Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Nhìn thấy bình luận của mọi người, đôi mắt anh ấy chợt sáng , cả người ho sù sụ.

Toàn thân run lẩy bẩy, ngón run đến mức không hình thù gì, gõ chữ không xong.

Bây giờ tôi đột nhiên nghĩ.

Mọi người có chuyện tình của chúng tôi không đã sao?

Tôi chỉ muốn về nhà ôm Thẩm Ngôn.

Hứa Văn bên cạnh tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Còn tôi không hề .

Thẩm Ngôn đã xem đại khái diễn biến sự việc.

Rất nhanh, anh lại đăng một bài viết nữa, còn tag cả tôi:

[Không có thanh mai trúc mã, không có người khác, chỉ có em Ôn Tích.]

Điều này chẳng khác công khai tình .

Nhưng Thẩm Ngôn không để sự việc lan rộng thêm đã chủ động đăng một bài viết dài giải thích tại sao yêu nhau không công khai.

Giải thích suy nghĩ và những khúc mắc tình của chúng tôi.

Cuối cùng anh ấy :

[Tôi công khai không phải để mọi người chú ý đến tình của chúng tôi, không muốn cư dân mạng và fan của tôi công kích Tích Tích. Nếu mọi người có bất kỳ lời oán trách bất mãn , cứ trút hết tôi, xin một bộ phận người trong phần bình luận đừng làm liên lụy đến Tích Tích.]

Mọi người tưởng anh ấy chỉ đang xây dựng hình tượng.

Nhưng không lâu , những cư dân mạng chửi bới tôi đều nhận được thư của luật sư.

Còn những người thoát fan quay lại chửi bới Thẩm Ngôn.

Dù họ có chửi khó nghe đến mấy, anh ấy không xóa bình luận, càng không có biện pháp gì.

Chúng tôi tiếp tục trò chơi.

Đạo diễn giao thêm một vài nhiệm vụ khác.

Chúng tôi nhanh chóng hoàn thành.

Chương trình này cần quay liên tục nên khi ghi hình xong, các đều phải về sạn do nhà sản xuất chuẩn bị để nghỉ ngơi.

Kết thúc ghi hình.

Tôi vội vàng lấy định nhắn tin cho Thẩm Ngôn.

Gửi tin nhắn chat, gọi , gọi video, lại nhắn tin SMS và gọi .

Nhưng không có bất kỳ hồi âm .

Tôi nhìn chằm chằm vào một lâu.

lắm.

Chơi trò mất tích với tôi hả?

Tôi thẳng chặn hết mọi liên lạc, úp xuống, đeo bịt mắt thẳng cẳng.

Đợi sáng dậy tôi sẽ bỏ chặn anh ấy, xem anh ấy giải thích thế !

Nửa đêm, tôi đang say một cơ thể rắn chắc, nóng rẫy áp sát từ phía .

Bàn người đó đặt ngang eo tôi một thanh sắt nung đỏ, không tài lay chuyển nổi.

người anh có một mùi hương vô cùng quen thuộc với tôi.

Anh khẽ cắn vành tai tôi, hôn má tôi.

Hơi thở ấm nóng phả vào cổ tôi.

Nửa người tôi tê rần ngứa ngáy.

Giọng anh khàn đặc, đầy uất ức: “Tích Tích, tại sao lại chặn anh?”

Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy giọng quen thuộc, theo phản xạ đưa vỗ một cái.

Không vỗ trúng cái gì kêu rõ to.

Giọng người đó khàn đi, run rẩy đến tội nghiệp:

“Em chán anh sao?”

Tôi buồn đến mơ hồ, thậm chí không nghe rõ anh ấy đang gì.

Ừ hử bừa vài tiếng thiếp đi.

tỉnh dậy, tôi thấy toàn thân ê ẩm.

Soi gương thấy cổ có mấy vết đỏ, còn có một vết dấu răng.

eo có dấu vết.

Tôi ngớ người một .

Lập tức lôi , bỏ chặn Thẩm Ngôn.

quên luôn chuyện không vui .

[Ngôn Ngôn, phòng em ở không sạch sẽ hu hu!]

[Chắc chắn bị bóng đè !!!]

[Bây giờ người em ê ẩm, người còn có nhiều vết tích nữa. Nếu không anh vẫn ở nhà, em còn tưởng con đó anh đấy!]

Nhưng đây mới điều đáng sợ.

Con đó một con dê xồm?

Tôi lặng lẽ nuốt nước bọt.

Bên Thẩm Ngôn gần trả lời ngay lập tức:

[Chắc tối không cẩn thận va vào giường thôi, không có đâu. Em sợ nay anh đến ở cùng em nhé?]

Anh ấy còn bận hơn tôi, nên tôi từ chối.

Còn chưa kịp hỏi anh ấy tại sao không trả lời tôi.

Buổi ghi hình mới lại bắt đầu.

Đạo diễn thần bí : “ chương trình của chúng ta rất hot, nên nay chúng ta sẽ có thêm hai bí ẩn.”

Chương trình chọn ba thành phố để ghi hình.

Ngoài ba cố định, mỗi khi đến một thành phố mới sẽ thêm ba đặc biệt.

Mọi người vừa nghe có bí ẩn đã bàn tán rôm rả.

Tinh thần tôi hơi lơ đãng, trong lòng vẫn còn canh cánh chuyện gặp sáng nay.

Mơ mơ màng màng theo mọi người ruộng, hái rau củ chuẩn bị cho bữa tối.

nhổ củ cải, tôi nhổ mãi không , phải dùng hết sức kéo mạnh.

Đến nhổ được củ cải , tôi bất cẩn ngã ngửa .

Một bàn đột nhiên vòng eo đỡ lấy tôi, giọng quen thuộc vang đỉnh đầu:

“Sao lại không cẩn thận thế? May anh đến kịp.”

Tôi ngẩn người, không nhận mặt mình còn dính đất.

Trông tôi ấy ngơ ngác bò đeo nơ, bản thân lại chẳng hề .

Tôi hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương