Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

tôi kéo nhau đồn cảnh sát tố cáo đối phương.

Cảnh sát ai lừa ai?

Tôi anh ta nghèo lừa gạt tình cảm của tôi, anh ta tôi trêu đùa chân tình của anh ta.

Anh cảnh sát nhìn chằm chằm vào bảng sao kê ngân hàng của đứa một hồi lâu.

quay sang tôi: “Số dư có ba vạn tám mà cô tự thấy hả?”

“Ơ! sao ạ?”

anh ta: “Số dư 800 mà cậu thấy nghèo á?”

Anh ta dõng dạc không kém: “Vâng… sao ạ?”

Anh cảnh sát cười vỗ đùi bôm bốp, quay sang nói với đồng nghiệp: “Ha ha ha, buồn cười c.h.ế.t mất, đứa có định nghĩa về nghèo độc lạ đấy.”

đứa tôi đỏ tía tai, mắt to trừng mắt nhỏ.

Anh ta comple giày da, đồng hồ đắt tiền, thắt lưng hàng hiệu, trông đi họp đại hội cổ đông.

Tôi áo khoác da tối màu, quần tây, giày thể thao, trông đi đòi nợ thuê.

Cảnh sát tôi tự thương lượng hòa giải.

Anh ta lạnh : “Thương lượng cái ? Cô ta lừa tôi là có tiền, tôi tưởng ít nhất phải môn đăng hộ đối, ai ngờ cô ta đạp cái xe đạp công cộng gặp .”

Lửa giận trong tôi bốc ngùn ngụt: “Anh mũi mà nói à? Anh nhà anh nghèo, để giữ thể diện cho anh, son tôi chẳng buồn tô! Kết quả sao? Anh lái Rolls-Royce!”

Anh ta cãi cùn: “Chính cô đã cho tôi hy vọng, giờ thành , cô phải chịu trách nhiệm chính!”

“Ôi giồi ôi, anh nghèo, giờ lóa mắt kia, có khi anh phải bồi thường thiệt hại tinh thần cho tôi đấy!”

Anh cảnh sát vội vàng kéo cái logic của tôi về quỹ đạo bình thường.

“Tại sao cậu nghèo?”

Anh ta không phục: “Tôi nghèo mà!”

tôi và cảnh sát cùng lườm anh ta một cái cháy .

Anh ta lúc mới thu liễm : “Bố tôi tài sản không lộ ngoài, sợ người ta dòm ngó.”

Cảnh sát tôi: “Tại sao cô ?”

Tôi hùng hồn: “Tôi có tiền mà!”

Tất bọn họ đồng thanh lườm tôi một cái.

, tôi sợ người ta khinh tôi nghèo…”

Không gian rơi vào im lặng.

Anh cảnh sát lững lờ buông một câu: “Hiểu , đứa đều sợ người kia mưu cầu đó ở , cuối cùng mưu cầu đúng một cái hư vô.”

Anh cảnh sát bên cạnh lầm bầm: “Chả trách mà yêu nhau qua mạng , cái mạch não đúng là trời sinh một cặp.”

tôi buộc phải hòa giải.

Lúc rời đi, đều ôm cục tức to đùng.

là chia tay tại chỗ luôn.

Về nhà, tôi mạng tra thông tin về anh ta.

Cố Trì Thanh: Nhị thiếu gia nhà họ Cố, phú nhị đại, CEO công ty công nghệ nọ, kèm theo một loạt thành tích sáng ch.ói, dòng cuối cùng ghi: “Độc thân, chưa kết hôn”.

Cơn giận và sự tủi thân bùng nổ trong tích tắc.

Trong cơn nóng nảy, tôi chặn sạch mọi liên lạc của anh ta.

Chặn xong, tôi nằm vật giường khóc nấc , càng nghĩ càng tức.

Có 800 mà đi nghèo, làm tôi lòng dạ thương hại anh ta suốt ba tháng trời.

Bình thường tôi chẳng dám đặt suất cơm hộp nào quá 20 tệ.

Vì anh ta, lần đầu tiên tôi bấm bụng đặt suất 21 tệ, đặc biệt ghi chú: “Không lấy rau thơm, lấy nhiều yêu thương.”

Chủ quán nửa đêm gọi điện tôi “yêu thương” là loại rau .

mà anh ta chưa bao giờ ăn món cơm gia đình nào ngon .

Tôi cứ ngỡ anh ta nghèo mức chỉ ăn mì tôm, hóa với người ta đúng là món đó cực kỳ “bình dân”.

Cái hạng nhà anh ta, chắc là lần đầu ăn món trứng xào cà chua chứ !

Suy nghĩ hồi lâu, tôi quyết định coi anh ta một vị khách qua đường trong đời.

nhưng cứ đêm, trong đầu tôi tự động vang : Bạn trai 800 , bạn trai 800 đấy nhé…

Tôi phát điên mất thôi.

Trọng tâm không phải là bạn trai, mà là 800 kìa!

Trời ơi, tại sao người không có thêm tôi một suất chứ?!

Tôi quyết định dùng công việc để gây mê bản thân.

Ba tháng sau, tôi thành công thăng chức làm Trưởng nhóm dự án.

Không phải công ty điên , không phải tôi có năng lực xuất .

Mà là bộ phận của tôi có tổng cộng ba người, người kia chạy mất dép , chỉ mỗi tôi.

Việc chất cao núi, sếp khúm núm nịnh nọt mời tôi vào văn phòng: “Tiểu Hứa à, tôi nhìn một cái là biết cô chính là thiên tài ngàn năm có một…”

là chức thăng, nhưng lương không.

Cuộc họp giao ban thứ , Giám đốc vỗ bàn công bố tin vui: “Dự án bị đình trệ nửa năm của công ty ta cuối cùng có tiến triển . Lần nhất định phải thể hiện thực lực, nhất quyết phải giành dự án lớn !”

công ty hò reo vạn tuế, chỉ có tôi vẫn đang đắm chìm trong con số 800 không dứt .

“Tiểu Hứa .”

Giám đốc nhìn tôi: “Dự án trước đây cô phụ trách có vài điểm tương đồng với lần , chiều nay đi họp với tôi, ngồi cạnh ghi chép biên bản nhé.”

“Vâng, ạ.” Tôi thất thần đáp lời.

Cho tận khi ngồi vào trong văn phòng, nhìn trân trân vào người đàn ông comple giày da trước , tôi mới bàng hoàng tỉnh tạ.

Người đàn ông … đẹp trai quá, đúng gu của tôi luôn.

Khoan đã… Á á á á á!

Trong đầu tôi có một vạn con vịt đồng thanh gào thét.

Đây chẳng phải là anh người yêu cũ 800 vừa mới chia tay của tôi sao?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.