Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôn Húc ở tôi cả một , tối mới quay Đồng .
Trước khi rời , cậu không quên dặn dò:
“Uống nhiều nước, sáng tối nhớ mặc thêm áo. Tự chăm sóc bản thân, đừng để ốm nữa. Có chuyện gì gọi tớ, tớ sẽ ngay.”
Tôi cố nén lại câu giữ cậu ở lại, vẫy chào tạm biệt cậu.
Sau khi cậu , phòng đột nhiên trở nên trống trải hẳn.
Tôi không ngờ lại lưu luyến cậu thế. May mắn là tôi sắp trở Đồng rồi.
lại Đồng , Tôn Húc đón tôi.
Dưới lầu khu hộ, tôi gặp lại đã nửa năm rồi không gặp.
Nửa năm qua, anh ấy vẫn thường nhắn tin tôi, kể từng chút một trong cuộc sống thường .
Anh ấy đã rất nỗ lực, đem tình cảm hiện rõ ràng trước mặt tôi.
Giống năm xưa tôi từng làm với anh ấy.
là, tôi bây giờ đã không có đáp lại những điều anh ấy mong nữa.
Những năm tháng đó, anh ấy từng mang tôi biết nỗi đau dai dẳng, và những vết thương ấy đã Tôn Húc âm thầm chữa lành bằng sự dịu dàng lặng , từng chút một.
Trái tim tôi đã bị ánh nắng ấm áp ấy làm tan chảy từ lúc nào chẳng hay, sao có khao khát cái lạnh lẽo băng giá từ một tảng băng nữa đây?
Tôi khẽ gật với , rồi nắm Tôn Húc rời .
Vừa bước vào cửa hộ, Tôn Húc có vẻ không vui.
Tôi đoán là do cậu nhìn thấy , chắc đang lo lắng tôi sẽ bị anh ấy cướp lại.
Cậu trầm ngâm mãi, cuối cũng mở lời:
“Lam Hân, cậu có đừng ở đây nữa không?”
“Thế tớ ở đâu? Tớ đâu nhà nào khác.”
“Tớ có. Một phòng một sảnh, ở trung tâm phố, cậu ở.”
“Tớ ở một sao?” Tôi nhìn cậu mỉm .
Tôn Húc có vẻ chưa hiểu ngay, nhưng rồi bắt gặp ánh mắt đầy ý tôi, cậu đột nhiên phản ứng kịp.
“Vậy là… cậu… ở với tớ?” Cậu thử thăm dò.
Tôi mỉm nhìn cậu, hơi ngại ngùng gật .
Vẻ mặt Tôn Húc từ ngạc nhiên dần dần biến vui mừng rạng rỡ, rồi cậu ôm chầm lấy tôi.
Tôi ôm lấy cổ cậu, ngẩng nhìn, trong mắt cậu lúc này có mỗi tôi.
Cậu nhẹ nhàng đặt tôi xuống, rồi cúi chậm rãi, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi tôi.
Không biết đã hôn lâu, Tôn Húc mới buông ra, khẽ nói:
“Nụ hôn này, tớ đã mong chờ nhiều năm rồi. Tớ yêu cậu, Lam Hân!”
“Tớ cũng yêu cậu, Tôn Húc.” Và cảm ơn cậu vì đã luôn ở đó, chờ đợi tớ suốt năm qua.
Đêm đó, ngoài cửa sổ sao trời lung linh, trong phòng tràn ngập hương hoa, chúng tôi hoà vào nhau trong từng đợt sóng tình dịu dàng.
Sáng hôm sau, Tôn Húc xin nghỉ phép ngay, giúp tôi thu dọn đồ đạc, tôi chuyển nhà cậu ngay trong tối nay, không để tôi ở lại hộ mà Huyên có xuất hiện bất cứ lúc nào, dù một .
Sau khi dọn xong, Tôn Húc nắm tôi, bước ra khỏi cửa.
ngoài, đang đứng đó có vẻ cả đêm không ngủ.
Nhìn thấy Tôn Húc đang nắm tôi, cậu ấy dường đã hiểu mọi chuyện.
Mắt cậu đỏ hoe, giọng khàn :
“Lam Hân… em và Tôn Húc… đang ở nhau?.”
Tôi gật .
“Học trưởng, em tin tình cảm anh dành em là thật lòng. Nhưng em nghĩ, chúng ta chung duyên mà không chung phận. Mong anh sớm tìm hạnh phúc thuộc .”
Nhìn gương mặt đầy buồn bã , tôi không khỏi chạnh lòng.
Đúng lúc ấy, Tôn Húc siết c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Tôi ngước nhìn người con trai đã kiên nhẫn dùng trái tim tràn đầy yêu thương , khắc từng nét từng nét vào trái tim tôi suốt những năm tháng dài đằng đẵng.
trong khoảnh khắc, mọi cảm xúc trong tôi đều lắng dịu, nơi khóe môi bất giác nở ra một nụ hạnh phúc.
cậu ấy lần nhìn tôi trong suốt những năm qua lại nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa yêu thương, nở nụ dịu dàng nhất.
Sau này, Tôn Húc hỏi tôi:
“Tại sao cậu lại chọn tớ?”
Tôi ôm lấy vai cậu, nở nụ rạng rỡ:
“Câu trả lời ấy rất dài, rất dài… nằm trong những tháng cậu đã tớ.”
“Có là vì cậu chưa giờ nỡ làm tớ buồn, luôn đặt niềm vui tớ lên hàng .”
“Có là vì cậu luôn cẩn trọng đặt tớ trong tim, không để lộ nhưng lại chẳng che giấu .”
“Có là vì tớ cuối cũng nhận ra những tháng có cậu ở , mới là những nắng đẹp, ấm áp ánh mặt trời.”
“Vậy nên, Tôn Húc… nắm cậu, hết quãng đời này có là lựa chọn tuyệt vời nhất trong đời tớ rồi!”