Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
6
Lục Văn Trạch kiên quyết không chịu tôi.
chẳng có đáng , tôi dự định cứ thân trước, sau.
Lục Văn Trạch gọi theo: “Thính Thu, đừng đi.”
Trong lúc cuống cuồng, anh ta tự giật luôn cả kim truyền dịch ra, chỉ để giữ tôi .
xót kêu la ầm ĩ.
Tô hung hăng hích vào tôi: “Đồ âm hồn bất tán, chị quay về làm .”
Tôi đau đớn ngồi thụp xuống, lập tức Lục Văn Trạch ôm vào lòng.
Anh ta quát Tô : “Xin lỗi vợ tôi ngay.”
Tô bị sắc mặt của anh ta làm hoảng sợ, lắp bắp câu “Xin lỗi” chạy đi mất.
Tôi đẩy anh ta ra.
“Thính Thu, anh thêm cơ hội nữa, xem biểu hiện của anh không?”
“Lục Văn Trạch, tôi không có nhiều thời gian để dây dưa anh đâu.”
Mắt anh ta sáng rực lên, liên miệng : “Không cần nhiều thời gian đâu, bây giờ chúng ta về nhà, anh nấu cơm em ăn.”
Tôi anh ta đã hiểu lầm ý tôi.
Ý tôi ngày mai tôi sẽ quay Đức.
Vừa định giải thích, thì chợt nghe tiếng la hét thất vọng .
“Bệnh nhân kia đòi nhảy lầu !”
“Chẳng phải sân thượng đã bị khóa ?”
“Không phải ở sân thượng, ở cửa sổ nhà vệ sinh tầng năm, nửa đã trèo ra ngoài .”
“Mau báo cảnh sát đi!”
Lục Văn Trạch siết chặt nắm đấm.
cuống quýt: “Nhanh lên, Văn Trạch, mau đi khuyên bé đi.”
“Nó chỉ nghe lời thôi.”
“Nhanh đi chứ, lúc liên quan đến mạng thế này còn ngây ra đó làm !”
Lục Văn Trạch nghiến răng rít lên từng chữ: “Để. Cô. Ta. Chết. Đi!”
không ngần ngại tát anh ta cái điếng .
“Mày muốn ép chết đúng không?”
Lục Văn Trạch chỉ dùng ánh mắt cầu xin nhìn tôi: “Thính Thu, đợi anh quay giải thích em không?”
“Đợi anh quay .”
Lục Văn Trạch chạy đi xa, không đi theo, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
Không đầu không đuôi buông câu: “ bé đó, vì Văn Trạch mà đến mạng sống không cần.”
sự kiểm soát mang danh nghĩa tự sát, thực sự gọi tình yêu ?
bị kiểm soát thực sự sẽ có hạnh phúc ?
tất cả những chuyện này đều không còn liên quan đến tôi nữa.
“Ngày mai sẽ về Đức, khuyên anh ta sớm đi, thì có kết cô dâu mà ưng ý nhất .”
“Khoan đã.”
gọi tôi .
“Những lời lần trước , đừng để bụng.”
“ có tìm tốt hơn, , không không lo nó .”
“ nhà có lỗi .”
Tôi không thèm nhìn ngang liếc dọc, đi lướt qua ấy.
Dù tôi không tha thứ việc ấy tôi cả đời này mang mệnh bị ta vứt bỏ.
chuyện Lục Văn Trạch và Tô mai trúc mã, do ấy tôi . Dù mục đích ban đầu muốn tôi khó mà lui.
Mặc kệ đi, đằng nào quyết định .
nhà họ có lỗi tôi, tôi có làm già như thế chứ?