Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Vì suýt trễ giờ tôi vội vã lên bay.
Vừa mới lên, một đứa nhỏ đã bị nhét vào tay tôi.
“Là người Trung Quốc phải không? Giúp đứa nhỏ một lát nhé.”
Nói , người đó liền đi vào nhà vệ sinh.
Tôi, đứa bé và các viên hàng không chỉ biết tròn mắt nhìn nhau.
Phía vẫn còn người đang xếp hàng, tôi không tiện chắn lối đành bế đứa nhỏ rồi về ghế của ngồi xuống.
Các viên đều bận rộn, cũng không thể giúp bé được.
May mà đứa nhỏ rất ngoan, đôi mắt tròn xoe long lanh, đáng yêu cực kỳ.
Giúp một lát cũng chẳng sao.
Dù sao tôi cũng có nhiều kinh nghiệm giữ trẻ, không hề lúng túng, mà đang trên bay thì bố đứa nhỏ cũng không chạy đi được.
Đứa bé khoảng hơn một tuổi, đang giai đoạn bập bẹ tập nói, cứ ê a tục.
Tôi bế bé đứng trên đùi : “Cục cưng~ gọi dì nào~”
“A ——”
Ừm, chưa gọi được “dì”.
Thấy bé đang phồng má thổi bong bóng nước miếng, tôi với tay lấy khăn giấy cạnh lau miệng cho bé.
Miệng thì vẫn không quên trêu: “Gọi đi~”
Vừa mới lấy được khăn giấy thì cạnh đột xuất hiện một cái bóng.
“Hoa Anh —— hai năm không gặp, em có con rồi hả?”
Cái giọng nghiến răng nghiến lợi này, đời tôi cũng không quên được.
Tôi ngẩng đầu liếc nhìn, quả là cái tên xui xẻo từng bao nuôi tôi — Lộ Kính.
Tôi quay người, hôn nhẹ lên má đứa bé một cái: “Đúng , con được một tuổi rồi, dễ thương không?”
“Nào, cục cưng, gọi chú đi.”
Tôi đỡ bé lên, để bé quay mặt về phía Lộ Kính.
“A —— ——”
Bé không gọi được “chú”, nhưng “” thì phát âm cực kỳ rõ ràng.
Tôi cười tươi rói nhìn hắn: “Ngại nha anh Lộ, con còn nhỏ, mới biết gọi thôi.”
Nhìn mặt hắn mỗi lúc một tối sầm.
Đứa bé vẫn đang nhún nhảy trên đùi tôi, miệng cứ không ngừng gọi “”.
Lộ Kính liếc nhìn xung quanh: “Xem ra em sống cũng chẳng khá gì, bố đứa nhỏ ?”
Khoang hạng nhất chỉ có vài người, nhìn một vòng là thấy hết.
“À, bố bé đi công tác, tôi nhớ mới bay đến tìm.”
Mặt hắn đen đến mức có thể nhỏ ra mực.
“Hoa Anh, vừa rời khỏi tôi đã cưới người khác, em cũng nhanh tay thật đấy.”
Tôi ngẩng cằm: “Không còn cách nào, xinh người ta giành nhau thôi.”
Nói , tôi lại tục chơi với bé.
Đúng là đứa nhỏ này hoạt bát, nhún nhảy suốt mà không biết mệt, đã lại còn chẳng sợ người lạ.
Lộ Kính không nói thêm câu nào, quay về chỗ ngồi.
Tôi liếc hắn một cái, khẽ hừ.
Hôm nay đúng là xui, vừa lên bay đã đụng ngay ông tiền bao.
2
Ban đầu tôi nghĩ đứa nhỏ cũng chỉ vài phút thôi, cái lời nói dối lúc nãy chưa qua bao lâu sẽ bị vạch trần ngay.
Nhưng không sao , Lộ Kính là kiểu người mà, lừa cho vui thôi.
Tôi từng là con chim hoàng yến lồng của hắn, giờ chẳng còn quan hệ gì nữa rồi, đùa hắn một chút có sao.
Chỉ là viên hàng không bỗng khẽ đến, nói với tôi: bố đứa nhỏ khoang phổ thông, bay sắp cất cánh rồi, nhờ tôi thêm một lúc nữa.
Đúng ý tôi còn gì.
Tôi ôm bé, nhẹ giọng trêu đùa bé ê a.
Giả vờ như không thấy ánh mắt dò xét thi thoảng lại liếc sang của Lộ Kính.
“Hoa Anh, đứa nhỏ này tên gì?”
“Tên là—” Tôi đang bịa đại cái tên thì liếc thấy ánh mắt Lộ Kính, lập tức đổi giọng: “ quan gì đến anh?”
Lộ Kính bị tôi chặn họng, cũng không liếc nhìn sang nữa, cầm tài liệu lên đọc.
Tôi hừ lạnh một tiếng.
Cái tên Lộ Kính này chính là kiểu nghiện công việc, trước đây đi ra ngoài với tôi cứ như thánh nhân, tôi ăn mặc lồng lộn cỡ nào, chỉ cần không phải phòng ngủ thì hắn tuyệt đối không thèm liếc lấy một cái.
