Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g6VIVD5H2

Quạt Goojodoq 4000mAh tốc độ cao Năng lượng mặt trời Quạt cầm tay Turbo100 Gear Wind có thể gập lại

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

3

Cả đêm trằn trọc không ngủ .

sau, tôi vẫn không nhịn được mà mở WeChat…

Tin nhắn Hạ Dã lại bật ra một loạt:

“Cưng ơi, dậy chưa? Trả lời anh với.”

“Có phải anh làm sai gì không? có thể nói mà.”

Cuộn lên phía trên là cả đoạn dài anh ta tự kiểm điểm, nói qua có một cô gái kỳ quặc xông vào phòng anh, bị anh một tay đẩy ra.

Anh còn nhấn mạnh “rất có đạo đức đàn ”, “biết giữ , sạch sẽ như ngọc”.

trên cùng còn có khoản chuyển khoản mười vạn tệ, ghi chú: “Không khỏe thì đừng chịu đựng, đi bệnh viện đi.”

Tâm trạng tôi vô cùng phức tạp.

Công bằng mà nói, lúc chưa biết tôi là , anh ta đúng là đã giữ đạo đức.

Nhưng cái cú đẩy qua khiến tôi ngã chổng vó, quá sức thô bạo.

Nhìn cái kiểu ngoài đời sát khí nặng nề, xa cách khó gần kia, chắc là không thể gặp nhau ngoài đời được rồi.

Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh sau khi anh ta biết tôi là sẽ buông ra đủ kiểu mỉa mai độc mồm độc miệng thế nào.

Không được, tuyệt đối không thể để anh ta phát hiện ra tôi là !

Đã không chọc anh ta ngoài đời, thì tôi chọc anh ta trên mạng cũng không sai trái gì.

Tôi thay váy hai dây xanh ngắn, Trần Vọng, tay anh ấy chụp một tấm mật chỉ lộ vai cánh tay, làm mờ hậu cảnh.

Sau đó gửi cho trai online.

“Xin lỗi, trai cũ em đến, chúng em lại rồi. Ngày mai không gặp nữa, chúc anh hạnh phúc.”

Gửi xong, tôi nhìn khoản chuyển khoản mười vạn kia, dứt khoát nhận tiền rồi chặn luôn, xóa sạch.

Không , không , không cả! Dù anh ta cũng chẳng thiếu tiền.

Chiêu này hơi độc, nhưng hiệu quả thì khỏi bàn.

Tạm biệt nhé, online tôi. Tôi xóa đây!

4

Tôi áo đẹp đẽ bước ra ngoài.

Vừa mở , liền thấy đối diện – Hạ Dã đang đứng đó, người rũ rượi, tóc hơi rối, đuôi mắt đỏ ửng, quanh người phủ đầy áp suất thấp.

Tôi chột dạ cúi đầu định chuồn đi.

Chắc anh ta chưa thấy tôi, người vào phòng rồi.

trong lập vang lên một tiếng “rầm” trầm trầm, như có gì đó rơi xuống.

tôi giật thót.

nào anh ta nghĩ quẩn? Tôi vội vàng gọi điện cho Trần Vọng.

Trần Vọng lao đến như cháy nhà, quẹt thẻ mở vào. Tôi nấp sau ló đầu nhìn vào.

Hạ Dã ngồi bệt dưới thảm, tựa lưng vào ghế sofa, chân dài co lại, cánh tay thõng xuống, lông mày nhíu chặt, như mất hết ý chí sống.

cạnh là ly thủy tinh bị đổ vệt nước loang lổ. Đầu ngón tay anh ta rỉ máu, chắc bị mảnh vỡ cứa trúng.

Màn điện thoại vẫn , dừng lại giao diện trò giữa hai người bọn tôi.

Trần Vọng cuống lên: “Anh Hạ! Anh làm gì vậy? sớm đã hành hạ bản rồi?

Không gái online kia đá anh thật rồi hả?”

