhưng nhà tôi bên ngoài thì tươm tất chứ thực ra mỗi tháng được thịt một lần.
Tôi thèm thịt lắm, vội vàng gắp một miếng định .
Nhưng vừa vào , tôi lập tức nhổ ra!
Miếng thịt mặn chát.
Mặn mức thể thứ tôi vừa c.ắ.n không là thịt, mà là một cục nguyên chất!
Tôi vừa nhổ nước bọt phì phì vừa : “Bố, mẹ, hai bị thế? Thịt mặn c.h.ế.t đi được mà hai lại không có gì?”
“Đúng là chẳng có gì mà.”
Mẹ tôi vừa nói vừa đi vào bếp, cầm ra một gói rồi đổ cả gói vào bát thịt luộc, vừa đổ vừa nếm: “Lạ thật, đổ nhiều thế này rồi mà vẫn nhạt thếch nhỉ?”
Bố tôi lắc đầu: “Chắc là do hầm chưa đủ lâu nên chưa ngấm.”
Nói xong, gắp miếng diếc hầm vào , chép : “Món này khá hơn chút.”
Tôi bán tín bán nghi gắp một ít thịt nhưng lại kinh hãi phát hiện ra rằng thịt bên vẫn sống.
Thậm chí trên mắt con vẫn dính cả bọt m.á.u!
Thế mà bố tôi lại ngon lành!
Haizz.
Tôi thở dài thườn thượt lòng, chắc bố tôi không muốn để mẹ cảm tay nghề nấu của bà tệ đây mà…
…
nhanh, hoàng hôn buông xuống, trời sụp tối, đêm khuya ập .
Hứa Thanh Phong gọi điện tôi han: “Tiểu Thi, em làm theo lời anh dặn chưa? Đã mặc thọ y đỏ vào chưa?”
Tôi “vâng” một tiếng, kết nối điện thoại với tai nghe không dây.
tai nghe, giọng Hứa Thanh Phong trầm ổn và dịu dàng: “Tiểu Thi, em đừng sợ. Anh đã đặt vé rồi, ngày mai là anh nơi.”
Tôi hít sâu một hơi, chui vào gầm giường…
Đêm càng càng khuya, tôi không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, từ từ nhắm mắt, thiu thiu ngủ.
Đúng này, bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng “cộp, cộp, cộp”!
Toàn thân tôi chấn động, mồ hôi lạnh toát ra tắm.
Chắc chắn là con Dâm Dục rồi!
Tiếng động đó lảng vảng, quanh quẩn trước cửa phòng mẹ tôi một .
Một lát sau, nó tiến thẳng về phía phòng tôi.
Tiếng bước chân nặng, dồn dập.