Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Ông Vương.”

Tôi tiến lại gần, hạ thấp giọng: “Vợ ông là Phó chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ thành phố nhỉ? Chắc ông cũng không muốn bà nhà biết mối quan hệ đặc biệt giữa ông hai người đàn ông đó phải không?”

Tràng hạt trên tay Vương Hải Đông đứt phựt.

Ông ta nghiến răng trợn mắt tôi, ánh mắt như muốn phun ra lửa.

Cuối cùng, ông ta rũ rượi ngồi xuống ghế, giọng khàn đặc: “Tôi đã cho bố con nhiêu tiền, kết quả giờ bị hai người đàn bà các người đến tống tiền… Nói đi, nhiêu?”

“Tùy ông thôi.”

Tôi mỉm cười đẩy số tài khoản thẻ của mình qua: “Nhận được tiền, tôi sẽ xóa sạch ảnh chụp hồ sơ, coi như chuyện chưa từng xảy ra.”

giờ chiều hôm đó, mươi triệu tệ ting ting tài khoản.

Gộp cả số tiền đòi được trước đó, tổng cộng là một trăm tám mươi triệu tệ.

Tôi bĩu môi: “Lợi nhuận ròng của tập đoàn Trần mỗi là hai trăm triệu, hai bố con trò trời mà vung ra có hơn một trăm triệu ngoài, keo kiệt thật.”

Mẹ chồng phì cười: “Con nói đúng. Hai thằng khốn đó, đến chuyện xấu mà cũng bủn xỉn.”

13.

Sau khi thu hồi xong tiền bạc, chúng tôi thuê một chiếc xe RV sang trọng, chất lên xe bắt đầu chuyến du lịch tự lái.

Chúng tôi dự định vừa đi du lịch vừa bán , đợi bán hết thì chúng tôi cũng đã đi chơi khắp cả .

Chúng tôi đến Tây Tạng, ngắm bình minh trên cung điện Potala.

Đi Tân Cương, cưỡi ngựa hồ Kanas, ăn cừu nướng nguyên con.

Tới Đôn Hoàng xem hang đá Mạc Cao, tới Trương Dịch ngắm núi Đan Hà bảy , đi…

Đến mỗi một nơi, chúng tôi lại vui vẻ chụp ảnh, đăng vòng bạn bè, trò chuyện với các bà các cô người địa phương.

Mất trọn mười một tháng, chúng tôi cuối cùng cũng bán sạch hai mươi chín rương , ẵm trong tay khối tiền khổng lồ gần một tỷ sáu trăm triệu tệ rồi quay về Hải Thành.

Trở về, tôi luôn suy nghĩ tìm lý do để đưa mẹ chồng rời khỏi thành phố .

Cho đến một , mẹ chồng bỗng nhiên ho hen thở dốc không ngừng, tôi vội đưa bà đến bệnh viện kiểm tra thì phát hiện bà bị bệnh phổi.

Bác sĩ lật xem tờ giấy kết quả, đưa ra lời khuyên: “Chất lượng không khí ở Hải Thành hai người cũng biết rồi đấy, mùa đông sương mù dày đặc, rất không tốt cho tình trạng của bác. Nếu có điều kiện, khuyên hai người nên chuyển đến thành phố có không khí tốt hơn để tịnh dưỡng dài.”

Mẹ chồng nghe bác sĩ nói xong, im lặng một , rồi ngẩng đầu tôi: “Vãn Vãn, con bảo đi bây giờ?”

“Mẹ, mẹ có muốn sang Úc không? đó không khí trong lành, khí hậu cũng dễ chịu, rất thích hợp để dưỡng phổi.”

Giọng mẹ chồng có chút dè dặt: “ đó người ta toàn nói tiếng xì xồ xì xồ, mẹ chả hiểu câu , sang đó thành người câm mất?”

Tôi cười: “Chẳng phải có con đây sao? Với lại, có phải đi rồi không về nữa . Đợi mẹ dưỡng bệnh cho khỏe, mẹ con mình thích bay về chả được.”

Bà do dự một , cuối cùng gật đầu: “Đi! Cứ nuôi cho cái thân già khỏe mạnh đã, nhân tiện xem thử trăng ở ngoài có tròn thật không!”

Hai mẹ con nhau mỉm cười.

Thực ra tôi mẹ chồng ngoài nhau ra, từ đã chẳng còn vướng bận nữa.

Không còn người thân trên đời, thì có cái rễ mà không dứt bỏ được, hai người đi đến , nơi đó là nhà.

14.

Chúng tôi một căn biệt hướng biển có sân vườn cực rộng ở Bờ Biển .

Sáng mở cửa là thấy sóng vỗ bờ cát, tối đến có thể ngồi ngoài ban ngắm sao.

Trong vườn trồng đầy các loại hoa cỏ bản địa của Úc, còn có một hồ bơi cỡ vừa.

Chúng tôi thuê một đầu bếp người Trung Quốc, quê ở Quảng Đông, nấu ăn cực ngon, mẹ chồng đặc biệt thích các món canh ông ấy hầm, khen còn ngon hơn cả canh bà tự hầm mấy chục nay.

tháng trôi qua thật thảnh thơi, dễ chịu.