Người Hạ Dã cứng đờ, áp suất toàn càng thấp hơn.

Trần Vọng đau lòng: “Tôi nói rồi mà, qua mạng không đáng tin đâu! Chắc lại gặp kiểu đàn bụng phệ, vừa bẩn vừa lừa !”

Anh là đàn bụng phệ! Cả nhà anh… cả nhà anh chỉ có anh là đàn bụng phệ thôi!

“Cô ấy không phải!”

Hạ Dã phản ứng cực mạnh, túm lấy cổ áo Trần Vọng, mắt đỏ hoe gằn từng chữ:

“Không cho phép anh nói cô ấy như vậy! Cô ấy là tiểu tiên nữ ngọt ngào đáng nhất thế gian này!”

Anh ta buông tay ra, uể oải tựa lại vào ghế, giọng nghèn nghẹn:

“Chắc chắn là cô ấy gặp khó khăn gì nên lừa tôi… qua còn không khỏe, nay đã chia tay… Nhất định là gặp gì không thể giải quyết rồi…”

Tôi nấp ngoài , mềm nhũn thành vũng nước.

Bị “cắm sừng” rồi mà còn lý do để tha thứ cho tôi.

Trần Vọng bừng tỉnh đại ngộ: “Tôi hiểu rồi!

Chắc là cô ấy mắc bệnh nan y, không muốn liên lụy anh nên nói vậy!

Phim truyền toàn thế mà!”

Mắt Hạ Dã lên một chút, nhưng lại nhanh chóng ảm đạm, sợ hãi hiện rõ trên mặt:

“Không được! Tôi phải ra cô ấy!

Trần Vọng, bằng mọi giá, tôi muốn tất cả thông tin cô ấy!

Ngay lập ! Lập !”

Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.

Hai người trong phòng đồng loạt đầu nhìn tôi.

Tôi lúng túng ho khan: “Cái đó… Anh Hạ, anh biết cô ấy tên gì không?”

Hạ Dã sững lại, mặt lúng túng: “Không biết… Quen trên ứng dụng mạng xã hội nước ngoài… Chỉ biết cô ấy du học nước ngoài.”

“Vậy anh biết mặt cô ấy không?”

Mặt Hạ Dã càng đỏ hơn: “Chỉ từng gửi một tấm chụp từ sau lưng…

Nhưng tôi biết, cô ấy nhất định là cô gái xinh đẹp nhất thế gian này.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm. May thật, chưa từng gửi ảnh chính diện.

“Tên gì cũng không biết, mặt cũng chưa thấy, anh định kiểu gì?” Tôi nhún vai.

“Huống hồ, biết đâu người ta chỉ đang… chơi cho vui thôi.”

Hạ Dã nghiến răng trừng tôi, sang Trần Vọng: “Tôi thật sự rất muốn ném em gái anh ra ngoài đấy!”

Trần Vọng vội vàng đẩy tôi đi: “Cô tổ nhỏ, đừng gây rối nữa, mau đi hội em đi.”

Rồi xong, bị đuổi thẳng. Chút cảm giác tội lỗi còn sót lại trong lòng tôi bay sạch trong nháy mắt.

5

Cùng hội chị em đi ăn đi chơi cả ngày, mà trong lòng vẫn cứ thấy trống rỗng.

Chắc là… tại chưa ăn đủ.

Tối đến tính gọi điện vòi tiền anh trai, vừa bấm máy thì kia nhạc bar nổ tung lỗ tai.

“Em à, anh đang bar uống với anh Hạ nè, anh ta thất , ôm chai rượu không buông.”

“Anh còn định mượn cơ hội cờ gặp gái để gỡ lại cho anh ta, ngờ có cô bàn cạnh

chủ động bắt , anh ta lật luôn điện thoại ra, chỉ vào nền nói ‘Tôi có gái rồi, đừng làm phiền.’

Xời, đúng chuẩn nam đức luôn!”

