Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trong giới đang lan truyền đồn tôi bị kim chủ bao nuôi, nhưng sự thật là… người đó chính là bố ruột tôi.
Bố đến phim trường đón tôi đi ăn, Ảnh lại mặt dày xin đi ăn ké.
Trên bàn ăn, người họ thi nhau đấu rượu, lại còn tranh nhau đồ ăn cho tôi.
Tôi từ chối món rau bố , lại cúi đầu ăn miếng thịt do Ảnh .
Bố tôi nói: “Ăn nhiều vào, đừng kén ăn, để cậu chê cười rồi, tôi quen chiều con bé nên nó kén cá chọn canh lắm.”
Ảnh đáp : “Không sao, tôi chiều được!”
Tôi: ???
Bữa ăn vừa kết thúc, Ảnh đã nghiêng đầu nhìn tôi, giọng nghiêm túc: “Ông ta là kim chủ của à? Bỏ ông ta đi được không, anh giàu hơn ông ta.”
Không phải đâu!
Ông ấy thật sự là bố tôi mà!!!
1
Tôi là một tiểu hoa đán nổi trong giới giải trí.
từ ngày ra mắt, con đường sự nghiệp của tôi đã thuận lợi đến mức khiến người đỏ mắt. Độ hot tăng vùn vụt, danh tiếng leo lên top, cư dân mạng còn phong tôi là “cá chép nhỏ may mắn”.
Nhưng rồi một ngày nọ, mọi thứ bỗng đảo lộn.
tức nổ ra như bom: người ta phanh phui rằng sở dĩ tôi thuận buồm xuôi gió là vì phía sau có kim chủ chống lưng.
Không chỉ nói suông, tay săn ảnh còn tung ra bức hình “có chứng cứ ràng”.
Trong ảnh, tôi đang lên một chiếc Rolls-Royce, bên cạnh là một người đàn ông đứng tuổi.
Trời nên khuôn mặt ông ta không , chỉ lờ mờ thấy ông mặc áo khoác đen, dáng dấp giống một cán bộ trung niên. Cánh tay ông còn khoác lên vai tôi, người cùng lên chiếc xe đậu bên đường.
Chưa dừng lại đó.
Một “nhân viên đoàn phim giấu tên” còn tung thêm một đoạn ghi âm.
Trong đoạn ghi âm, tôi đang gọi điện thoại trong phòng nghỉ, giọng điệu nũng nịu đến mức khiến ai nghe cũng nổi da gà.
“Được không mà, chẳng lẽ con không còn là cục cưng bé bỏng của bố sao, chẳng lẽ bố thật sự không yêu con sao? Vậy thì đừng đến đón con nhé, nếu bị truyền thông chụp được thì phiền phức lắm…”
Chỉ trong chớp mắt, mạng xã hội bùng nổ.
「Thảo Niên Tuệ Tuệ vừa ra mắt đã hot rần rần, hóa ra là này.」
「Mấy cô gái trẻ bây giờ, dựa vào chút nhan sắc của mình, thật sự quá thiếu trọng rồi.」
Tôi đứng chết trân.
Kim chủ?
Bao nuôi?
Cái người đàn ông đó… ràng là bố tôi!
Tôi làm nũng với bố tôi thì có gì sai?
Tôi là con gái ruột của bố tôi, chẳng lẽ không được gọi ông là “cục cưng” à?
Tôi lập tức gọi lý, bảo anh ấy xử lý khủng hoảng truyền thông . Nhưng nghĩ kỹ lại thấy không ổn.
Bố tôi làm việc trong một tập đoàn lớn, lỡ như chuyện này gây ảnh hưởng đến công việc của ông thì phiền to.
Vừa hay, lý cũng chẳng muốn xử lý vào lúc này.
“Tuệ Tuệ, bây giờ cư dân mạng chỉ dựa vào một bức ảnh thôi, cứ bình tĩnh. Đợi độ hot qua rồi tính.”
Tôi suýt nghẹn.
Làm sao mà bình tĩnh được?
Đang lúc tôi còn phân vân, ngoài phòng nghỉ bỗng vang lên tiếng xôn xao.
Ảnh tới.
Cố Thời đến phim trường làm gì?
Trong lòng tôi vừa thắc mắc, vừa cảnh giác. Tôi vừa ra cửa phòng nghỉ thì đã thấy anh ta đi về phía mình.
