Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Nha hoàn lại là người trong mẫu thân ta.

Xuân Đào làm điểm tâm rất ngon.

Xuân Mai làm việc nhanh nhẹn.

Có các nàng, ta ngày ngày ở trong không ngoài.

Mẫu thân sợ ta nghĩ quẩn, mang tranh chân dung các tử đến tuổi thành thân trong tới ta.

trải tranh lên bàn.

“Ý nhi, con không nhỏ , nên xem mắt nhà người ta rồi.”

Mẫu thân thở dài.

kia, ta vẫn luôn muốn con có gả vào nhà quyền quý.”

tiếc là không có duyên.”

Nhà quyền quý sao có để mắt tới những thương hộ thấp kém như chúng ta?

Ta cầm từng bức tranh lên xem.

Những nhà có xứng với thương hộ, phần là thương hộ.

là thương nhân trong , hoặc là từ sớm bắt đầu buôn bán kiếm tiền, tâm cơ hơn phụ thân ta.

Hoặc là hậu viện có mấy thông , thường xuyên lui tới chốn phong nguyệt.

Lật đi lật lại, vậy mà chẳng có ai vừa mắt.

Mẫu thân khuyên ta:

“Đừng kén , kén người ta sót lại đấy.”

Ta làm nũng ôm lấy mẫu thân.

“Nếu sót lại, con sẽ không gả , cứ ở bên mẫu thân cả đời!”

“Con đấy!” Mẫu thân khẽ chọc trán ta.

Xuân Hiểu gả vào hầu phủ, ngày tháng trôi không tốt.

Hầu nhân vô cùng coi thường Xuân Hiểu.

ta cảm nàng ta là một tỳ nữ không lên được bàn.

Chẳng dựa vào chút ân cứu mạng, sống chết bám lấy để gả vào hầu phủ.

Thật không biết xấu hổ.

Mỗi ngày ta đều đổi cách giày vò Xuân Hiểu.

mời giáo dưỡng ma ma tới, ngày ngày dạy Xuân Hiểu quy củ.

Dáng đi không đúng, một .

Dáng ăn không đúng, một .

Tư thế hành lễ không đúng, lại một .

Xuân Hiểu ấm ức, buổi tối ngủ thì ôm Bùi Chiêu than thở.

Bùi Chiêu lại ôm nàng ta, nhỏ giọng dỗ dành.

“Mẫu thân là vì muốn tốt nàng.”

Thật quy củ lễ nghi của Xuân Hiểu đều là học từ ta.

Ma ma mà mẫu thân mời tới dạy ta không hề thua kém ma ma trong cung.

Hầu nhân chẳng mượn cớ này để giày vò Xuân Hiểu mà thôi.

Kiếp , ta từng giày vò ta như thế.

Nhưng ta có tiền.

Trên đời này, có ai lại chê tiền đâu?

Những bộ trang sức quý giá lần lượt đưa tới hầu nhân.

Những rương thuốc bổ quý giá lần lượt đưa tới hầu nhân.

Không lâu sau, hầu nhân nhìn ta liền cười tươi gọi ta là Ý nhi.

Xuân Hiểu không có nhà mẹ đẻ, Lục gia xem như nhà mẹ đẻ của nàng ta.

Ba ngày sau, Xuân Hiểu hồi môn.

Bùi Chiêu không đi cùng.

Có lẽ là cảm mất .

Xe ngựa dừng cửa Lục gia, nha hoàn đỡ nàng ta xuống xe.

Nàng ta nhìn ta, đỏ mắt chạy về phía ta.

Chữ “tiểu” vừa thốt , của giáo dưỡng ma ma sắp quất xuống.

Ta đưa túm lấy.

Giáo dưỡng ma ma trừng mắt nhìn ta, rồi ngượng ngùng thu lại.

Xuân Hiểu kéo ta nói rất chuyện.

Nàng ta nói Bùi Chiêu đối xử với nàng ta khá tốt.

Nàng ta nói mẹ chồng có quá quy củ.

Nàng ta nói làm hầu nhân tuy tốt, nhưng khuôn phép quá .

Nàng ta kéo ta.

“Tiểu thư, có phải ta sai rồi không?”

Dù có sai hay không, rồi.

cắn răng đi tiếp.

6

Tháng bảy năm nay đặc biệt nóng.

trời gay gắt chiếu xuống đất, trong thành có không ít ăn mày nóng chết.

Mẫu thân ta lương thiện, dựng lều, miễn phí nấu trà mát bá tánh uống.

Ta rảnh rỗi không có việc gì, bèn theo mẫu thân đi phát trà mát.

đang nấu trà trong lều, ta nghe phía sau truyền đến tiếng xô đẩy cãi vã.

Xuân Mai chạy tới, giọng gấp gáp.

“Tiểu thư, phía đánh nhau rồi!”

Ta vội đi .

một nhân đầu tóc rối bù, mày lem luốc đang siết chặt một cái bát trong , bát trống không.

Môi nứt nẻ, chân không mang giày.

Chắc hẳn khát mấy ngày rồi.

Người cướp bát đứng bên cạnh, hung dữ trừng mắt nhìn .

“Được rồi được rồi, chẳng là một bát nước mát.”

“Múc thêm một bát là được.”

Xuân Mai múc lại một bát nước mát người kia.

Ta bưng một bát tên ăn mày nọ.

Tên ăn mày uống cạn một hơi, siết bát nhìn chằm chằm ta.

Ta càng nhìn càng người mắt quen thuộc.

Gương kia tuy đầy bùn đen, nhưng dần dần chồng lên hình ảnh ca nhi từng sống cạnh nhà ta ở Giang .

Không nào.

ca nhi năm nay tham gia thi Hương, giờ có lẽ vào chuẩn ôn thi rồi.

Sao có là người mắt?

Ngay ta dời mắt đi không nhìn .

nhân hé đôi môi khô khốc.

gọi ta một tiếng:

“Lục cô nương?”

rất kích động, cầm bát run rẩy.

“Thật sự là Lục cô nương sao?”

dùng gạt mái tóc rối bù .

“Ta là ca nhi đây! nàng ở Giang , ta sống cạnh nhà nàng, thường xuyên mang đồ sang nàng!”

Ta ngẩn , ngây ngốc nhìn người mắt.

ca nhi? Ngươi thật sự là ca nhi?”

“Sao ngươi lại biến thành thế này?”

Giọng ca nhi nghẹn lại.

“Ta… ta muốn nhanh chóng tới thành nên đi đường nhỏ.”

“Nào ngờ gặp thổ phỉ, tất cả đồ đạc đều cướp sạch. May mà bọn chúng giữ lại mạng ta.”

Ta đưa ca nhi về nhà.

Sau tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ y phục mới tinh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.