Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nhưng ta lại nuôi dưỡng bên Thái hậu.
Ngài độ lượng sáng suốt, chưa nuông chiều ta thành kẻ ăn chơi vô dụng.
Trái lại, cho ta đồng học cùng hoàng tử, học thuật đế vương; dìu dắt tinh , nâng đỡ hành động, không ta trở thành thứ rối gỗ chốn hậu cung, óc trống rỗng, chỉ biết tranh sủng tình ái.
Ngài nghĩa “chăm sóc người cũ”, nào sai ta vào quân doanh, cùng các cựu binh của phụ mẫu ta gói bánh, bàn binh pháp.
Ngài chống lưng cho ta, quốc khố trống rỗng, ta có thể đứng cùng các tiểu thư thế gia gom sức người quyền quý, quyên hàng chục vạn quân nhu, chiếm trọn nhân .
Giờ nhìn lại hôn sự giữa ta Tam hoàng tử, mọi người bỗng hiểu .
Dù Hoàng đế chưa chắc đã chọn hắn, nhưng Thái hậu cùng tướng nhà Triệu – Thẩm, tất sẽ chỉ chọn ta, Triệu Tuyết Đường.
Đám văn vốn quen xu thời, tự sẽ tìm cớ mà trèo lên thuyền của Tạ Phong Hồi.
võ tướng, Vân Sách Hàn Tiếu ta xin tội mà thoát nạn, không bị xử phạt.
người vốn bị Tống Huyền Âm đơm đặt, khinh rẻ đối địch với ta.
Nay rõ chân tướng, lại ta cứu, chỉ thấy hổ thẹn khôn cùng.
“Quân sư Vân Sách, nghìn quân, đại phá ba vạn tinh binh địch. Dù là nghìn kỵ binh phá loạn trận thế, hay trăm tướng đốt kho lương, hoặc chia binh đường, cắt đứt tiếp viện, tính toán không sai một mảy. Quân sư quả thực dùng binh như !”
Mắt Vân Sách sáng rực:
“Triệu tiểu thư, quá khen.”
Trận chiến vang của Thẩm Yến Kiêu, phía sau chính là Vân Sách dụng binh như .
Người coi nhẹ công lợi lộc như hắn, ta xác nhận công lao, khâm phục trí tuệ của hắn, ấy chính là tri kỷ.
Người đời nói “ vì tri kỷ mà chết”, cảm động chấn động mắt hắn đã nói rõ – hắn tất sẽ vì ta mà tận .
Hàn Tiếu Phó tướng lại coi trọng chữ “nghĩa”, sau bị chuyện xấu của Tống Huyền Âm bày , chuyện ta đứng xin quân nhu cho tướng , hắn thấy rõ, nay đã toàn quy phục ta.
Thẩm Yến Kiêu bị gạt bỏ quyền lực thì sao? Mười vạn đại quân dưới hắn, cuối cùng vẫn sẽ thuộc ta.
Tạ Phong Hồi mỉm cười đưa , dìu ta lên xe ngựa:
“Đây là cách của nàng sao? Nàng nói hắn dùng binh như , nhưng nàng giỏi mưu đoạt ý đấy chứ.”
Ta đặt bàn vào lòng bàn ấm nóng của hắn:
“Vậy nên đừng phụ ta, . nữ nhân độc nhất, phải cẩn thận.”
Hắn lắc :
“Không dám, không dám. Ta sợ thê tử.”
Xe ngựa đi nửa đường, mưa lớn ào ạt.
Bị Thẩm Yến Kiêu chặn lại.
Tạ Phong Hồi tỏ vẻ khó chịu, nhưng bị ta ngăn lại.
“Đúng lúc thu phục nhân . Vừa rồi hắn bị bệ tát cho một bạt tai vô hình, giờ lại dội thêm gáo nước lạnh, người ta chỉ nói độc ác, không khoan thứ văn võ bá quan. ta đi.”
Môi hắn khẽ run, gật nhẹ, đưa cho ta một chiếc ô cán ngọc, đôi mắt đen sáng rực, ngoan ngoãn hết mực:
“Đừng dầm mưa, bị lạnh ta sẽ lo lắm.”
Ta khẽ cười, gật :
“Ừ.”
16.
Khí thế hiên ngang của Thẩm Yến Kiêu tựa hồ chỉ một đêm đã tan thành mây khói.
Hắn bị cơn mưa dồn dập xối ướt, sắc mặt tiêu điều, trí thất lạc:
“Chỉ vì một bát rượu, nàng lại cùng ta ầm ĩ đến mức này sao?”
“Ta chỉ muốn một thái độ của nàng, chứ vốn không thật sự bắt nàng uống. Lẽ nào ta lại không biết nàng uống rượu sẽ sao ư?”
“Tuyết Đường, mười của chúng ta… nàng lại khiến tiền đồ của ta tan tành, bị gạt bỏ đến mức chỉ cái tướng quân, nàng sao có thể tàn nhẫn đến vậy?”
Đến nước này, hắn vẫn biết sai ở đâu, trái lại trách ta.
Ta liền hỏi:
“Người dẫn nàng ta đến biên cảnh ngắm trăng, phải là ngươi sao? Ba mươi sinh mạng, bị kẻ sỏ là các người nghĩa ‘dò xét quân tình ban đêm’ mà vùi xương mảnh cốt. Ngươi là thủ lĩnh của tướng , bỏ mặc sinh mạng của họ, ngươi không sai sao?”
“Chỉ vì sợ hành tung bại lộ, lại sợ nữ huynh đệ của ngươi mang tiếng, ngươi thậm chí tô vẽ nàng ta thành nữ anh hùng cứu mạng ngươi, đến cả ba mươi bộ hài cốt không thu liệm. Đêm giấc mộng, ngươi không hề day dứt sao?”
Sắc mặt Thẩm Yến Kiêu trắng bệch, bị ta bức bước, cố chấp biện giải:
“Nàng chớ bức bách đến vậy, người đó đổi lại là nàng, e rằng ta không nương hơn.”
Ta khẽ cười:
“Ta vĩnh viễn sẽ không vì giấc mộng tình ái của mình mà mạng người khác đổi.”
Ta ném xấp thư hắn gửi cho ta chinh chiến bốn :
“Nửa cuối, những phong thư này là Tống Huyền Âm thay ngươi viết, đúng chứ? Ngươi thậm chí lười thèm đọc lại, đến cả việc nàng ta đã sớm đem chuyện thân mật giữa người nói với ta, ngươi hay.”
“Ngươi cõng nàng ta mười mấy dặm, ôm nàng ta sốt cao suốt mấy ngày đêm, vì nàng ta mà hết lần này đến lần khác thấp giới hạn của mình, thậm chí tiết lộ thân phận nữ nhi của nàng ta cho quân sư phó tướng, nàng ta nhận tôn trọng, tín nhiệm che chở. Ngươi nói ta không bằng nàng ta phóng khoáng, cười ta nhỏ nhen, ngươi mong mãi mãi ở lại biên ải với nàng ta… Đến trước hồi kinh, ngươi đã tính toán xong, chỉ cần sau một chén rượu loạn tính cùng huynh đệ tốt lăn vào nhau, ta dù có nghiến nát răng phải vì thể diện mà rước nàng ta vào phủ, phải không?”
Thẩm Yến Kiêu chấn động tại chỗ:
“Ta không có…”
“Ngươi có!”
Tống Huyền Âm từ bóng tối bước :
“ là ta nói với nàng ấy, là sự thật.”
“Chỉ là chút da thịt gần gũi thôi, đâu phải chưa có. Ngươi đã nhiều lần nói sẽ cho ta phận mà.”
“Giờ nàng ấy gả cho người khác rồi, ngươi ta phải vừa hay sao. Sợ gì chứ?”
Thẩm Yến Kiêu loạng choạng, giận dữ quát:
“Ta nào nói sẽ ngươi?”
“Không ta? bụng ta đã có con của ngươi rồi, ngươi nói xem? không , sao ngươi phải quỳ mãi trước cầu xin tha cho ta? không , sao ngươi phải bày mưu tính kế vì ta đủ điều?”
Nàng ta ngẩng mắt liếc ta một cái, nhướn mày:
“Chúng ta cùng ăn cùng ở , nói không có da thịt gần gũi, ngươi tin không?”
Nàng ta khinh miệt xoay người, khoác Thẩm Yến Kiêu, kéo thân thể hắn đã đứng không vững mà đi tướng quân phủ:
“Chúng ta đã có con, nàng ta làm gì bỏ hoàng tử không mà lại chọn chàng. A Yến, từ đến cuối, người yêu chàng nhất, quan chàng nhất, không rời chàng … chỉ có ta. Nhớ kỹ, chỉ có ta.”