Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Chương 7

“Tám đó, tuổi đẹp nhất của một cô gái, đều phí hoài trên người như anh.”

“Ghê tởm , tìm mẫu miễn phí đến phát điên rồi à.”

Tôi lướt vài bình luận, hơi thở nghẹn trong cuối cùng cũng thả lỏng được một chút.

Mặc điện đến, tôi cúp máy.

Anh ta lại .

Liên tục sáu cuộc.

Cuối cùng gửi đến một tin nhắn dài.

“Giang Vãn, anh có tình cảm với em, nếu không sẽ không ở bên em lâu như . Anh biết anh đã em tổn thương rất sâu, lỗi. Mấy nay anh đã xử lý xong chuyện căn nhà rồi, em cho anh một cơ hội, anh bù đắp cho em.”

Có tình cảm.

Tám rồi, anh ta có tình cảm.

Tôi úp điện thoại xuống bàn, rót cho mẹ một ly nước ấm.

“Ai ?” Bà hỏi.

“Tin nhắn rác thôi.”

Bà nhìn tôi một cái, không hỏi thêm.

Sau khi mẹ tôi biết chuyện tôi , tâm trạng bà tốt hơn rất nhiều.

Ăn ngon ngủ ngon, bác sĩ bà hồi phục nhanh hơn dự kiến.

Tôi biết bà đang gắng gượng vì tôi.

Bà không trở thành gánh nặng của tôi, nên liều tốt .

Tôi cũng đang gắng gượng vì bà.

Tôi không bà lo lắng, nên liều giả vờ không sao.

Hai mẹ con đều đang diễn.

Nhưng bây giờ, tôi sự đã không còn đau nữa.

Mặc chưa từ bỏ.

Vài sau, anh ta dưới lầu công ty tôi.

Tan bước ra, tôi lập tức nhìn anh ta.

Anh ta mặc áo sơ mi xanh đậm, tay ôm một bó hoa hồng đỏ, tóc chải bóng loáng.

Dáng vẻ ấy không giống người đến cầu bạn gái cũ tha , mà giống một chàng trai mới yêu.

Tôi giả vờ không , đi thẳng về phía trước.

Anh ta đuổi theo, vội vàng :

“Giang Vãn, em một chút, anh có lời với em.”

Anh ta chặn tôi lại.

Tôi nhìn anh ta, trong mắt không chút gợn sóng.

“Chuyện ?”

Bó hoa hồng trong tay anh ta giơ một nửa, đưa cũng không được, thu lại cũng không xong.

“Anh biết em còn giận. Hôm nay anh đặc biệt đến lỗi em.”

Tôi mặt không cảm xúc:

“Tôi không giận nữa. là không nhìn anh.”

Anh ta ngẩn ra mấy giây, môi động đậy:

“Giang Vãn, lỗi em, anh sự biết sai rồi.”

Tôi gật :

“Nghe rồi. Đi được chưa?”

Anh ta chưa từng tôi như , cả người cứng đờ tại chỗ.

“Rốt cuộc anh phải thế nào em mới chịu tha cho anh?”

“Dù anh có , tôi cũng sẽ không tha cho anh.”

Tôi tăng tốc bước về phía trước.

Anh ta không đuổi theo.

Nhưng ánh mắt ấy đóng chặt trên lưng tôi.

Tối ăn cơm xong, mẹ kéo tôi ra ban công.

Mặc đứng dưới lầu, trong tay ôm bó hoa hồng ấy.

“Từ lúc con về, nó đã đứng đó rồi. Bây giờ mới biết níu kéo.”

“Không cần ý anh ta. Mẹ đi ngủ sớm đi.”

Bà xoay người định đi, lại quay hỏi một câu:

“Con sự không mềm chút nào à?”

Tôi lắc .

Mềm cái ?

Nghĩ đến cái tát anh ta giáng vào mặt tôi.

Nghĩ đến việc anh ta hết lần này đến lần khác vệ Mộng Dao.

Nghĩ đến những lời anh ta ở quán nướng.

Nghĩ đến từng câu “ đã”.

là mềm , sớm đã chờ đến biến mất rồi.

Phía cảnh sát cũng đã điều tra rõ.

Vụ bạo lực lần trước là do Mộng Dao chuyên tìm người quay video, tìm người đăng .

Hôm đó trùng hợp có người quay như , đoạn video lại giữ lại cảnh tôi đẩy cô ta.

Tội phỉ báng.

Tội cố ý gây thương tích.

Mộng Dao đã tạm giam.

Cảnh sát mai tôi qua một chuyến.

Chương 8

Tôi đi đến bên cửa sổ.

Dưới lầu, trên ghế dài còn một người đang ngồi.

Cánh hoa hồng rơi đầy đất, anh ta cũng không nhặt.

Khi Mộng Dao tìm người quay video, đăng , anh ta có biết không?

Nếu anh ta biết, thì anh ta giả câm.

Nếu anh ta không biết, anh ta quen Mộng Dao hơn hai mươi , đến cô ta là loại người cũng không nhìn ra.

Dù là khả năng nào, cũng đều khiến người ta buồn nôn.

hôm sau, tôi từ đồn cảnh sát đi ra thì gặp ngay Mặc.

Giọng anh ta khàn đến không ra hình dạng:

“Anh quân đội cho giải ngũ rồi.”

Tôi nhìn anh ta:

“Liên quan đến tôi?”

Mắt anh ta đỏ ngầu:

“Anh và Mộng Dao đều gặp báo ứng rồi, em không bỏ xuống được sao? Giang Vãn, cần em đồng ý, chúng ta đổi một nơi khác bắt lại. Tám này, anh sự… dần dần thích em rồi. Trong nhà đâu đâu cũng là bóng dáng của em, anh——”

“Anh là mất mẫu miễn phí nên không quen thôi.” Tôi cắt ngang anh ta. “Khi anh tát tôi, khi anh bắt tôi , khi anh nhìn tôi người ta đào bới đời tư, khi mẹ tôi nằm trong ICU—— lương tâm anh ở đâu? Mặc, tránh xa tôi ra.”

Anh ta cúi đứng rất lâu, cuối cùng nghẹn ra một câu:

“Không… đừng.”

Tôi lười ý thêm, một chiếc taxi rời đi.

Điện thoại rung một cái.

Là tin nhắn của anh ta.

Tôi không trả lời.

Trực tiếp xóa.

Trong lịch sử trò chuyện, hai chữ “ đã” xuất hiện hơn ba trăm lần.

Tôi không nữa.

Nửa tháng sau, tôi điều chuyển đến chi nhánh ở Hải Thành.

Mẹ tôi ủng hộ tôi, sẽ đi cùng tôi.

rời đi, không biết Mặc nghe tin từ đâu, chạy đến sân bay chặn tôi.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.