Lúc nào cũng ôm khư khư cái tính bảng làm việc.
Ngày xưa người chịu khổ là tôi, giờ đến lượt vị hôn thê của hắn nếm trải.
Chỉ là lần này có vẻ khác, Lộ Kính vẫn cứ liếc nhìn về phía tôi với đứa nhỏ.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa là tôi móc mắt đó!”
Nói , tôi nắm tay đứa bé, từ xa khều khều về phía hắn một cái.
Lộ Kính im lặng hai giây rồi lại hỏi: “Hoa Anh, đứa nhỏ này được bao nhiêu rồi?”
“Tôi nói rồi mà? Hơn một tuổi rồi.” Tôi bắt đầu thấy phiền.
Từ bao giờ mà Lộ Kính nói nhiều không biết.
“Hơn một tuổi là phải không?”
“ qua—”
“Đứa nhỏ này bốn, lăm gì đó hả? tôi cũng bốn , trạc tuổi bé này đó.”
Câu tôi còn chưa nói thì bị một dì phía thò đầu tới chen ngang.
Nhìn ánh mắt chờ của dì, tôi đành gật đầu: “Ừm… tầm .”
Thật ra tôi nào biết bé bao nhiêu .
Ánh mắt của Lộ Kính đột thay đổi.
Hắn nói gì đó, lại liếc nhìn dì ngồi phía , rồi quay mặt đi.
Tôi lẩm bẩm chửi khẽ một tiếng: “Đồ điên.”
Chỉ là chưa được bao lâu, bụng tôi đột đau quặn.
Tôi vội giơ tay gọi viên, nhét đứa nhỏ vào tay cô ấy rồi chạy vào nhà vệ sinh.
Không dám lại lâu, khoảng năm phút tôi đi ra.
Vừa ra đã thấy Lộ Kính đang bế đứa bé.
“Cục cưng, gọi ba nào~”
Tôi thề, đây là lần đầu tiên tôi thấy biểu cảm hiền từ trên gương mặt Lộ Kính.
Còn có tiếng chọc cười lũ trẻ hay thú cưng kiểu “tí tách tí tách”.
Quan trọng là đứa nhỏ còn cười rất vui vẻ, miệng tục gọi “ba”.
“Cô Tô, anh Lộ một mực khẳng là ba của bé.”
viên đứng cạnh, gượng gạo giải thích.
Lộ Kính hắng giọng: “Hoa Anh, đứa nhỏ này rất giống tôi.”
“Hả?”
Tôi nhìn Lộ Kính rồi nhìn đứa nhỏ, chẳng thấy giống chỗ nào.
“Hơn nữa bé khoảng , tính theo thời gian thì em rời khỏi tôi cũng được hai năm rồi.”
“Rồi sao?”
Hắn lại hắng giọng, khóe môi nhếch lên một chút rồi nhanh chóng thu lại, giọng trầm xuống: “ là, Hoa Anh, gan em cũng lớn thật đấy, sinh con của tôi mà không nói một lời?”
“Anh bị—”
“Xin lỗi, đây là con tôi. Anh là ai?”
Một người đàn ông cao lớn đột tới cạnh tôi, hỏi thẳng Lộ Kính.
Lộ Kính nhìn tôi, lại nhìn người đàn ông kia: “Hoa Anh, em mang thai con tôi rồi lại đi cưới người khác? Để người ta làm bố thay à?”
3
“Gì mà ba hờ?” Ba đứa nhỏ lập tức giật lại con, “Đây là con ruột tôi!”
Nói còn đem mặt đứa nhỏ áp sát vào mặt .
So sánh như thì người sáng mắt ai cũng thấy rõ — đúng là con ruột của người ta thật.
Lộ Kính mím chặt môi, liếc tôi một cái rồi khẽ nói một tiếng “xin lỗi”, đó quay về chỗ ngồi.
khoang rơi vào im lặng.
Không hiểu sao tôi lại cảm thấy cái cảm giác đè nén khi lần đầu gặp Lộ Kính năm đó tràn về.
“Chồng ơi, tìm thấy con chưa?”
Một người phụ nữ được viên dẫn vào.
“Vợ à, thằng cha này bắt con gọi hắn là ba.”
Người đàn ông vừa thấy vợ liền bắt đầu tố cáo.
Người phụ nữ nhìn theo tay chồng chỉ, liền thấy ngay khuôn mặt đầy ngơ ngác của Lộ Kính.
Đúng lúc đó, đứa nhỏ lòng người đàn ông còn giãy giụa hai cái, nhào về phía Lộ Kính, miệng vẫn gọi: “Ba~”
Người phụ nữ sững người một lúc, ngơ ngác nói: “Cũng… cũng không tệ.”
Chỉ nhìn mặt thôi mà đã khiến người phụ nữ lập tức xiêu lòng, đủ hiểu gương mặt Lộ Kính có bao nhiêu lợi hại.
Mặt người đàn ông sầm lại.
Anh ta kéo vợ, bế con quay người đi luôn.
