Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Ánh mắt anh dừng trên tôi, thâm sâu.

anh liền nghĩ, không biết mấy bức ảnh trông như .”

Tôi thấy mặt mình lại bốc cháy lần .

“Đồ biến thái.” Tôi nhỏ mắng anh.

Nhưng anh nghe thấy.

Anh bật , rất khẽ, rất trầm.

“Phải, anh là đồ biến thái.”

Anh xuống, trán tựa vào trán tôi.

“Biến thái sáu năm rồi.”

Nhịp thở tôi khựng lại một giây.

Rồi anh hôn tôi.

Một nụ hôn rất nhẹ.

Chạm nơi khóe môi.

Như thăm dò, lại như xác nhận.

Hôn xong, anh lùi lại một , nhìn vào mắt tôi.

“Tô Niệm,” anh nói, “Anh không muốn đợi .”

Tôi nhìn khuôn mặt kề sát bên mình, nhìn vào những thứ chưa từng thấy trong đôi mắt anh, đột nhiên thấy sáu năm dường như chẳng dài đến .

“Vậy không cần đợi .” Tôi nói.

**Sáu**

, Trình Vãn quay về, tôi và Trình Dữ đang ngồi trên sofa xem tivi.

Tivi chiếu gì, hai chúng tôi chẳng ai hay.

Vì tay anh vẫn luôn nắm chặt tay tôi, ngón tay mân mê nhè nhẹ trong lòng bàn tay tôi, buồn buồn ngứa ngứa, khiến tôi hoàn toàn chẳng tập trung nổi.

Trình Vãn đẩy cửa bước vào, tôi theo phản xạ định rút tay lại.

Nhưng anh siết chặt hơn, không cho tôi nhúc nhích.

“Tao về rồi đây…” Trình Vãn đang thay dép dở khựng lại.

Nó trố mắt nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau chúng tôi, lại nhìn anh trai nó, rồi quay nhìn tôi.

Biểu trên mặt vô cùng đặc sắc.

“Hai …”

Trình Dữ nhướng mi mắt liếc nó một : “Ừ.”

Đúng một chữ.

Ừ.

Trình Vãn trố mắt lớn hơn: “Ừ là ý gì?”

“Là ý như mày nghĩ đấy.”

Trình Vãn lại nhìn tôi.

Tôi đã gục xuống tận ngực, hai tai nóng bừng.

“Tô Niệm!”

“Dạ…” tôi lí nhí như muỗi kêu.

Trình Vãn câm ba giây.

Rồi nó lao tới, ngồi phịch xuống cạnh tôi, đưa tay nhéo má tôi.

“Mày hạ gục anh tao hả?”

“Ưm… nay…”

nay á?!”

nó vút , “Chỉ tốn đúng một bữa cơm thôi á?!”

Trình Dữ ở bên cạnh đủng đỉnh cất lời: “Không phải nay.”

Trình Vãn quay ngoắt nhìn anh: “Ý gì?”

Trình Dữ không đáp, chỉ nhìn tôi.

Trình Vãn lại trố mắt tôi.

Tôi tưởng mình sắp bị ánh mắt nó thiêu rụi đến nơi rồi.

“Tô Niệm,” Trình Vãn bất ngờ đầy thâm thúy, “Mày đừng bảo là…”

Tôi , thinh.

“Mày đừng bảo là tụi mày lén lút hồi đại học rồi nhé?!”

Tôi vẫn thinh.

Nhưng hai tai tôi đã đỏ đến mức rỉ máu rồi.

Trình Vãn câm thêm ba giây.

Rồi nó “Á” một thất thanh: “Tao biết ngay ! Tao biết ngay là mày có vấn đề ! mày hỏi chuyện anh tao, tao thấy kỳ lạ, nhưng tao chưa bao giờ nghĩ chệch hướng bên !”

Nó véo má tôi kéo hai bên: “Mày giấu kỹ lắm Tô Niệm!”

“Đau, đau, đau…”

“Trình Vãn.”