“Anh có việc tìm .”
Tôi gật đầu lạnh nhạt, mắt liếc qua những ánh nhìn đang hóng chuyện xung quanh.
“Vậy thì nói đây đi.”
Tôi không muốn ngày mai lại có thêm đồn kiểu “tiểu hoa đán bí mật qua lại với ảnh ”.
Dù rằng… tôi và Cố Thời quả thực…
Nhưng anh còn chưa kịp nói gì thì tôi đã nhìn thấy Thư ký Trần.
“Tuệ Tuệ, Tổng giám đốc Khúc đang ngoài cửa.”
Tổng giám đốc Khúc… chính là bố tôi.
Tôi theo họ mẹ, chuyện này nói ra thì dài lắm.
Tôi gật đầu với Thư ký Trần: “Đến đây.”
Rồi tôi quay lại nhìn Cố Thời. Không biết vì sao sắc mặt anh ta trông còn khó coi hơn lúc nãy.
Tôi cau mày: “Rốt cuộc anh có chuyện gì không?”
Nửa phút sau, anh ta lại đổi hướng.
“Vừa đúng giờ ăn, hay là cùng đi ăn đi, anh đoán chú ấy cũng sẽ không phiền.”
Tôi ngơ người.
Anh ta quen bố tôi từ khi vậy?
Tôi còn chưa kịp từ chối thì Cố Thời đã lên trước, kéo tôi đi ra khỏi phim trường.
Phía sau lập tức vang lên một tràng cảm thán, như thể vừa chứng kiến một cảnh tình tay ba giật gân.
Thôi xong.
Ngày mai chắc lại lên trang đầu.
2
Tôi hất tay anh ta ra, hạ giọng cảnh cáo:
“Anh không thể kín đáo hơn sao?”
Cố Thời liếc xéo tôi, giọng thản nhiên đến đáng ghét:
“So với , anh đã đủ kín đáo rồi.”
Tôi cứng họng.
Thôi được.
Hũ giấm này đúng là đổ tràn rồi.
“Mọi chuyện không phải như anh nghĩ!”
Ánh mắt Cố Thời sắc lạnh, nhìn vào tôi.
“Vậy thì không muốn anh đi ăn cùng với người.”
Tôi: …
Sao nhiên thành tôi sai rồi?
Tôi hít sâu, cố giữ bình tĩnh.
“Anh thật sự muốn đi?”
Cố Thời nhìn tôi, ánh mắt như đang nói tôi hỏi câu ngu ngốc.
“Anh giống đang đùa với sao?”
Tôi cố nén cười.
“Được, lát đừng hối hận.”
“Không đi hối hận!”
Nhìn dáng vẻ cứng đầu của ai đó, tôi chỉ biết nhanh theo sau.
Cố Thời vốn dĩ ngoài luôn giữ khoảng cách, ít nói, thần thái lạnh lùng đúng chuẩn ảnh .
Nhưng không hiểu bị gì, như thể vừa được khai thông mạch Nhâm Đốc, miệng lưỡi hoạt bát đến mức khiến tôi phát sợ.
Đặc biệt là khi anh ta nhìn thấy tôi chạy đến ôm chầm lấy bố tôi.
Mặt Cố Thời… tím tái cả mảng.
“Không giới thiệu một chút sao?”
Anh ta lên tiếng, cắt ngang khoảnh khắc tôi đang vui vẻ bám lấy bố.
Bố tôi khẽ nhíu mày, ánh mắt ràng bất mãn: Thằng nhóc này là ai?
Tôi liếc Cố Thời một cái ẩn ý, rồi bình thản giới thiệu:
“Bố, đây là đồng nghiệp của con.”
Khóe miệng đang cố giữ nụ cười của Cố Thời lập tức cứng đờ.
Tôi quay sang anh ta.
“Cố Thời, đây là Tổng giám đốc Khúc.”
người bắt tay xã giao.
Nhưng trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, tôi thề tôi nghe thấy tiếng tia lửa tóe ra.
Bữa cơm … chắc sẽ khó tiêu.
Và đúng như dự đoán.
từ lúc gọi món, không khí đã căng như dây đàn.
Bố tôi nói tôi ăn thanh đạm, nên gọi canh nấm cùng mấy món nhẹ nhàng.