Mẹ chồng đăng ký một lớp khiêu vũ giao tiếp cơ bản ở cộng đồng, kết quả đi được hai hôm thì về kêu chán phèo, chẳng bằng múa quảng trường.

Tôi cho bà cái loa thùng to bự, bảo bà ra viên mà nhảy.

Ai ngờ , vừa múa đã không dứt ra được, mẹ chồng tôi nổi rần rần!

Một tuần sau, ở khoảng đất trống trong viên đó đã tụ tập mười mấy người, đủ các da tóc, động tác đều tăm tắp, cảnh tượng hoành tráng vô cùng.

Tờ báo cộng đồng địa phương còn đến phỏng vấn, chụp ảnh đưa lên trang ba với tiêu đề: “Múa quảng trường Trung Quốc chinh phục Bờ Biển ”.

Mẹ chồng trở thành bà lão nổi tiếng ở địa phương, nhiêu ông chú Tây, ông chú gốc Hoa xúm khen bà quyến rũ.

Mỗi lần múa xong về nhà, mẹ chồng lại khoe khoang với tôi, thậm chí còn giới thiệu mấy chàng đẹp trai cho tôi, muốn tôi yên bề gia thất.

Nhưng tạm thời tôi chưa có tâm trí mà nghĩ đến chuyện đó, cuộc trả thù của tôi vẫn chưa kết thúc, sao tôi có thể an tâm sống tiếp cho được.

15.

Tôi vẫn luôn nghe ngóng động tĩnh trong .

Căn biệt tôi cho người quen thuê ký túc xá nhân viên, không lấy tiền thuê nhà, chỉ hy vọng cậu ta giúp tôi nghe ngóng truyền tin.

Hôm nay, cuối cùng cậu ta cũng nhắn tin đến:

[Hai người đó, về rồi.]

16.

*

Trần Tuấn Trần Quốc bấm bụng canh vé máy bay từ ngoài về.

Thế nhưng đặt vé phát hiện thông tin thân phận của bọn đã bị hủy bỏ từ , không thể được vé.

Hai bố con hết cách, đành phải bỏ ra một khoản tiền lớn, bắt một chuyến tàu chở hàng nhập lậu về .

Sóng gió trên biển lớn kinh khủng.

Trần Tuấn bò ra mạn tàu nôn thốc nôn tháo ba ba đêm, dịch mật cũng sắp nôn ra hết.

Trần Quốc chui rúc trong container, miệng không ngừng chửi rủa: “Hai con khốn nạn! Đợi ông về đến nơi… Đợi ông về đến nơi…”

Mãi lết được xuống tàu, hai người vẫy một chiếc taxi ở bến cảng, hùng hổ lao về biệt .

Nhưng khi chiếc taxi dừng lại trước tòa nhà quen thuộc đó, cả hai cùng hóa đá.

Căn biệt ba tầng độc lập từng tráng lệ uy nghi, nay đã bị cải tạo đến mức không nhận ra.

Trong vườn chăng đầy dây phơi quần áo, phơi la liệt chăn màn, quần áo đủ sắc, các cửa phía ngoài còn lắp thêm những song sắt chống trộm thô kệch.

Mắt Trần Tuấn suýt thì lồi ra.

“Chuyện… chuyện là sao?!”

Hắn lao xuống xe, điên cuồng bấm chuông cửa.

Bấm mãi một , một cậu thanh niên mặc đồng phục lao động xanh lững thững bước ra, cách lớp cổng sắt cảnh giác bọn : “Các tìm ai? Ở đây không cho người ngoài .”

“Đây là nhà tao!”

Trần Tuấn kích động chỉ mặt mình: “Tao là Trần Tuấn của tập đoàn Trần! Đây là bố tao Trần Quốc! Cái nhà là của bọn tao! Mày là cái thá ?!”

Cậu thanh niên sững lại một chút, rồi cười phá lên.

Cậu ta cười mãi một dừng lại, dùng ánh mắt như kẻ ngốc Trần Tuấn:

“Người em, đang nằm mơ giữa ban à? Căn nhà ba trước sếp tôi đã lại ký túc xá cho nhân viên rồi. Còn cái mà Trần Tuấn với Trần Quốc, tôi còn chưa nghe tên giờ!”

“Không thể !”

Trần Quốc xông lên, mặt đỏ gay: “Đây là nhà của chúng tôi! Của chúng tôi! Chúng tôi có đỏ!”

đỏ?”

Cậu thanh niên cười khẩy: “Vậy lấy ra tôi xem.”

Trần Quốc cứng họng.

đỏ dĩ nhiên không nằm trong tay ông ta, mà ở trong két sắt trên lầu.

“Tránh ra!”

Trần Tuấn không nhịn được nữa, đẩy mạnh cậu thanh niên ra, xông biệt .

Cảnh tượng trong biệt khiến hắn hoàn toàn chết lặng.

Phòng khách vốn dĩ rộng rãi sáng sủa nay chất đầy quần áo bẩn đồ đạc linh tinh, còn phảng phất một mùi kỳ quái trộn lẫn giữa mùi dầu mỡ mùi hôi chân.

Mấy nhân mặc áo ba lỗ quần đùi đang ngồi xổm ăn mì tôm, thấy Trần Tuấn xông , đều ngẩng đầu tò mò đánh giá hắn.

“Cái… cái…”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.