Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

Ta nhìn mức chân luống cuống.

“Ca ca…”

Ta dè dặt mở miệng.

“Đừng gọi ta là ca ca.”

Chàng ngắt lời ta, thanh âm khàn đặc.

“Ta không xứng.”

“Ta ngay muội muội của mình cũng không bảo vệ được, tính là ca ca gì chứ?”

Tim ta nhói như kim đâm.

“Không đâu, ca ca, huynh đừng nói .”

muội ta nói thế ?”

Chàng đột nhiên gầm lên như một con thú .

“Khen muội sao?”

“Khen muội vĩ đại vô tư, vì thiên hạ sinh mà hy sinh bản thân?”

“An Lạc, có muội cảm thấy mình làm rất ghê gớm không?”

Chàng từng bước từng bước ép sát tới.

Đôi đỏ đáng sợ.

“Muội có từng nghĩ tới phụ hoàng chưa?”

“Người gần sáu mươi tuổi rồi, vì chuyện của muội mà chỉ sau một đêm như già đi chục tuổi!”

“Muội có từng nghĩ tới ta chưa?”

“Ta thà chết ngoài chiến trường cũng không nhìn muội tới nơi quỷ quái !”

“Muội dùng sự hy sinh của mình để toàn thiên hạ.”

lại khiến những người thật lòng yêu muội tổn sâu !”

“Trong lòng muội, những người thật sự lòng vì muội… lại không quan trọng sao?”

men theo gương mặt ta lặng lẽ rơi xuống.

Ta liều mạng lắc đầu.

“Không … không …”

Ta chỉ là không các người vì ta mà mạo hiểm.

Ta chỉ là không phụ hoàng khó xử.

Ta chỉ là không huynh ra chiến trường.

những lời ấy, ta một câu cũng không nói nổi.

Trước những chất vấn đầy đớn của chàng, bất kỳ lời giải thích cũng đều trắng bệch vô lực.

Chàng nhìn dáng vẻ khóc không tiếng của ta, đớn trong càng sâu hơn.

Chàng ra, dường như lau cho ta.

vừa giơ được nửa chừng lại đột ngột thu về.

Cuối cùng, chàng tự giễu cười một tiếng.

rồi, ta quên mất.”

“Hiện giờ muội là hòa thân công chúa, là vương tương lai của man tộc.”

“Là công thần của Đại Tiêu.”

“Ta làm ca ca, đáng lẽ chúc mừng muội mới đúng.”

Nói xong, chàng xoay người rời đi.

Không quay đầu nhìn ta thêm lần .

Ta , chàng đã hoàn toàn thất vọng về ta rồi.

Kể từ ngày ấy, mùa đông trong hoàng thật sự đã tới.

Hoàng đế phụ hoàng không còn triệu kiến ta .

nhốt mình trong ngự thư phòng, ngày đêm phê duyệt tấu chương để khiến bản thân tê liệt.

ta , mỗi ngày đều sai người tới hỏi tình hình của ta.

Hỏi hôm nay ta ăn gì, mặc có đủ ấm không.

Của hồi môn của ta cũng như chảy ùn ùn được vào điện.

Từng rương từng rương kỳ trân dị bảo, lăng la gấm vóc.

Nhiều mức gần như chất đầy điện.

là chuyện duy có thể làm cho ta.

Dùng của hồi môn hĩnh để nói cho ta rằng, ta vẫn là nữ nhi yêu .

Tiêu Cảnh Hành cũng không tới gặp ta .

Ta nghe nói chàng chủ động xin đi thao luyện quân đội sắp xuất chinh.

Chàng đem toàn bộ thời gian và tinh lực dồn vào quân doanh.

Dùng việc huấn luyện điên cuồng để phát tiết đớn cùng phẫn nộ trong lòng.

Bệnh của Thái tổ mẫu càng thêm nghiêm trọng.

nắm ta, già nua chảy dài.

“Ngoan hài tử, là tổ mẫu vô dụng, không bảo vệ được con.”

Ta cười an ủi , nói đất man tộc thật ra cũng không đáng sợ như .

đâu phong cảnh ở rất đẹp.

ta cũng , ta đang lừa .

Cũng đang lừa mình.

Ta bắt đầu học ngôn ngữ và lễ nghi của man tộc.

Bắt đầu tìm hiểu về nam nhân sắp trở phu quân của mình.

Nghe nói hắn tên Hách Liên Bột, là đệ đệ của đời Thiền Vu trước.

Dựa vào biến đẫm máu mới giành được vương vị.

Con người tàn bạo, khát máu tính.

Đã có ba vị vương chết trong hắn.

Ta cầm tư liệu trong , chỉ cảm thấy người lạnh buốt.

là tương lai của ta.

là phu quân của ta.

Ngày xuất giá được định sau một tháng .

Thời gian từng ngày từng ngày tiến gần.

Trái tim ta cũng từng chút từng chút chìm xuống vực sâu.

12 

Ngày khởi hành.

Là một ngày âm u.

Bầu trời phủ kín mây xám, như thể bất cứ lúc cũng có thể bật khóc.

kinh chìm trong một loại trầm mặc đè nén.

Ta mặc giá y đỏ thẫm.

là bộ y phục lộng lẫy , cũng nặng nề trong đời ta từng mặc.

Phượng quan hà bí, châu ngọc đầy người.

Mỗi thứ đều nặng mức khiến ta không thở nổi.

Ta bước ra khỏi môn, ngồi lên cỗ ngựa xa hoa đã được đặc biệt chế tạo cho mình.

Đoàn thân kéo dài mấy dặm.

Cờ xí tung bay, giáp trụ sáng lạnh.

Người không nhìn vào, có lẽ sẽ tưởng đây là một đại hỷ sự vinh quang nhường .

Hoàng đế phụ hoàng không tới tiễn ta.

cuối cùng vẫn không thể đối diện với cảnh ly biệt này.

Chỉ có Thái tổ mẫu được người dìu đỡ, đứng trước cổng Từ Ninh từ xa nhìn ta.

Qua khe cửa sổ ngựa, ta nhìn thấy gương mặt già nua đầy của .

Ta không dám nhìn thêm , nhẫn tâm buông rèm xuống.

Ta sợ chỉ cần nhìn thêm một lần, mình sẽ mất hết dũng khí rời đi.

Đoàn chậm rãi rời khỏi hoàng .

Hai bên ngự đạo dài tít tắp đứng kín bá tánh tới tiễn .

Bọn họ không reo hò, cũng không hô vang.

Chỉ lặng lẽ dùng ánh phức tạp mà xót nhìn cỗ ngựa của ta.

Ta nghe thấy trong đám đông có tiếng khóc nghẹn cố sức đè nén.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.