Cố Thời lại khẳng định tôi ăn đậm vị, gọi Maocai và Maoxuewang.
Bố tôi cười khẩy, giọng điệu ràng khiêu khích:
“Tiểu Cố à, xem ra cậu không hiểu Thiêm Thiêm lắm đâu.”
Cố Thời quay sang nhìn tôi, ánh mắt nghi hoặc.
Tôi vội giải :
“Tên nhà của tôi là Thiêm Thiêm.”
Anh ta: “? Sao anh không biết?”
Tôi: …
Tôi quen anh bao lâu chứ!
Không biết tên nhà của tôi chẳng phải chuyện bình thường sao?
Nhưng Cố Thời không thèm nghĩ nhiều, lập tức không chịu thua.
“Chú à, cháu hàng ngày sớm bên Tuệ Tuệ, không ai hiểu cô ấy ăn gì hơn cháu đâu.”
Thực ra… cái này tôi có thể giải .
Mẹ tôi ăn thanh đạm, nên cơm nhà lúc cũng nhẹ nhàng. Tôi lại không kén ăn, vì trong mắt bố, khẩu vị của tôi cũng thanh đạm.
Nhưng thanh niên thời mà, không cay thì sống sao nổi?
Chỉ bố mẹ và lý không nhìn thấy, tôi muốn ăn gì thì ăn.
Nhưng những này mà nói ra thì chẳng bóc trần mình, phá tan không khí gia đình lập tức.
Bố tôi cho tôi một đũa rau xanh, còn tỏ vẻ mãn.
“Ăn nhiều vào, đừng kén ăn, để cậu chê cười rồi, tôi quen chiều con bé nên nó kén cá chọn canh lắm.”
Cố Thời lập tức một con tôm đã bóc vỏ bỏ vào bát tôi, cười nhạt đáp lại:
“Không sao, tôi chiều.”
Mặt bố tôi trông như vừa bị người ta tát một cái.
Thật ra tôi không phải không nể mặt bố.
Chỉ là lý kiểm soát quá nghiêm, để lên hình đẹp, tôi đã mấy ngày không dám ăn thịt rồi.
Vậy nên tôi cúi đầu ăn luôn miếng tôm Cố Thời .
Bố tôi suýt bóp gãy đôi đũa.
Cố Thời thấy vậy thì cười hài lòng.
Anh ta còn chưa chịu dừng.
“Chú à, thực ra việc chăm sóc người , chú đã có tuổi, tinh lực chắc không theo kịp , cháu thì , chỉ Tuệ Tuệ muốn làm gì, cháu đều có thể đồng hành cùng cô ấy.”
Tôi: …
Bố tôi là người kiêng kỵ nhất chuyện bị nói già.
Giờ bị Cố Thời ám chỉ trước mặt, tôi cảm giác chỉ bố tôi nhấc ly lên là có thể đập vào đầu anh ta.
Tôi vội vàng chen vào giảng hòa:
“Tổng giám đốc Khúc, uống chút nước đi, giảm hỏa.”
Bố tôi hít sâu một hơi, cuối cùng cũng miễn cưỡng bình tĩnh lại, cười như không cười:
“Thiêm Thiêm yếu ớt, được chiều chuộng. Tôi e là người trẻ tuổi như cậu không bao dung nổi, không làm phiền cậu .”
Cố Thời đặt tay lên lưng ghế tôi, giọng nói bình thản mà khiêu khích:
“Không còn cách , tôi là người được người mình yêu làm phiền.”
3
Tôi: ???
người cộng lại hơn bảy mươi tuổi, vậy mà cãi nhau chẳng gì trẻ con ba tuổi.
May mà bố tôi bận công ty, ăn được một nửa thì bị điện thoại gọi đi.
Nếu không, tôi chắc họ sẽ biến nhà hàng thành sàn đấu gà.
Trước khi đi, bố tôi nói:
“Thiêm Thiêm đi cùng bố đi.”
“Vâng.”
Đúng lúc tôi cũng về một chuyến, tiện đường luôn.
Nhưng Cố Thời lập tức sốt ruột, đưa tay kéo tôi lại.
“Tuệ Tuệ, chắc muốn đi cùng ông ấy?”
