Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

Ngự Hoa Viên trống không, gió sớm thổi , cuốn lá rụng xoay tròn rồi chậm rãi đáp xuống

Trái tim treo lơ lửng cuối cùng dần bình ổn

Chỉ không hiểu vì sao, một cảm giác trống rỗng khó tả lại dâng trong lòng

Ta lê thể mệt mỏi trở tẩm điện

Nhớ lại vẻ mặt Tiêu Tòng Diễn lúc nãy, rõ ràng hắn không hề có ký ức nào

đến đây, ta mới thở phào nhẹ nhõm

Rõ ràng rất buồn ngủ, nhưng ta lại không sao chợp mắt được

Dòng suy không ngừng trôi năm tháng trước kia

đích nữ gia, ta từng theo mẫu vào cung dự yến

Yến tiệc nhạt nhẽo vô vị, ta không thể ngồi yên, liền lấy cớ thay y phục rồi rời khỏi

Ta lang thang trong cung, chẳng lúc nào đã đến một nơi vắng vẻ

xa, ta nhìn thấy một thiếu niên đứng quay lưng lại

Nghe thấy tiếng động, hắn quay

Dải lụa đen bay phất phới trong gió, mày mắt thanh tú, dung mạo sạch như ngọc

Ta ngây người đứng đó, không thể rời mắt

Trong khoảnh khắc ấy, vạn vật xung quanh dường như đều lặng đi

Chỉ còn tiếng tim ta, đập dồn dập không ngừng

ánh mắt đó, ta đã đem lòng yêu hắn

Sau này, ta nhiều lần vào cung

vài lần trò chuyện, mới hắn Cửu hoàng t.ử Tiêu Tòng Diễn – một người không được coi trọng trong hoàng cung

Ta chẳng để tâm đến điều đó

Chỉ lén nhét đầy một áo ngọt, đưa cho hắn

“Này, đây táo nhục ngon nhất Tương Vân Trai ngoài cung, ngươi thử xem, trong cung ngon hơn hay cái này ngon hơn?”

Có lẽ hắn không ngờ một tiểu thư khuê các như ta lại mang theo ngọt bên người

Hắn sững ra một lúc lâu, rồi mới đưa nhận lấy, c.ắ.n một miếng

“…Ngon”

Ta hào hứng nói tiếp

“Còn có cái này nữa, đậu xanh!”

Tiêu Tòng Diễn ăn liền mấy miếng, bỗng bị nghẹn, ho sặc sụa

“Khụ… khụ khụ—!”

Ta giật mình, vội vàng vỗ lưng cho hắn

Khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt bị kéo gần

Theo phản xạ, hắn quay lại, môi vô tình chạm mũi ta

Cả hai cùng sững sờ, mặt ta nóng bừng

Ta lùi lại một bước, lắp bắp hỏi

“Đã… đỡ hơn ?”

Hàng mi thiếu niên khẽ run, hắn quay mặt đi, vành tai đỏ bừng, khẽ “ừ” một tiếng

Bóng cây lay động, hai trái tim âm thầm rung động

Nhưng cảnh đẹp chẳng kéo dài được bao lâu

Năm đó, dịch bệnh hoành hành trong thành, ta không may mắc , tính mạng treo lơ lửng

Tiêu Tòng Diễn lén đưa Thái y đến chữa trị cho ta

Khi còn thiếu một vị t.h.u.ố.c, hắn đã thức trắng đến Lĩnh Thành tìm t.h.u.ố.c mang

Sợ chậm trễ nguy hiểm đến tính mạng ta, hắn đi ngày

Trên đường trở lại không may ngã ngựa, gãy chân

Khi tỉnh lại, được toàn bộ sự việc, ta xót xa cảm động

Khoảnh khắc ấy, ta đã , đời này nhất định gả cho hắn

Nhưng đời người vốn chẳng như ý

Ngày ta mình vào cung, Tiêu Tòng Diễn đứng trong hoa sảnh phủ

Ánh mắt hắn tràn đầy lo lắng, giọng nói run run

“Nàng thật sự muốn vào cung sao?”

Ta lạnh nhạt gật

. Thời hạn tuyển tú đã đến. Ta xuất giá, đương nhiên vào cung”

ta trung thành cả đời, nghe tin Thái hậu mở lại tuyển tú để xung hỷ cho đang bệnh nặng

Dù không nỡ, ông vẫn dâng tên ta

Ông rưng rưng nước mắt nói

gia có được ngày hôm nay đều nhờ ân sủng . Nay lâm bệnh, người khác đều tránh né, con gái gia không thể vong ân bội nghĩa”

Ông kiên quyết không đổi ý

Ta phản kháng, bị đ.á.n.h, bị phạt quỳ đường, nhưng vẫn không lay chuyển được

Mẫu khóc đến kiệt quệ

giận dữ, nói gia môn bất hạnh

Ông run rẩy chỉ vào ta và mẫu , thở dài

“Nếu đã như vậy, ta theo mà đi!”

Người từng yêu thương ta như sinh mệnh, nay lại lấy cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p

Ta không còn lựa chọn nào khác, đành nhẫn tâm nói với Tiêu Tòng Diễn

vào cung ta đã có thể được phong phi vị. Sau này chắc không thể làm Hoàng hậu, làm Thái hậu. Vinh hoa phú quý như vậy, trên đời có nữ t.ử nào lại không muốn?”

Ta tưởng lời đó khiến hắn bỏ

Không ngờ, khóe mắt thiếu niên dần đỏ , nhưng hắn không phất bỏ đi

Chỉ lặng lẽ nhìn ta, thấp giọng nói

thứ đó, ta có thể cho nàng. Chỉ cần nàng chờ ta thêm một chút…”

“Ngươi nhận rõ phận mình”

Ta c.ắ.n răng nói lời tổn thương

“Ngươi chỉ một hoàng t.ử không được sủng ái, sau này nhiều nhất chỉ được phong Vương rời kinh. Làm sao có thể cho ta thứ đó?”

Sắc mặt hắn lập tức cứng đờ

“Nàng thật sự vậy sao?”

Ta gật , lạnh lùng nói

“Cửu Điện , mời ngài hồi phủ”

Đợi hắn rời đi, ta quay người, nước mắt cuối cùng rơi xuống

Hồi ức cuộn trào, ta khẽ thở dài

Cuối cùng, vẫn ta phụ

Giờ Tân Đế đăng cơ, triều cục bất ổn, vô số chính sự cần Tiêu Tòng Diễn xử

Ta cứ chỉ nhầm nơi này với hậu cung, sau này không quay lại

Nhưng không ngờ, giữa khuya, ta lại nghe tiếng cửa mở

Mở mắt ra, bóng dáng cao gầy nam nhân đã đứng nơi cửa tẩm điện

Ánh trăng chiếu xuống, kéo dài cái bóng cô độc

Ta trợn tròn mắt

Sao lại vào được đây?

Tiêu Tòng Diễn từng bước tiến lại gần

Thấy hắn áp sát, ta dứt khoát xuống giường, quay bỏ

Nhưng kịp được mấy bước, ta đã bị hắn bắt lại

Vòng siết c.h.ặ.t ngang eo, ép ta vào bàn trang điểm

Dây thắt lưng bị cởi ra

Một hắn luồn vào váy ta, nơi đi đều dâng cảm giác tê dại, nóng bỏng

“Cửu lang!” Ta hoảng loạn kêu

gọi xong, ta mới sực tỉnh

Với trạng thái hiện tại, hắn sao có thể đáp lại ta?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.