Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 3
“Em đừng quá đáng, sự nhẫn nại của anh có giới hạn đấy.”
“Ồ.” – Tôi cúi đầu, rồi bỗng phá .
“Em cái gì?” – Anh ta cau mày nhìn chằm chằm tôi.
“Chợt nhớ việc anh từng nói tôi không cho anh đụng tôi… Anh có từng nghĩ là vì tôi vốn không thích anh không?”
Tôi đưa ôm lấy người đàn ông bảo tôi bảo thủ, tồi hôn chụt một cái má anh ta.
“Vì anh tôi giữ mình lắm đấy. Anh không biết đâu, bọn tôi đã nói xấu sau lưng anh nhiều lắm đấy.”
Sắc Tự Châu tối sầm, như thể sắp nhỏ nước.
Anh ta bước , tung một cú đ.ấ.m hất văng người kia xuống đất.
“Anh Châu, anh đừng nghe cô ta nói bậy, tôi chưa từng làm gì có lỗi anh cả!”
Tôi đứng cạnh, cao giọng tiếp lời:
“Chẳng chính anh nói tôi Tự Châu không được, dựa vào t.h.u.ố.c ?”
Tự Châu hoàn toàn phát điên, lao vào đ.ấ.m đá túi bụi.
Chẳng mấy chốc người kia đã mũi bầm dập.
Tôi hả hê bĩu môi, nhấc chân định rời đi.
Nhưng ngay giây sau, tôi Tự Châu thẳng vào .
“Tất cả cút ngoài hết cho tôi.”
…
“Buông tôi .” – Tôi vặn người né đi.
Anh ta không nhúc nhích, ép tôi xuống sofa.
“Kiểu Kiểu, trong em vẫn còn yêu anh đúng không? Nếu không thì nãy em đã không làm anh mất trước bao nhiêu người như vậy!”
Tôi hơi ngơ .
Đây là logic kiểu gì vậy?
“Kiểu Kiểu, anh thừa nhận ở trước em anh có cảm thấy tự ti. Em thì trong trẻo, hoạt bát, kiêu hãnh rực rỡ. Bao năm nay vì công ty, anh đã làm nhiều chuyện bẩn thỉu. Anh hiểu mình không xứng em.”
“Nhưng thì khác rồi. Anh thật sự không để ý lần đầu của em là cho ai. Anh chỉ mong sau này chúng ta có thể ở nhau mãi mãi.”
Anh ta thì thầm tai tôi không ngừng.
Tôi giơ tát thẳng một cái:
“ Tự Châu, anh tưởng dùng cái trò hủy hoại sự trong sạch của tôi là tôi sẽ cam tâm gả cho anh ? Anh nằm mơ đi. Để tôi nói cho anh biết, tôi căn bản không quan tâm thứ đó. Trinh tiết của phụ chưa bao nằm dưới gấu váy cả. Anh còn vọng tưởng dùng chuyện này khiến tôi tự ti , đúng là nực .”
Tự Châu đỏ ngầu.
Anh ta xé áo tôi:
“Được, đã không để ý thì anh chẳng cần nhịn nữa.”
“Súc sinh.”
Tôi nhấc chân đá phía hạ bộ anh ta, nhưng chặn lại.
Xong rồi.
…
Khi Tự Châu mềm nhũn ngã xuống đất, trong đầu tôi vẫn còn đang nghĩ cách.
“Kiểu Kiểu, em rồi?”
Phó Thời Yến tôi, nhanh ch.óng dùng áo khoác của mình che người tôi.
Nhìn mồ hôi mịn trên trán anh, trong tôi lại thấy nhói một chút.
“Không , chỉ anh ta sờ mấy cái thôi.”
Ánh Phó Thời Yến lập tức lạnh hẳn.
Tôi vội giữ anh.
“Anh , em muốn .”
không đi Phó Thời Yến sẽ g.i.ế.c anh ta mất.
