Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ đó… em không cố ý, em tưởng anh Vãn…”
“Anh biết.”
Anh cúi rửa bát, đường nét góc nghiêng đẹp.
“ tấm ảnh đó, anh quả thực đã thấy rồi.”
Tôi: “…”
Tại sao anh lại nhắc tới này!
“Xin lỗi anh.” Tôi lí nhí như muỗi kêu.
“Không cần xin lỗi.”
Anh đặt chiếc bát đã rửa sạch sang một bên, khóa vòi nước, quay lại nhìn tôi.
Tôi vô thức lùi về sau một bước.
Anh cũng tiến tới một bước.
Lưng tôi đập tủ lạnh.
Tay anh chống bên cạnh tôi, nhốt tôi giữa anh và cánh tủ.
Cả tôi cứng đờ.
Anh cúi , nhìn mắt tôi.
Khoảng cách quá gần.
Gần đến tôi nhìn rõ đường vân trong con ngươi anh, gần đến tôi cảm nhận được nhiệt độ từ thở anh.
“Tô Niệm.”
Anh tên tôi, giọng , khàn.
“Dạ…” Giọng tôi phát ra cũng lạc đi rồi.
Anh nhìn mắt tôi, khóe môi cong , như cười.
“Ảnh thì anh đã xem rồi,” anh nói, gằn từng chữ, “Để anh xem thử, rốt cuộc chật đến nào.”
Não tôi “ong” một tiếng nổ tung.
gì?
Anh nói gì?
Tôi trừng mắt nhìn anh, hoàn toàn không tin gì mình vừa thấy.
anh không có vẻ gì đùa.
Anh cứ nhìn tôi như thế, ánh mắt từ mắt tôi từ từ trượt xuống, di chuyển đến cổ tôi, xương quai xanh tôi, và dừng lại ở nơi bị chiếc áo len cổ lọ che khuất.
Ánh mắt anh sâu, sâu đến tôi không nhìn .
“, Dữ…” Giọng tôi run rẩy.
“Hửm?”
“Anh…”
“Anh làm sao?”
Anh ghé sát lại một chút, thở gần như phả mặt tôi.
Chân tôi mềm nhũn rồi.
Mềm nhũn thật rồi.
Nếu không có tủ lạnh chống đỡ sau lưng, có lẽ tôi đã trượt ngã xuống đất rồi.
“Anh đừng…” Tôi đưa tay chặn trước ngực anh, định đẩy anh ra một chút, tay vừa chạm áo anh thì đã khựng lại.
Nhịp tim anh.
Xuyên qua lớp áo len, tôi cảm nhận được nhịp tim anh.
nhanh.
Nhanh y như tim tôi vậy.
Tôi ngước , nhìn mắt anh.
Mắt anh sáng, bên trong chứa đựng một thứ mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
“Tô Niệm,” anh lại tôi lần nữa, giọng khàn hơn ban nãy, “Em có biết anh ngày hôm nay bao lâu rồi không?”
Tôi ngẩn .
gì?
“… gì cơ?”
Anh không trả lời, nhìn tôi.
Ánh mắt thâm , chăm chú.
Chăm chú đến làm tôi cảm thấy, dường như mình chưa từng thực sự quen biết anh.
“ .” Anh nói.
Não tôi hoàn toàn đình công.
?
gì cơ?
“Từ mùa thu ba em,” anh nói, giọng ấm, “Em gục trên bệ sổ nhìn anh, em tưởng anh không thấy, thực ra anh thấy hết.”
Tôi nhớ ra rồi.
Ngày hôm đó anh rời khỏi ký túc xá, tôi nhoài trên sổ nhìn xuống.
Tôi tưởng anh đi xa rồi, sẽ không chú ý đến.
trước khi rẽ ngoặt, anh đã ngoái nhìn lại.
một ánh mắt đó.
Lúc ấy tôi tưởng anh tiện quay nhìn, chẳng mảy may bận tâm.
“Sau đó, mỗi lần anh đến ký túc xá, em đều ở đó.”
Giọng anh đều đều vang , không nhanh không chậm, như kể một câu bình thường.
“Em hỏi anh máy tính sửa thế nào, bóng đèn thay ra sao, thực ra vấn đề đó em tự giải quyết được, anh biết.”
Mặt tôi càng lúc càng nóng bừng.
Anh biết hết.
Anh ấy luôn biết.
“Em không kết bạn Wechat với anh, không nói thêm nửa lời, mỗi lần gặp anh lại trốn. Vãn bảo em hay ngại lạ, anh lại không nghĩ thế.”
Anh cúi , kề sát tai tôi, giọng xuống đến có tôi thấy.
“Em trốn tránh anh. Vì thích anh, nên mới tránh anh.”
Tim tôi như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Sao anh gì cũng biết vậy?
“Vậy anh…” Tôi khó nhọc cất lời, “Anh đã biết, sao còn…”
“Sao không chủ động tìm em?”
Anh lùi lại một chút, nhìn mắt tôi.
“Vì em có băn khoăn.”
“ Vãn bạn thân nhất em, em không để nó biết. Anh sợ anh vạch trần rồi, em sẽ chạy mất dạng.”
Anh nói thật bình tĩnh, bình tĩnh như kể ai khác.
tôi biết, không phải thế.
Vì bàn tay anh chống cánh tủ lạnh kia, khớp xương đã trắng bệch cả ra rồi.
Anh căng .
Căng y hệt tôi.
“Nên anh ,” anh nói, “ em tự thông suốt, em sẵn sàng đối mặt.”
“ ?”
“Ừ.”
Tôi nhìn anh, bỗng thấy sống mũi cay cay.
.
Tôi cứ tưởng có mình tôi ôm mối tình câm lặng này suốt .
Hóa ra anh cũng vậy.
“Anh không sợ…” Giọng tôi nghẹn ngào, “Không sợ có ngày em thích khác sao?”
Anh im lặng một thoáng.
“Sợ chứ.” Anh đáp, “Nên ngày cuộc đó, anh đã không nhịn được.”
Tôi sững lại, rồi chợt hiểu ra.
Cuộc đó.
Anh cuộc đó, không phải vì muốn mượn điện thoại xem giờ.
Anh cố tình?
“ Vãn đi vệ sinh, vứt điện thoại trên bàn,” anh cất giọng , “Anh nhìn thấy tên .”
“Rồi sao?”
“Rồi anh bắt máy.”
Tôi nhìn anh, tim lỡ một nhịp.
“Anh biết em sẽ nói gì sao?”
“Không biết.” Anh đáp, “ khi lời em nói…”
Anh ngừng lại, khóe môi cong .
“Em than vãn áo lót chật. Em hỏi con bé đã xem ảnh chưa.”