Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Tôi nhìn anh.

Nhưng anh không nhìn tôi.

Là Mạnh Phồn Du.

Mạnh Phồn Du bốn năm sau khác với ký ức trong tôi.

Sự non nớt tuổi trẻ biến mất, nét mặt anh giờ đây càng thêm sâu sắc và trầm ổn, thân toát ra khí chất xuất khó sánh bằng.

Trong nhóm phù dâu, cô gái xinh đẹp nhất vừa nhìn anh liền không cam lòng hỏi em họ: “Tại sao anh ấy lại không ?”

Em họ kéo cô gái, giọng hiếm khi nghiêm túc: “Anh ấy… ta không với tới đâu, đừng mơ tưởng, kẻo rước họa vào thân.”

Cô gái tên Doãn Băng, tính cách cao ngạo, nghe vậy chỉ khẽ “ồ” một tiếng, như thu khuyên.

5

Tôi viện cớ không giỏi giao nên không muốn qua chào hỏi.

“Em điên à?” em họ kéo tôi đi, “Điều kiện tốt như vậy, phải tranh thủ quen thêm mấy người tài giỏi chứ!”

Cô ấy làm việc rất mạnh bạo.

Tôi sợ gây chú ý nên vội vàng nhượng bộ, đi theo phía sau, âm thầm tiến lại gần bàn kia.

Em họ gọi Mạnh Phồn Du là “anh ”, lễ phép chào hỏi.

Mạnh Phồn Du giữ phong thái lịch thiệp như xưa.

Nhưng… không hoàn giống.

Trên người anh nhiều thêm một lớp xa cách, khiến người ta nhìn qua thì dễ gần, nhưng thực chất lại rất khó cận.

Em họ cười tươi như hoa: “Không anh ở đây, nếu không sớm dẫn mấy em chơi .”

Doãn Băng khéo léo .

Cô ấy thoải mái chào Mạnh Phồn Du, gọi theo em họ: “Anh ~”

Mạnh Phồn Du liếc nhìn cô một cái, nụ cười rất nhạt.

Một người đàn ông trẻ bên cạnh tiếng giảng hòa: “Cách gọi ‘anh ’ này không phải dùng đâu, cô gái, hay là cứ gọi giống bọn tôi là Mạnh thiếu đi.”

Doãn Băng nghịch ngợm lè lưỡi, lập tức sửa : “Xin lỗi, Mạnh thiếu.”

Tôi thầm khen cô ấy EQ cao, dễ dàng hóa giải bầu không khí, nhưng không ngờ em họ lại đột nhiên tiếng: “Anh , đây là họ em, Thường Kim Duyệt.”

xong, cô ấy sang một bên, để tôi hoàn lộ ra phía .

Không gian mắt bỗng rộng mở, vài ánh mắt đồng loạt đổ dồn phía tôi.

Trong đó, ánh nhìn trực diện nhất đặc biệt sắc bén, gần như ngay khoảnh khắc chạm phải, tôi cảm nhận sự lạnh lẽo ập tới.

Tôi mình không thể tránh, chậm rãi ngẩng , đối diện với gương mặt vừa quen vừa lạ ấy.

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y, cố giữ bình tĩnh, mỉm cười: “Chào Mạnh thiếu~”

Mạnh Phồn Du mím môi thành một đường thẳng căng cứng.

Anh nhìn tôi, không nào.

Cả người toát ra vẻ lạnh lùng cực điểm.

Bầu không khí thực ra không hề tệ.

tôi đều che giấu rất tốt.

Không nhận ra giữa tôi có gì bất thường.

Em họ tục giới thiệu nhóm bạn mình.

Các phù dâu tích cực hòa nhập vào bàn này.

Bạn bè Mạnh Phồn Du đều khá hòa nhã, không làm khó em họ, không khí giữ sự sôi nổi.

Cho khi Mạnh Phồn Du đột nhiên gọi: “Thường Kim Duyệt.”

Anh bất ngờ gọi tên tôi.

Giọng không lớn.

Nhưng lập tức khiến cả không gian yên .

Tim tôi đập mạnh một nhịp, theo bản năng nhìn phía anh.

Anh ngồi trên sofa, ngẩng nhìn tôi, biểu cảm không chút d.a.o động, chỉ chậm rãi thốt ra bốn chữ.

Anh : “Lâu không gặp.”

Sau đó là một khoảng im mức có thể nghe cả tiếng kim rơi.

Một lúc sau, em họ kinh ngạc tiếng: “ quen anh sao?”

Câu hỏi ấy cuối cùng bị đặt ra mặt mọi người.

Tôi khựng lại, suy nghĩ thật kỹ trong lòng, mới trả : “ tôi là bạn học cùng trường.”

Mạnh Phồn Du nhìn chằm chằm vào tôi, nghe vậy, cơ thể khẽ khựng lại.

Anh đứng dậy từ sofa, từng tiến phía tôi, chân không nhanh, nhưng quanh người tỏa ra áp lực nặng nề như mây đen chứa sấm chớp.

Anh dừng lại mặt tôi, như tự giễu hỏi: “Vậy nên… anh thậm chí còn không tính là bạn trai cũ sao?”

6

Tôi hoàn không ngờ anh lại hỏi ra câu đó.

Không hề có sự chuẩn bị tâm lý, tôi cứng họng, không phải đáp lại thế nào.

Mạnh Phồn Du dường như mất kiên nhẫn, quay sang Ngô Thiên Hạo : “Hôm nay muộn , giải tán thôi.”

Ngô Thiên Hạo lập tức hiểu ý, liên tục gật : “À đúng đúng, hôm nay đây thôi, giải tán, giải tán.”

Bữa tiệc kết thúc.

Mạnh Phồn Du đưa nắm lấy cổ tôi: “Anh đưa em .”

“Không cần, em…”

Nơi anh nắm lấy như có dòng điện chạy qua, tôi lại không nỡ hất ra, cứ thế để mặc anh kéo mình rời khỏi ánh nhìn đầy tò mò phía sau.

Chiếc lẽ lăn bánh trên đường.

Cửa kính đóng kín.

Điều hòa mở nhẹ.

Quãng đường khách sạn nhiều nhất chỉ nửa tiếng, nhưng mãi chưa tới nơi.

Tôi nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ trôi ngược phía sau, dần nhận ra chiếc này đang chạy vòng quanh thành phố A một cách vô định.

Tôi không tiếng hỏi, giả vờ như không hề hay .

Mạnh Phồn Du cứ thế chở tôi đi, không vòng vèo bao lâu, cho khi tôi tiếng phá vỡ im .

Tôi : “Mạnh Phồn Du, em buồn ngủ .”

Anh nhìn thẳng phía , như thể không nghe , nhưng một lúc sau lại quay .

Nửa tiếng sau, dừng cửa khách sạn.

Tôi tháo dây an , mở cửa , do dự vài giây, cuối cùng không gì mà xuống.

“Thường Kim Duyệt.” phía sau vang tiếng gọi.

Tôi dừng , quay lại.

Mạnh Phồn Du đặt trên vô lăng, nhìn thẳng vào tôi, biểu cảm sâu kín khó đoán.

Tôi im , lạnh nhạt không đáp.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.