4
Khoang hạng nhất lại yên tĩnh trở lại.
Lộ Kính chẳng biết đang suy nghĩ gì, cứ ngồi đơ ra đó.
Tôi đắp chăn chuẩn bị ngủ, chẳng thèm để ý đến hắn.
Chỉ là, dì phía dường như rảnh không chịu nổi, lại bắt chuyện với tôi.
“Cô gái, có con rồi à? Nhìn bế con, dỗ con rất thành thạo đó.”
Vừa nghe câu này, Lộ Kính lại quay đầu nhìn sang này.
Tôi giật giật khóe mắt.
Vội xua tay: “Không không không, chưa có con , dì nhìn trẻ thế này, dáng lại đẹp thế này, sao mà có con được chứ?”
“ à, dì nhìn nhầm rồi.”
Dì cười hiền hậu, rồi lấy điện thoại ra khoe ảnh .
Tôi bị ép nghe hết đoạn đường chuyện về trò con nít.
5
bay vừa hạ cánh, tôi tránh mặt Lộ Kính mà rời đi trước.
Lúc đang kéo vali chuẩn bị rời sân bay thì nó bị giật mất.
“Em đi ? Để anh đưa em.”
Trời hơi lạnh, Lộ Kính mặc một chiếc áo khoác đen dài, là bộ vest đen.
Hắn đứng thẳng, ánh mắt lạnh tanh nhìn xuống tôi.
Tôi giật lại vali: “Không dám phiền anh.”
Nói , tôi giẫm giày cao gót quay người đi thẳng.
Tính cách của Lộ Kính, tuyệt đối không phải loại người mặt dày đuổi theo .
“Cho dù chúng ta không còn gì nữa, nhưng em đã đến địa bàn của anh, anh cũng có chút trách nhiệm.”
Tôi vừa cảm thấy một cơn gió vụt qua, vali lại không còn tay nữa.
Tôi ngẩn ra nhìn cổ tay đang bị hắn nắm chặt: “Lộ Kính! Chúng ta chẳng còn quan gì nhau nữa rồi.”
Lộ Kính không trả lời, kéo tôi thẳng vào xe.
“Lộ—”
“Chào em gái Hoa~”
Câu tôi còn chưa kịp hét lên thì một giọng trêu ghẹo quen thuộc vang lên.
“Sao lại là anh?” Lộ Kính nhíu mày nhìn lên ghế lái.
Người kia không ai khác ngoài bạn thân của hắn — Yến.
“Mới xa nhau một ngày mà như ba năm, chúng ta gần chục năm không gặp rồi đấy, tất là phải đích thân tới đón em chứ.”
Lộ Kính liếc Yến một cái, quay sang hỏi tôi: “Em đi ?”
“Tôi—”
“Chưa đặt khách sạn đúng không? thì về chỗ anh đi.”
“Lộ Kính!” Tôi gằn giọng gọi.
“Ôi, người ta đã nói cắt đứt quan hệ rồi mà anh còn không biết chừng mực gì .” Yến chen vào.
“ đến căn hộ anh tặng em năm xưa nhé?”
Yến vừa lái xe, vừa tục liếc gương chiếu hậu về phía chúng tôi.
“Khách sạn Hoa Đô!” Tôi vội nói, “Đưa tôi tới đó là được.”
Năm đó lúc rời đi, Lộ Kính đúng là hào phóng, tặng tôi căn hộ.
Nhưng lúc đó tôi chưa đóng bảo hiểm xã hội, căn hộ không thể sang tên.
Lộ Kính cũng chẳng nói gì, chỉ đưa chìa khóa.
Từng ấy năm rồi, tôi thậm chí còn chẳng biết nhà , nói gì đến chuyện quay về .
Xe dừng trước cửa khách sạn, Yến huýt sáo: “Em gái Hoa đã đến Kinh Thành rồi, vài hôm nữa hẹn nhau ra ngoài chơi nhé, cũng để giúp tổng Lộ xả hơi tí…”
“Tôi không rảnh, mai tôi đi rồi.”
Tôi cắt lời Yến, rồi kéo hành lý xuống xe: “Tôi đi trước đây, cảm ơn đã đưa tôi đến nơi. Tạm biệt.”
“Chậc chậc, em gái Hoa đúng là lạnh lùng.”
Tôi nhanh vào, còn nghe thấy giọng điệu không đứng đắn của Yến vọng lại.
Loạng choạng một chút, tôi vội vàng rảo , không quay đầu lại.
Chỉ là lúc vào quầy làm thủ tục nhận phòng, tôi liếc ra ngoài cửa kính — chiếc xe kia vẫn còn đậu đó.
Lộ Kính ngậm một điếu thuốc tay, thấy tôi nhìn thì lập tức dời mắt đi.
là có việc gì chưa xử lý .
Lộ Kính mà cũng hút thuốc rồi sao?
Ngày xưa hắn là kiểu đàn ông sạch sẽ, thơm tho, giờ thành ông chú hôi khói thuốc rồi.
Tôi bĩu môi, hơi khinh.