Tôi: …
Không biết anh có nghĩ đến khả năng… ông ấy là bố ruột tôi không?
Nhưng hiển nhiên Cố Thời chẳng hề nghĩ tới.
Anh ta chắc đã sái cổ những đồn trên mạng.
Đồ đàn ông tồi.
Không tôi, lại đồn?
Tôi quyết định không thèm giải !
Tôi hất tay anh ta ra, khoác tay bố tôi, cười rạng rỡ:
“Tổng giám đốc Khúc, cảm ơn chiếc xe tiện lợi của ông.”
Bố tôi đúng là hiểu tôi nhất.
trước mặt Cố Thời, ông còn cố tình vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi, như thể đang tuyên bố chủ quyền.
Tôi liếc sang, thấy gân xanh trên mu bàn tay Cố Thời nổi lên rệt.
Lên xe, bố tôi hậm hực mắng:
“Cái thằng ngốc đó con. Bố nói trước với con một điều, bố không phản đối con yêu đương, nhưng con không thể tìm một thằng ngốc như chứ?”
Tôi cười gượng:
“Haizz, không có gì qua được mắt bố cả. Cố Thời cái đều tốt, chỉ là quá quan tâm nên rối trí.”
Tôi vừa quan sát sắc mặt bố vừa nịnh nọt:
“Điều này cũng chứng tỏ bố rất trẻ mà, đúng không?”
Bố tôi bị tôi khen đến nhe răng cười, nhưng rất nhanh ông lại nghiêm mặt dạy dỗ:
“Con đừng có rót mật vào tai bố. Thật thà nói đi, đứa hẹn hò được bao lâu rồi?”
Tôi ngại ngùng xoa xoa vạt áo:
“Con và Cố Thời thực ra qua lại vài ngày. Chính vì tình cảm chưa ổn định nên chọn không công khai.”
Bố tôi gật đầu liên tục, giọng điệu như người từng trải:
“Không công khai là đúng. Bố thấy thằng nhóc này chướng mắt.”
Tôi: …
Cũng phải thôi.
Bố tôi kiêu ngạo như , hôm lại bị Cố Thời trêu chọc đủ kiểu, bảo sao không tức.
Chậc.
Tôi tưởng tượng cảnh Cố Thời biết sự thật, dưng không nhịn được cười.
Bố tôi lườm tôi một cái:
“Con đừng có cười toe toét. Nói chuyện đứng đắn đi. Con dự định khi không giả nghèo , trở lại làm đại tiểu thư?”
À cái này…
Chắc hơi khó.
Bố tôi có cặp mắt tinh đời, lập tức nhìn ra có vấn đề.
Ông nhíu chặt mày:
“Đừng nói với bố… thằng bạn trai ngốc đó vẫn còn bị con lừa đấy nhé.”
Đúng là gừng càng già càng cay.
Tôi lập tức giơ ngón cái khen ông:
“Bố thật lợi hại! Con thông minh như vậy, chắc là di truyền gen của bố.”
Bố tôi vừa giận vừa buồn cười:
“Con tinh quái này, chỉ giỏi nói hay.”
Thật ra, nhà họ Khúc chúng tôi là hào môn thật sự.
Tổ tiên gây dựng, đến đời bố tôi đã là hệ thứ tư, cơ nghiệp càng ngày càng lớn, quyền cũng chẳng nhỏ.
Nhưng lúc đầu tôi nhất quyết muốn vào giới giải trí, không muốn dựa vào gia đình. Lại thêm chuyện tôi theo họ mẹ, nên trong ngành này, người biết thân phận tôi chỉ có lý.
Nghĩ lại, ngày đó tôi có thiện cảm với Cố Thời… chính là vì màn anh hùng cứu mỹ nhân của anh ta.
Hồi ấy tôi vào nghề, vẫn là một người chẳng ai biết đến.
Lần đó tôi tham gia một show thời trang, lý không mượn được đồ hiệu, tôi đành bỏ tiền mua một bộ.
Không ngờ đúng hôm đó lại đụng hàng với một nữ diễn viên tuyến ba tên Tô Thiến.
Cô ta tức đến tái mặt, hùng hổ tới chỗ tôi:
“Cái váy này cô không được mặc.”
Tôi cạn hoàn toàn.
Tôi bỏ tiền mua mà… lại không được mặc sao?