Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi chưa từng có ý định dùng đứa bé để uy hiếp anh điều gì.
Nếu vậy, cắt đứt sạch sẽ là tốt nhất.
Nhưng không ngờ, tôi còn chưa nói hết câu, anh đã lạnh mặt ngắt lời tôi.
“Sao? Em tính để thằng vừa rồi làm cha đứa bé?”
“Hay là… hắn chính là cha đứa bé?”
“Vậy em đến tìm tôi bắt tôi chịu trách nhiệm là gì? Giỡn mặt tôi à?”
Từng lời anh nói càng càng lạnh lẽo, đến cuối cùng tôi bỗng tủi thân.
Nhưng mà…
ràng là người có người khác là anh mà!
“Hừ, anh nghĩ anh là ai? Tôi còn tốn công sức giỡn với anh?”
Tôi bật , ánh mắt đầy khinh thường.
Chúng tôi cùng lắm từng có đoạn quá khứ mà thôi.
Giờ anh còn muốn can thiệp đời tôi sao?
“Hơn nữa, Tiêu Nhiên, chính anh là người nói không cần đứa bé …”
Tiêu Nhiên đột ngột siết chặt tôi, mắt đỏ rực, thào:
“Tống Huyên, là em đã chủ động trêu chọc tôi .”
4
“Anh lấy gì mà nghĩ rằng tôi vẫn như bốn ? Anh nói không cần là có thể vỗ rũ áo bỏ ?”
Tôi cũng nổi giận rồi, tên rốt cuộc là làm sao vậy?
“Anh muốn cưới tôi? Thế gái anh sao? Mấy không gặp, Ảnh đế Tiêu vẫn vô trách nhiệm như xưa.”
Tôi tưởng anh ta sẽ chột dạ khi bị vạch trần lời nói dối.
Không ngờ, cơn giận của anh khựng , ánh mắt tôi dần dần chuyển thành kinh ngạc.
“ gái nào? gái tôi không là em sao?”
chốc lát, tôi nghẹn họng không đáp nổi.
Chia bao nhiêu rồi mà giờ nói gái là tôi?
Tôi tức quá hóa , bắt đầu nói móc:
“Đúng là ảnh đế, diễn xuất không chê đâu được.”
Tôi ngừng chút, quyết định nói mọi chuyện.
“Vài hôm ở tiệc Weibo, anh và cô gái mặc váy trắng…”
Tôi không nói tiếp nữa, ngẩng đầu sắc mặt anh.
Quả nhiên, sắc mặt anh càng càng nghiêm trọng, môi mím thành đường thẳng.
Tôi rồi, bật lạnh:
“Nhớ ra rồi à? Vậy mời anh ra cửa rẽ , không tiễn.”
Tiêu Nhiên tôi trân trối rất lâu, rồi đột nhiên bật .
Không giống nụ lạnh nãy, lần trên gương mặt điển trai của anh hiện lên hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, đẹp đến nao lòng.
Tôi khẽ ngẩn người.
Anh nói:
“Vậy là, cô ta tựa ngực tôi, hai chúng tôi nói thân mật, em liền rằng bọn tôi là đôi?”
“Tôi còn có thể nghĩ gì khác? Lên cả hot search rồi, dân cả nước đều là vậy!”
Tính cách và thói quen của ảnh đế Tiêu ai giới mà không biết?
Hai người thân mật như thế, còn có gì mập mờ nữa?
Anh gật đầu:
“Được thôi!”
Nghe vậy, mũi tôi cay xè, định quay đầu bỏ .
Anh lập tức kéo tôi , không để tôi nhúc nhích chút nào, rồi gọi điện ngay tại chỗ.
“Qua đây giải thích, lập tức, ngay bây giờ!”
Tôi cau mày.
Bắt gái hiện tại giải thích mặt người yêu cũ?
Chưa đến nửa tiếng, cửa mở.
Tôi quay đầu , là cô gái bức ảnh hôm .
Chưa kịp giật khỏi Tiêu Nhiên, đã nghe cô gái ngạc nhiên nói:
“Anh ơi, anh không khỏe chỗ nào à? Sao viện?”
Tôi sững người.
gì cơ… anh ơi?
Ngay , cô gái tôi.
“Chị ? Trời ơi, ngoài đời còn xinh hơn ảnh! Quả không hổ là người mà anh em thầm thương mấy nay…”
Đây là… tình huống gì vậy?
Có lẽ vẻ mặt ngơ ngác của tôi, Tiêu Nhiên hắng giọng, nghiến răng ra lệnh:
“Giải thích với chị em !”
Cô gái kia cũng lộ vẻ mơ hồ giống tôi.
Tiêu Nhiên cau mày hơn, nhắc:
“Tiệc Weibo đấy.”
Ba giây sau, dường như cô gái cuối cùng cũng ra.
“A a a a! Không chứ, chị lầm rồi sao?”
“Xin lỗi xin lỗi, là lỗi của em. Chị , chuyện hôm là chiêu trò tạo tin đồn thôi ạ.”
“Anh em mấy nay vẫn độc thân, nhưng anti-fan cứ vu anh là gay.”
“Gia đình muốn giữ hình ảnh anh, nên đẩy em ra làm bình phong.”
“ ảnh là em dùng chút thủ đoạn, thuê người chụp rồi tung lên mạng, anh em không biết gì cả.”
Cô nói xong vài câu, còn tôi xấu hổ.
Hóa ra tôi lầm bấy lâu, tự mình làm khổ mình.
Còn mấy lời mỉa mai tôi nói nãy…
Mất mặt chết được…
Có lẽ tôi im lặng quá lâu, cô em gái bắt đầu cuống lên:
5
“Chị à, bao nay anh em cứ nói có gái, mà cả nhà ảnh, chưa từng gặp người thật.
“Gia đình mai mối anh bao nhiêu lần, anh đều phá hỏng hết… Anh em ngoài chị ra, đến muỗi mắt anh cũng là muỗi đực , chị tin em !”
“Chị với anh em đừng em mà chia nhé, không em còn cách lấy chết tạ tội thôi!!!”
Tôi khựng , quay đầu Tiêu Nhiên.
Anh lộ vẻ căng thẳng, gật đầu:
“Đúng, anh không có ai khác.”
Chưa nói hết câu, điện thoại của anh đổ chuông.
Giọng của người quản lý vang khắp căn phòng qua loa ngoài:
“Tổ tông của tôi ơi, sao cậu bệnh viện thế ?”
“Bên ngoài fan với paparazzi vây kín rồi! Nếu cậu không sao mau lách ra cửa sau, rời nhanh nhất có thể, không hậu quả khó lường!”
“Nếu không công bố ràng, chuyện sẽ gây rắc rối lớn những người khác đấy…”
Người quản lý chưa nói hết, nhưng chúng tôi đều .