Trình Dữ , vẫn lười biếng như , nhưng lại mang theo một cảnh cáo.

Trình Vãn lườm anh một : “Làm sao, bạn thân em, em bắt nạt một tí có sao?”

“Bây giờ cô ấy là gì em?”

Trình Vãn đớ , nhìn tôi, rồi lại nhìn anh nó.

“Chị dâu?”

Trình Dữ “ừ” một đầy hài lòng.

Mặt tôi đã cháy trụi hoàn toàn rồi.

Trình Vãn buông má tôi ra, nhìn tôi bằng một ánh mắt cực kỳ phức tạp.

“Thôi rồi,” nó nói, “Dù sao anh tao độc thân chừng ấy năm, tao đã sớm nghi ngờ ổng có vấn đề rồi. Giờ biết là ổng chờ mày, tao yên tâm.”

Nó đứng dậy, phủi mông.

“Em đi đây, không cản trở giới hai anh chị .”

“Trình Vãn!” Tôi gọi với theo.

Nhưng nó đã đi tới cửa, không thèm ngoảnh lại, phẩy phẩy tay.

Cửa đóng rầm lại.

Trong phòng khách lại chỉ còn tôi và Trình Dữ.

Tôi , không dám nhìn anh.

Nhưng anh vươn tay qua, kéo tôi vào lòng.

“Ngại à?”

Tôi vùi mặt vào ngực anh, rầu rĩ nói: “Em gái anh vừa gọi em là chị dâu.”

“Ừ.”

“Anh không thấy kỳ à?”

“Có gì đâu kỳ.” anh vang đỉnh tôi, “Sớm muộn gì phải gọi.”

Tôi ngớ , ngẩng nhìn anh.

Anh xuống nhìn tôi, trong mắt đong đầy ý .

“Sao?”

“Anh…” Tôi ngập ngừng, “Có phải anh đã tính toán xong xuôi lâu rồi không?”

“Không có.”

“Thật á?”

Anh im lặng một .

rồi, có một .”

Tôi lườm anh.

Anh bật , xuống đặt một nụ hôn trán tôi.

năm ba đại học em, anh đã tính kế cả rồi.”

anh trằm trầm, vương ý .

“Chỉ là không ngờ, một lần tính kế lại mất những sáu năm.”

Tôi lại vùi mặt vào ngực anh, không để anh nhìn thấy khuôn mặt đã đỏ lựng mình.

Nhưng hai tay tôi đã âm thầm vòng qua ôm lấy eo anh, siết chặt.

Sáu năm.

Tôi đợi sáu năm.

Anh ấy đợi sáu năm.

Đáng giá rồi.

**Bảy**

này tôi có hỏi Trình Dữ, tôi gọi cuộc điện thoại , rốt cuộc anh đã nhìn thấy gì.

Anh bảo, anh nhìn thấy ba tấm ảnh tôi gửi.

“Tấm đẹp nhất?” Tôi hỏi.

Anh khựng lại một , vành tai hình như hơi đỏ một .

“Tấm .”

“Điêu, chắc chắn có một tấm đẹp nhất.”

Anh vẫn thinh.

Tôi sán tới, nhìn thẳng vào mắt anh: “Nói đi .”

Anh nhìn tôi, ánh mắt dần tối lại.

Rồi anh , thầm một câu vào tai tôi.

Mặt tôi bừng bừng bốc cháy.

“Đồ biến thái.” Tôi mắng anh.

Nhưng anh đã khóa chặt môi tôi lại rồi.

Trình Vãn gặng hỏi tôi, anh nó rốt cuộc đã nói gì.

Tôi bảo không có gì.

Nó không tin.

Nhưng tôi chẳng thể nói ra .

Bởi vì câu anh ấy nói là——

“Tấm chụp nghiêng, eo thon nhất, xem anh cứ nghĩ mãi, nếu ôm em phía sẽ có giác gì.”

Sáu năm.

Anh nhịn sáu năm trời.

Thảo cú điện thoại ấy, anh không nhịn .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.