Tôi nhớ hồi nhỏ, chỉ vì có học bôi keo ghế của tôi.
Anh đã chặn người ta trong vệ sinh, đ.á.n.h đầu rách m.á.u chảy.
Giáo viên khi đó muộn thêm chút nữa, e là người kia đã không còn thở.
“Được, chúng ta .”
Phó Thời Yến cẩn thận bế tôi , bước ngoài.
…
Phó Thời Yến ngồi giường tôi suốt một đêm.
Tôi bảo anh sofa ngủ, anh không nghe.
Anh chỉ ngồi cạnh giường rồi nhìn tôi.
Sáng tỉnh dậy, anh đã chuẩn xong bữa sáng.
“Anh , cảm ơn anh.”
Trong tôi có chút áy náy.
“Em không là được.”
Anh bỏ quả trứng đã bóc vỏ vào bát tôi, rồi lấy đi phần đỏ.
“Ăn đi.”
Chỉ một bữa ăn không khí cứ gượng gạo thế này.
Tôi luôn cảm thấy anh tôi đã khác.
Ánh anh sạch sẽ, trong veo, không còn che giấu d.ụ.c vọng chiếm hữu đối tôi nữa.
Nói thật, tôi thấy hơi không quen.
Có lẽ tôi có chút khuynh hướng chịu ngược.
Nửa tháng sau, tôi đi dự một buổi tiệc thương mại.
“Kiểu Kiểu, kia chẳng anh của cậu ?” – Cô ấy kích động vỗ tôi.
Tôi nhìn theo ánh cô ấy.
Đúng là Phó Thời Yến, chỉ là…
“Người phụ cạnh anh ấy là ai vậy? Đó chưa từng nghe nói anh cậu đưa gái đi cùng.”
“Không cậu nói anh cậu là gay ? đổi gu rồi ?”
“Không biết.”
Tôi ngửa đầu uống một ngụm rượu.
Phó Thời Yến hiển nhiên thấy tôi, anh chậm rãi bước tới.
“Kiểu Kiểu, đây là của anh, cô ấy tên Khương Nam Khê.”
Người phụ trước mặc váy dạ hội đỏ, cổ chữ V xẻ sâu, dáng người đẹp mức tôi khẽ nghẹn họng.
“Chào chị, em là em gái của Phó Thời Yến.”
“Em có thể xin WeChat của chị không? Chị xinh quá.”
Tôi mức khóe miệng sắp tới mang tai.
Ai không muốn dán dính mỹ mềm thơm chứ.
“Được thôi.”
Giọng còn hay như vậy, tôi càng mê.
Phó Thời Yến liếc tôi một cái đầy khó chịu, rồi mỹ sang chỗ khác.
Chưa đầy ba ngày, Phó Thời Yến lại đưa cô ấy cũ họ Tô.
Mẹ tôi cố ý gọi tôi , nói là anh tôi có gái rồi.
Tôi hí hửng cưỡi chiếc xe điện nhỏ chạy thẳng .
gặp, tôi đã ôm chầm lấy chị Nam Khê một cái thật to.
Đúng là mềm thơm thật.
bữa, Phó Thời Yến ga lăng ghế cho cô ấy, còn ân cần gắp thức ăn.
“Anh thật là.”
Tôi bĩu môi, đưa con tôm bóc xong trong đặt vào bát cô ấy.
“Móng chị Nam Khê đẹp thế này, anh không biết bóc sẵn rồi hãy đưa cho chị ?”
“Vẫn là Kiểu Kiểu chu đáo.” – Cô ấy chớp tôi.
Sắc Phó Thời Yến sầm xuống.
Suốt bữa ăn, tôi vô cùng cần mẫn hết rót nước cho chị Nam Khê lại gắp đồ cho chị, còn kể đủ thứ chuyện thú vị để chọc chị ấy .
Ba mẹ rất hài biểu hiện của tôi.
Chỉ có Phó Thời Yến là nghiến răng mức răng hàm sau như sắp gãy.
…