Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mọi chuyện đều đã được định đoạt.
Tôi ngồi tấm thảm len trong phòng khách, cầm đồ chơi mà thờ ơ trêu đùa đứa nhỏ.
Thẩm Hạo An thì ngồi bên cạnh, cực kỳ kiên nhẫn đọc truyện đứa nghe.
Giọng anh ta mềm mại, mang theo một sự dịu dàng không sao tan ra được.
Bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy đây là một khung cảnh gia đình êm ấm, hòa thuận.
Chỉ tiếc là, đứa trẻ này không phải tôi sinh.
Chỉ tiếc là, tất thứ này đều là diễn.
Sau khi dỗ đứa ngủ.
Thẩm Hạo An đặt quyển truyện trong tay xuống, cẩn thận bế đứa đang ngủ say vào phòng trẻ em.
Tôi ném đồ chơi trong tay đi, ngả người nằm dang tay chân thảm, chán chường lướt điện thoại.
túi này không tệ, !
Dây chuyền này cũng không tệ, !
Mấy thứ này đều không tệ, !
khi một mảng bóng đen chặn kín tầm tôi.
Tôi lập tức ngồi bật dậy, đầy cảnh giác nhìn Thẩm Hạo An.
“Thẩm tổng, còn có chỉ thị sao?”
Thẩm Hạo An hai tay đút túi quần, từ cao nhìn xuống tôi.
“Với tư cách một người mẹ đạt chuẩn, cô bây giờ chẳng lẽ không nên vào phòng trẻ em trông chừng sao?”
“Kiều Anh, cô từng sinh con, ít ra cũng nên học cách chăm con chứ?”
“Từ khoảnh khắc cô tái hôn với tôi, cô đã là mẹ của đứa trẻ này rồi.”
Ngón tay tôi đang cầm điện thoại không khỏi siết chặt hơn một chút.
Tôi quả thật từng sinh con, tôi cũng từng mất một đứa .
Ba năm trước. Ngay vào ngày tiên tôi phát hiện Thẩm Hạo An ngoại tình.
Tôi vừa đi công tác tháng về, cảm giác người sắp rã rời.
Hôm đó vừa khéo được nghỉ phép. Tôi cũng không gọi ông ta đón, mà tự bắt taxi về nhà.
ấy trong tôi chỉ có một ý nghĩ: tắm một trận nước nóng thật thoải mái, rồi ngủ một giấc trời đất không hay trong vòng tay Thẩm Hạo An.
Thế sau khi đẩy cửa vào.
Khung cảnh trước khiến cơn mệt mỏi người tôi lập tức bay đi hơn .
Thẩm Hạo An ôm một người phụ nữ khác, nằm ngay giường cưới của chúng tôi.
Buồn hơn nữa là phía giường cưới còn treo ảnh cưới của tôi và anh ta.
Hôm đó, tôi không chỉ phát hiện Thẩm Hạo An ngoại tình, mà còn phát hiện mình đã mang thai.
Chỉ tiếc là, biết được thì đã quá muộn.
Đứa không giữ được.
Chương 2
2
ấy Thẩm Hạo An để bảo vệ Ôn , không nói hai lời đã tát tôi một vang dội.
“Kiều Anh, cô quá đủ ?”
Rõ ràng là người ra lén lút bậy là anh ta, vậy mà anh ta rằng là tôi đang vô gây sự.
Tôi đã tăng ca tục tháng, cơ từ lâu đã kiệt sức hoàn toàn rồi.
tát của Thẩm Hạo An mạnh mức tôi còn không đứng vững nổi.
Tôi ngã mạnh xuống đất, trán đập ra một vết thương lớn.
Cũng vì tát đó mà đứa con của tôi không còn.
Đó là đứa con tiên của tôi và Thẩm Hạo An sau năm năm kết hôn, cũng là đứa duy nhất.
Có lẽ vì nhận ra mình nói sai.
Thẩm Hạo An ho khan một tiếng, vừa định mở miệng giải thích.
Tôi ngẩng lên, không có chuyện mà .
“Hiểu rồi, Thẩm tổng.”
“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ đi học cách chăm con, cố gắng một người mẹ tốt khiến anh không tìm ra khuyết điểm.”
lời định nói của Thẩm Hạo An mắc nghẹn nơi cổ họng, rồi bị anh ta nuốt ngược trở về.
Anh ta tránh ánh tôi, đang tìm bậc thang để bước xuống, bèn bổ sung một câu.
“Được, cô cố hết sức là được.”
Có lẽ là cảm thấy trong lòng áy náy.
Hôm đó Thẩm Hạo An đặc biệt người gửi tới một đống túi hàng hiệu và trang sức.
Nhét đầy kín phòng thay đồ vốn trống không.
nịnh nọt tiến gần.
“Thưa phu nhân, cô còn cần dặn dò nữa không?”
Tôi thuận tay nghịch mấy món trang sức lấp lánh kia, cũng không thèm liếc ông ta một .
vẫn không nhịn được muốn chọc anh ta thêm chút bực bội.
“Dưới lầu vẫn còn một đống đồ nữa, không phải của tôi đúng không?”
Vừa rồi nhân viên đang chuyển đồ sân, rõ ràng nhiều hơn chỗ này rất nhiều.
Còn gần một số đồ, căn bản được đưa tới phòng tôi.
mặt đầy lúng túng, nghẹn ngày cũng không thốt ra nổi một câu tử tế.
“Phu nhân, chuyện này…”
Tôi đặt món đồ trong tay xuống, nghiêng nhìn ông ta.
“Khó mở miệng à?”
Thực ra trong lòng tôi đã đoán ra tám chín phần rồi. Chỉ là tôi cần có ai đó nói ra sự thật mà thôi.
cúi , dùng giọng nhỏ còn gần tiếng muỗi vo ve đáp một câu.
“Thẩm tổng bảo gửi vợ cũ.”
“Thẩm tổng dặn rồi, thứ cô có, vợ cũ cũng phải có, thậm chí còn phải nhiều hơn của cô.”
bề thì trông nhát gan sợ việc, lời nói ra dao đâm vào người.
Cứ cố ý trả thù tôi vậy.
Vợ cũ? là Ôn chứ .
Thời gian đúng là thứ kỳ diệu lạ.
Nó có nhạt đi tình cảm, cũng có lẫn lộn thứ tự xuất hiện của con người.
Một người dựa vào kẻ thứ ba để trèo lên, sao có trở thành vợ cũ danh ngôn thuận được?
Chẳng lẽ chỉ vì cô ta chết sớm hơn tôi?
Tôi gượng nở một nụ , lười so đo với một người đã chết.
“Ông ra đi.”
Sau khi tôi và Thẩm Hạo An tái hôn.
ở cùng nhau để chơi với con, thời gian còn hai chúng tôi đều sống riêng.
Tôi ở phòng ngủ tầng hai.
Còn Thẩm Hạo An thì ở phòng ngủ tầng ba, đó vốn là phòng cưới của anh ta và Ôn .
Tôi chẳng có ưu điểm khác, chỉ là đặc biệt biết giữ khoảng cách.
Tôi từng đặt chân vào phòng của Thẩm Hạo An dù chỉ bước.
có một điều tôi dám chắc, trong đó nhất định chất đầy tất thứ quan Ôn .
Chớp đã một tháng rồi.
Thẩm Hạo An vẫn thoát khỏi cú sốc mất vợ, thậm chí ngày càng nghiêm trọng hơn.
trước mặt đứa trẻ anh ta còn miễn cưỡng được xem là một người bình thường.