Tôi chần chừ một chút, rồi chạy tới đó.

Hạ Dã ngồi một góc sofa, trước mặt chất đống chai rượu rỗng.

Khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ hồ, đầu ngón tay cứ lặng vuốt ve tấm nền – bóng lưng trong ảnh.

tôi như nghẹn nơi cổ họng.

Anh ta lảo đảo đứng dậy, cầm chai rượu loạng choạng đi ra ngoài, suýt thì ngã, tôi theo bản năng đỡ lấy.

Khoảng cách gần trong gang tấc, mùi rượu nồng nặc pha lẫn hương tuyết tùng xộc vào mũi.

Anh ta hùng hổ muốn hất tôi ra: “Cút! Đừng đụng vào !”

Động tác quá mạnh khiến dây áo tôi bung ra.

Tôi cũng giận: “Cút thì cút! Có mù thích loại đàn nóng nảy như anh!”

giận người bước đi.

Gió lạnh lùa vào ngực, áo mở tung, lộ ra chiếc váy dây xanh trong.

Thời gian như ngừng trôi.

Ánh mắt Hạ Dã lướt từ dưới lên, cuối cùng dừng lại trên gương mặt tôi.

Vẻ mặt anh ta trong vài giây chuyển từ sững sờ sang chấn động rồi không thể tin .

Anh nhìn tôi rất lâu, giọng khàn khàn run nhẹ: “ ra anh nên nhận ra là em từ sớm…”

Đầu tôi trống rỗng. Xong rồi! Bại lộ rồi!

Tôi theo phản xạ chỉ về phía sau lưng anh ta: “Nhìn kìa! UFO kìa!”

Xoay người bỏ chạy luôn không ngoảnh đầu.

6

Chưa chạy được mấy bước thì anh ta đã đuổi kịp khúc ngoặt, vung tay một cái, ép tôi vào giữa người anh bức tường.

Ánh đèn mờ mờ chiếu lên gương mặt anh ta, đường nét sắc sảo.

Đôi mắt không còn lạnh lùng nữa, mà tràn đầy mê hoặc, bối rối, tủi hoảng loạn.

Cổ áo sơ mi bị tôi giằng ra lúc nãy để lộ xương quai xanh chút da thịt ửng hồng.

tôi đập thình thịch, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

“Cưng ơi…” Anh ghé sát tai tôi, giọng nói dịu dàng giống hệt trên mạng, nhẹ nhàng hỏi,

“Là em đúng không?”

Tai tôi nóng rực.

Không được! Không thể yếu lòng vì sắc đẹp được!

Nhân lúc anh ta lơi lỏng, tôi lập cúi người chui ra khỏi tay anh, cắm đầu chạy về phòng, khóa trái .

vẫn còn đập thình thịch, cả đêm không ngủ .

7

sau, mắt gấu trúc, tôi lôi Trần Vọng đi ăn sớm.

Không ngờ Hạ Dã cũng có mặt, mắt thâm còn hơn tôi.

Trần Vọng liếc nhìn hai đứa: “Anh Hạ thất thì tôi hiểu, em cũng mắt thâm là ? đương rồi hả?”

Hạ Dã hít sâu một hơi: “Tôi không thất .”

Tôi cố cứng miệng: “Em cũng đâu có đương gì.”

Ánh mắt Hạ Dã nhìn tôi đầy oán, giống chú chó vàng to xác bị chủ bỏ rơi, lặng trách móc.

Giây tiếp theo, anh ta nhẹ nhàng đẩy đĩa bánh sầu riêng tôi đang ngại không dám lấy tới trước mặt tôi.

Rồi lại đẩy cốc sữa đậu nành nóng đến gần tay tôi hơn mười phân.

tôi khẽ rung lên.

Trần Vọng “ồ” một tiếng, thò tay chộp lấy tất cả kéo về phía , xúc động nói:

Tùy chỉnh
Danh sách chương