Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

Một cô gái ăn mặc có vẻ bụi bặm cầm một cây gậy gỗ xông lên, đánh cho đám kia nằm la liệt.

Thẩm Ngôn mãi mãi nhớ ngày hôm đó, hoàng hôn treo trên ngọn cây.

Nắng chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời, anh tưởng sẽ biến mất cùng với ánh nắng ngày hôm đó.

không.

Cô gái đứng ngược nắng chiều, khuôn mặt không rõ ràng anh vẫn có thể nhận ra một nụ .

Cô khẽ cúi đưa tay về phía anh: “Đồ ngốc, bắt nạt mà không tự cứu à?”

“Ngốc , lần gặp nguy hiểm không tự cứu được cũng không sao, tôi, tôi đến cứu cậu.”

“Tôi tên là Ôn Tích, nhớ kỹ nhé!”

Thẩm Ngôn lặng lẽ cô một lúc lâu.

Rồi đưa tay ra nắm lấy bàn tay cô.

Hơi ấm của cô lòng bàn tay lan tỏa, đi thẳng vào trái tim anh.

Giọng anh khàn khàn: “Được.”

Anh không chết.

Được một cô gái bảo vệ.

Cô gái ấy vẫn luôn nghĩ anh là kẻ trói gà không chặt, không anh lén lút rèn luyện, tập luyện võ thuật.

rồi này hiện ra cô gái ấy trước đây cũng từng bắt nạt rất lâu.

ép đến mức mắc bệnh tâm lý.

Cũng là anh liều mạng kéo cô gái ra khỏi vực sâu.

Hóa ra hạt giống được chôn vùi vực sâu cũng dần dần nảy mầm.

Ngoại truyện 2: song song, Thẩm Ngôn trùng sinh

Thẩm Ngôn hiện trùng sinh.

Trùng sinh về thời điểm trước khi mọi chuyện xảy ra.

Gia đình anh sa sút.

Ôn Tích cũng vì bảo vệ anh mà trở thành một đứa gấu trường.

Anh muốn lao ra ngoài điên.

Cha mẹ anh đang ngồi ăn sáng bàn ăn, dáng vẻ vội vàng của anh bèn anh lại.

Thẩm Ngôn đột nhiên dừng bước.

Không được.

Không thể cứ này mà đi tìm Tích Tích.

này, đây là lần tiên họ gặp nhau, anh phải lại ấn tượng tốt cho Ôn Tích.

Kiếp trước ban Ôn Tích chỉ dáng vẻ tiều tụy thảm hại của anh.

Kiếp này anh muốn cô mặt tích cực của .

Anh cố gắng kiềm chế, quay về thay quần áo sửa soạn lại bản thân.

Mang theo một bó hoa cẩm chướng mà Ôn Tích thích nhất, đến dưới lầu nhà Ôn Tích, lại một bóng dáng gầy gò bé co ro góc tường.

Toàn thân run rẩy, lại cố gắng hết sức kiềm chế.

Cô không phải làm sao, chỉ bất lực đến mức nước mắt rơi lã chã.

Trên vẫn mặc bộ đồng phục cấp hai có chút bẩn thỉu.

Cổ và cánh tay lộ ra ngoài còn có những vết bầm tím.

Tim Thẩm Ngôn đau kim châm.

Anh đến gần cô.

Giống lúc trước cô nắm lấy tay anh.

“Đừng khóc nữa, tay run là chuyện bình thường, sự chú ý đi sẽ đỡ hơn nhiều.”

Ôn Tích ngẩng , lộ khuôn mặt vàng vọt, khóc đến đỏ bừng.

“Nếu em khó sự chú ý, hay là sự chú ý sang anh, được không?”

Giọng Ôn Tích yếu ớt: “Anh là ai?”

Anh khẽ , đưa bó hoa cho cô.

“Thẩm Ngôn, em nhớ tên anh được không?”

Ôn Tích ma xui quỷ khiến gật .

đó, Thẩm Ngôn xoay được kết cục sa sút của gia đình.

Anh đón Ôn Tích về nhà .

Cả bà ngoại của cô nữa.

Ôn Tích không hiểu tại sao lại có giúp .

Cô yếu ớt liếc Thẩm Ngôn một cái, hiện thì vội vàng thu ánh mắt lại.

Thẩm Ngôn nói với cô: “ này em anh là anh trai được không?”

Ôn Tích nghiêm túc và ngây thơ anh: “ em lớn tuổi hơn anh mà.”

Thẩm Ngôn cụp mắt xuống, lông mi che nửa con ngươi.

không thở dài một tiếng:

“Vậy là không được sao…”

Giây tiếp theo Ôn Tích trẻo : “Anh trai!”

Thẩm Ngôn cong môi .

đó Ôn Tích cẩn thận đối tốt với anh.

Bằng cách riêng của cô, dù bản thân có tủi thân đến mấy cũng được.

khi Thẩm Ngôn , anh im lặng rất lâu.

Anh nói: “Em không cần cảm áy náy, anh cứu em là vì em là hy vọng sống của anh.”

Ôn Tích không hiểu.

cô không còn bắt nạt học đường nữa, được ta bảo vệ cẩn thận nuôi nấng chu đáo.

Dần dần trở thành một cô gái mảnh mai, trắng trẻo.

Thẩm Ngôn kiềm chế suốt năm năm, từng vượt quá hạn.

phòng anh dán đầy ảnh của Ôn Tích, không hiện ra khi họ riêng phòng.

Dục vọng của anh bao giờ che giấu, chỉ là anh muốn Ôn Tích này có thể nhận được nhiều hơn, nhiều hơn nữa sự thương trân trọng.

Ngày Ôn Tích tròn mười tám tuổi.

Thẩm Ngôn kiềm chế, cẩn thận đến gần cô.

“Chúc mừng sinh nhật.”

“Anh thích em.”

Ôn Tích cong mắt : “Em , em ảnh phòng anh trai rồi.”

Thẩm Ngôn bật , ôm chặt cô vào lòng, không muốn buông tay một chút nào.

Họ là điểm yếu của đối phương, cũng là áo giáp của nhau, giúp đối phương đủ sức thương này.

“Anh trai, này em sẽ trở thành nào?”

“Em sẽ trở thành một ngôi sao lớn được vạn mến, ai ai cũng em, bao gồm cả anh.”

Ôn Tích ôm chặt anh, ngẩng khuôn mặt tươi rạng rỡ : “Vậy thì em anh nhất! Cả bà ngoại nữa!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương